Đan Vũ Càn Khôn - Hỏa Thụ

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Lạc Linh Ngân

      Lạc Linh Ngân Well-Known Member

      Bài viết:
      2,731
      Được thích:
      2,173
      [​IMG]
      Đan Vũ Càn Khôn

      Tác giả: Hỏa Thụ
      Thể loại: Tiên hiệp
      Số chương: 1839 chương
      Nhóm dịch: Dungnhi
      Nguồn: vipvandan


      Giới thiệu:
      Thiên phú cao đến đâu cũng sợ kẻ ăn đan dược như ăn cơm! Chỉ cần có có đại lượng đan dược sợ đánh ngã được thiên tài! Tần Phàm - đệ tử huy nhất của môn phái lánh đời Đan Môn sau lần luyện dược thất bại, đan đỉnh nổ tung xuyên việt đến thế giới võ giả. Đây là thế giới dùng võ vi tôn và là thiên đàng của Tần Phàm - kẻ đam mê luyện dược nhưng ở Địa Cầu lại đủ linh dược. bắt đầu luyện võ, thu thập linh dược luyện thành thể phách cường đại nhất thiên hạ. Chiến đấu với thần ma, đột phá mệnh cách, tiếu ngạo tam giới, vang danh Đan - Vũ!

      Phân chia cảnh giới trong truyện:
      Cảnh giới võ đạo: Võ Đồ, Võ Giả, Võ Sư, Tiên Thiên Võ Sư ... Sau khi đột phá Tiên Thiên Võ Sư nghe còn có các loại cảnh giới như Linh Võ Sư, Võ Tôn, Võ Thánh...

      Luyện dược được chia làm 5 loại hình thái: ngũ đẳng là linh dịch, tứ đẳng là linh lộ, tam đẳng là linh tán, nhị đẳng là linh hoàn, nhất đẳng là linh đan!

      Dược đỉnh từ thấp đến cao chia làm: Phàm đỉnh, Tinh phẩm đỉnh, Thiên Công đỉnh (xảo đoạt thiên công), Tạo Hóa đỉnh (đoạt Thiên Địa Tạo Hóa)​
      NoName_01 thích bài này.

    2. Lạc Linh Ngân

      Lạc Linh Ngân Well-Known Member

      Bài viết:
      2,731
      Được thích:
      2,173
      Chương 1: Thân phận mới


      Chương 1: Thân phận mới


      - Tiểu Phàm, đệ có nghe , tỷ tỷ gọi đệ đấy...


      - Tiểu Phàm, chỉ cần đệ tỉnh lại, chuyện gì tỷ cũng có thể đáp ứng đệ, về sau tỷ bao giờ trách móc đệ nữa, cho dù về sau tu vi của đệ thế nào, tỷ vẫn luôn ở bên cạnh đệ...


      - Tiểu Phàm, chỉ cần đệ tỉnh lại, tỷ bảo phụ thân khôi phục hôn ước của chúng ta.


      - Tiểu Phàm, đệ mau tỉnh dậy ...


      ...


      Trong ánh trăng mờ, Tần Phàm nghe được thanh của thiếu nữ, tình thâm ý nặng, thê thê thảm thảm, ràng rất lạ lẫm, nhưng lại có thể khiến nổi lên cảm giác đau lòng.


      Đầu rất đau...


      Tần Phàm cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung lên, nghe được thanh này lại nhịn được cố gắng mở to mắt ra, đập vào mắt là thiếu nữ tuyệt sắc cúi đầu, cầm chặt tay của mình thấp giọng khóc nức nở, vốn muốn động đậy chút, nhưng dù cố gắng thế nào cũng thể dùng sức nổi.


      Đây là nơi nào vậy? Đó là ai vậy?


      Ah ――


      Tần Phàm đột nhiên cảm giác ở sâu trong đầu mình truyền đến đau nhức kịch liệt, tiếp theo là cảm thấy có luồng trí nhớ hiểu mãnh liệt tuôn ra, khiến khỏi thở tiếng, theo đó con mắt cũng khỏi lần nữa nhắm lại.


      - Tiểu Phàm, Tiểu Phàm...


      Nghe thấy tiếng thở kia mơ hồ truyền đến, lại nhịn được vui vẻ, ngẩng đầu lên, nước mắt lưng tròng, vừa hay nhìn thấy bộ dạng thống khổ của Tần Phàm.


      - Tiểu Phàm, đệ phải cố cầm cự, tỷ tìm y sư...


      Thiếu nữ gạt nước mắt, lòng nóng như lửa đốt chạy vội ra ngoài, mà Tần Phàm vì phản ứng hỗn loạn trong óc thống khổ, cho nên cũng để ý nhiều.


      ...


      Ta còn chưa chết?


      Võ Thiên đại lục? Đại Kiền quốc?


      Đây phải là Địa Cầu sao?


      Tần Phàm cảm giác trong đầu mình như bị đại lượng tin tức quấn lấy nhau, giống như sắp nổ tung vậy, mặc dù có tính tình vô cùng cứng cỏi, thần kinh có thể so với dây thép, nhưng giờ khắc này cũng khỏi đau đến suýt hôn mê.


      Cũng biết qua bao lâu, trong đầu của mới miễn cưỡng bình tĩnh lại. có cảm giác tất cả như mộng ảo, chân . nhắm chặt mắt lại rồi lúc lâu mới từ từ mở mắt ra, đập vào mắt là gian phòng với phong cách kiến trúc cùng cách bài trí vật phẩm trong phòng rất thanh nhã khác biệt, cổ kính! Mà Linh Khí trong khí hô hấp cũng đậm đặc hơn so với trước kia, lại làm cho người ta cảm thấy rất sảng khoái, đây là chuyện trước kia thể tưởng tượng nổi.


      Gặp tình huống như vậy, lại phối hợp với những trí nhớ hiểu trong đầu, Tần Phàm về cơ bản chuyện gì xảy ra. Cho dù đồ vật trong phòng đều là giả dối khí này cũng thể làm giả a! Địa Cầu làm sao có thể có được Linh Khí nồng đậm như vậy được.


      run rẩy bờ môi, muốn gì đó nhưng lại cách nào ra được, chỉ chôn bí mật vào sâu trong lòng


      Ở Địa Cầu, Tần Phàm là đệ tử của Đan Môn thế. Nhưng dù sao cũng là người của xã hội đại. Từ cũng đến trường, công tác sinh hoạt như người bình thường. Tự nhiên cũng lên mạng, thậm chí còn xem qua những tiểu thuyết huyền ảo lưu hành rộng rãi mạng. đối với những việc xuyên việt, trọng sinh thường hay được nhắc tới trong đó kỳ cũng xa lạ gì!


      Chỉ có điều, nghĩ rằng chuyện này lại xảy ra người mình!


      - Lò đan nổ tung, khiến cho gian vặn vẹo. Thế nhưng ta có quý nhân phù trợ, linh hồn bị tiêu diệt mà xuyên qua gian và thời gian, đưa đến nơi gọi là Võ Thiên đại lục này, nhập vào người thiếu niên cùng tên cùng họ kia...


      Tần Phàm bất đắc dĩ lắc đầu, trong nội tâm khỏi nổi lên hồi tư vị phức tạp. Sau khi sư phó quy thiên, còn người thân nào nữa. Hơn nữa, bởi vì thân phận đặc thù nên cũng thích kết giao với người khác. Cũng vì thế mà có lấy vị bằng hữu nào. Nhưng dù sao Địa Cầu cũng là nhà , nơi sinh sống hai mươi năm nay, đối với chỗ đó vẫn có chút lưu luyến.


      Bất quá Tần Phàm vốn phải là người bi quan. biết khi lò đan nổ tung, bản thân chết . Có thể lại sống rất may mắn, nghĩ nhiều cũng vô ích. Điều chỉnh cảm xúc của mình, tâm tính của Tần Phàm cũng dần bình thản lại, rất nhanh nhìn thẳng vào trạng của mình, cũng bắt đầu suy nghĩ thân phận và tình cảnh của mình giờ.


      Tính danh: Tần Phàm.


      Tuổi: 15 tuổi


      Thân phận: Đệ tử Chân Võ thế gia cửu phẩm Nam Phong thành, Đại Kiền quốc .


      - Chân Võ thế gia là quý tộc của Đại Kiền quốc, đạt tới cửu phẩm, cửu phẩm là phẩm cấp thấp nhất, nhất phẩm là cao nhất.


      - Tuy là loại thấp nhất, nhưng dù sao vẫn có thân phận quý tộc, cũng tệ... Đã đến nơi này, vậy yên ổn mà ở thôi...


      Sau khi nghĩ thông suốt, Tần Phàm có chút tự giễu cười khổ tiếng, cố gắng xua cảm giác khỏe trong người. ngồi dậy, hai mắt đánh giá hoàn cảnh bốn phía.


      Có trí nhớ trước kia của "Tần Phàm" chỉ dẫn, cũng rất nhanh quen thuộc. phát gian phòng mình ở giờ diện tích khá lớn, bài trí trang hoàng, thậm chí còn tốt hơn chỗ ở của Địa Cầu nữa. Đối với cái này, Tần Phàm cũng tương đối hài lòng.


      - Bất quá, Tần Phàm trước kia bị người ám toán trọng thương chí tử, xem ra sau này ta còn phải phiền toái hồi rồi!


      Đồng thời, Tần Phàm cũng rất nhanh nghĩ tới tình cảnh mình sắp phải đối mặt, cúi đầu như có điều suy nghĩ.


      - Tiểu Phàm, đệ tỉnh?


      Đúng lúc này, thiếu nữ vừa mới rời mang theo lão tiên sinh đến, trông thấy Tần Phàm tỉnh lại, lập tức kinh hỉ khiến hai mắt lên hồi hào quang.


      Thiếu nữ này có mái tóc đen nhánh dài, đôi mắt sáng, lông mày nhắn, khuôn mặt xuất chúng, khí chất thanh nhã, mặc thân quần áo màu xanh biếc, tuổi lớn lắm, nhưng cũng thấy được vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của nàng.


      Tần Phàm nhận ra thiếu nữ tuyệt sắc này tên là Tần Li, danh nghĩa là tỷ tỷ của Tần Phàm, chỉ có sắc đẹp nổi tiếng Nam Phong thành mà thiên phú cũng kinh người, được Tần gia chủ coi là hòn ngọc quý tay. thực tế nàng chính là thê tử định từ bé của Tần Phàm, nhưng sau này Tần gia gia chủ có con , cộng thêm Tần Phàm trước kia quá tiến bộ, phụ thân Tần Phàm liền thu Tần Li làm con nuôi, để tránh tai họa cho nữ tử tốt như vậy.


      Tuy rằng trong trí nhớ trước kia biết được "tỷ tỷ" của mình rất đẹp, nhưng lúc tận mắt nhìn thấy, Tần Phàm vẫn khỏi có chút thất thần -- xinh đẹp, băng cơ ngọc cốt, eo thon chân dài, người Tần Li quả tập hợp hết cái đẹp của nhân gian! Càng khó được là khí chất thanh nhã kia, xuất trần như Tiên Tử vậy. Tần Phàm cũng vì vẻ đẹp của nàng mà ngây ngốc trong chốc lát. Địa Cầu, chưa từng nhìn thấy nữ tử nào có vẻ đẹp tuyệt mỹ như nàng!
      NoName_01 thích bài này.

    3. Lạc Linh Ngân

      Lạc Linh Ngân Well-Known Member

      Bài viết:
      2,731
      Được thích:
      2,173
      Chương 2: Hưng phấn (1)


      Cũng chỉ ở thế giới có Linh Khí dồi dào như vậy mới có thể sinh ra tuyệt sắc giai nhân thế này a!


      Trong nội tâm Tần Phàm khỏi thở dài, lập tức rất nhanh phục hồi tinh thần lại, để tránh phát ra sơ hở gì, dứt khoát ngồi dậy, thầm tự mình chẩn đoán bệnh chút sau đó thào :


      - Ta dường như việc gì rồi...


      Tần Phàm vốn là đệ tử Đan Môn thế, bản thân cũng tinh thông y thuật, cho nên đối với tình huống thân thể mình giờ vẫn tương đối hiểu , chỉ là có chút suy yếu thôi, nghỉ ngơi chút sao nữa.


      Tuy rằng trông thấy Tần Phàm tỉnh lại, thoạt nhìn cũng có gì trở ngại, nhưng Tần Li vẫn gọi đại phu kiểm tra phen, mà kết quả cũng giống như Tần Phàm tự mình chẩn đoán, lúc này mới yên tâm lại.


      Tiễn đại phu , Tần Li hỏi thăm hồi nữa, đợi sau khi xác định Tần Phàm có trở ngại khuôn mặt nàng lại đột nhiên dần dần trở nên lạnh, thần sắc lạnh như băng cùng với bộ dáng tình thâm lúc nãy khi quan tâm Tần Phàm dường như là hai người khác xa nhau, sau đó liền nghe nàng nghiêm mặt hỏi Tần Phàm:


      - Tiểu Phàm, lần này đến tột cùng là ai muốn đẩy ngươi vào chỗ chết? Ta nhất định bỏ qua cho đâu!


      Tần Phàm nghe thấy nàng thay đổi cách xưng hô cũng tự thấy bi ai cho bản thân mình, chỉ thái độ biến chuyển mà cách xưng hô cũng trở nên xa cách. Bản thân Tần Phàm cũng muốn biết đáp án này, nhưng biết sao dù cố gắng suy nghĩ thế nào cũng nghĩ được gì, chỉ đành cười khổ lắc đầu :


      - Khi đó ta vừa về đến cửa, chỉ thấy có bóng đen lóe lên vụt qua, ta kịp phản kháng hôn mê bất tỉnh, chỉ biết là người này nhất định tu vị cao hơn ta rất nhiều, về phần là người nào ta lại biết.


      - Vậy ngươi nghỉ ngơi trước chút , sau đó ta làm chút ít đồ ăn đưa đến cho ngươi...


      Tần Li nghe thấy Tần Phàm như vậy, khỏi có chút nhíu mày. Nàng biết Tần Phàm vừa mới từ trong hôn mê tỉnh lại nên tiện hỏi nhiều, chỉ dặn dò chút, rồi rời khỏi phòng.


      Nhìn bóng lưng tuyệt đẹp của Tần Li rời , Tần Phàm khỏi lại thầm tán thưởng, rất đẹp! Lại nghĩ tới trước khi chưa hoàn toàn thanh tỉnh nghe Tần Li từng qua "Khôi phục hôn ước" gì đấy, trong nội tâm cũng khỏi hơi xúc động.


      "Tỷ tỷ" này của Tần Phàm, chỉ có dung mạo xuất chúng, hơn nữa thiên tư trác tuyệt. Ở Nam Phong thành, thanh niên tài tuấn thầm mến nàng biết có bao nhiêu, mà Tần Phàm trước kia cũng mang tâm tư như vậy. Khi biết hôn ước giữa hai người bị giải trừ cũng thầm thương tâm thời gian rất dài.


      Hôm nay nếu có thể khôi phục hôn ước, tin tưởng Tần Phàm trước kia trời có linh thiêng cũng có thể cảm thấy an ủi.


      Bất quá nghĩ đến mọi thứ Võ Thiên đại lục, Tần Phàm lập tức khỏi cười khổ lắc đầu. Võ Thiên đại lục, danh như ý nghĩa, chính là thế giới dùng võ vi thiên, ở chỗ này vũ lực mới là chỗ cam đoan của địa vị.


      Trong trí nhớ của Tần Phàm trước kia, là Võ Đồ tam cấp, mà cảnh giới võ đạo của Võ Thiên đại lục phân thành Võ Đồ, Võ Giả, Võ Sư, Tiên Thiên Võ Sư... Sau khi đột phá Tiên Thiên Võ Sư nghe còn có các loại cảnh giới như Linh Võ Sư, Võ Tôn, Võ Thánh...


      Tuy rằng những thứ trong trí nhớ cũng chỉ là phân cấp cảnh giới võ đạo, nhưng lấy suy đoán của Tần Phàm, thế giới này có lẽ là tiên võ thế giới. Dù sao Linh Khí trong khí ở đây thực quá mức nồng đậm! Nếu như như vậy vẫn thể sinh ra Tu tiên giả còn gì để nữa rồi.


      Bất quá, vô luận như thế nào Tần Phàm bây giờ quá yếu!


      Dù cho Tần Li nguyện ý gả cho , cũng xứng!


      Theo biết, Tần Li chỉ lớn hơn Tần Phàm nửa năm, nhưng đạt tới cảnh giới Võ Giả cửu cấp, cái này khiến Tần Phàm cảm thấy xấu hổ?


      - Tuy nội tình kém chút, nhưng Linh Khí ở đây dồi dào, chỉ cần chịu khó cố gắng, phối hợp với đan dược của Đan Môn, cũng phải là có hi vọng trở nên mạnh mẽ!


      Tần Phàm hề có những suy nghĩ nản chí. Sau khi điều chỉnh trạng thái tâm tình của mình, nhanh nhẹn xuống giường, trực tiếp ra ngoài cửa. giờ Tần Phàm muốn chứng thực thứ!


      Trong trí nhớ của Tần Phàm trước kia, Võ Thiên đại lục, tài nguyên Linh Dược thập phần phong phú!


      ít Linh Dược hi hữu thậm chí tuyệt chủng Địa Cầu, ở chỗ này thậm chí tùy ý có thể thấy được! Nếu như chuyện này là , vậy cũng quá khiến người ta hưng phấn rồi.


      Tần Phàm cảm giác thấy máu của mình như sôi trào lên. Với tư cách là đệ tử của Đan Môn, Tần Phàm đối với việc luyện đan luôn có những suy nghĩ điên cuồng và chấp nhất.


      Ra khỏi phòng, cửa ra vào có hai Võ Giả đứng canh, trông thấy Tần Phàm ra, đều khom người :


      - Thiếu gia!


      Tần Phàm nhàn nhạt gật gật đầu :


      - Ta muốn ra hậu viện chút, các ngươi đừng cùng.


      - Thiếu gia, người mới vừa khôi phục, nên lại khắp nơi như thế...


      vị hạ nhân lớn tuổi cung kính .


      - Ta bảo các ngươi đừng theo, có chuyện gì tự ta chịu trách nhiệm.


      Tần Phàm nôn nóng chứng thực thứ, giờ lại bị ngăn cản, lời khỏi có phần bực tức.


      Nhận thấy thái độ bực tức của Tần Phàm, hai vị Võ Giả kia cũng lộ ra vài phần kinh ngạc. Trong nội tâm mơ hồ cảm thấy vị Thiếu gia Tần Phàm trước mắt này có chút khác với mọi khi.


      - Vâng, thiếu gia.


      Nhưng bọn dù sao chỉ là hạ nhân. Trong Chân Võ thế gia như Tần gia, còn đến phiên bọn lỗ mãng, đành phải thối lui sang bên, để Tần Phàm mình đến hậu viện.


      Nam Phong thành ở phía nam Đại Kiền quốc là mảnh đất màu mỡ, quanh năm mưa thuận gió hoà, dần dần phát triển trở thành thành trì lớn ở vùng phía nam Đại Kiền quốc. Mà Nam Phong Tần gia, với tư cách là Chân Võ thế gia cửu phẩm, ở vào phía đông Nam Phong thành, đất phong 800 mẫu, trong gia tộc đình đài lầu các vô số, thư lâu, dược các, võ tràng đầy đủ mọi thứ.


      Theo con đường lát đá xanh vòng vèo lúc, ước chừng hơn mười phút đồng hồ, Tần Phàm rốt cục dựa vào trí nhớ đến trước tiểu viện lịch tao nhã. Chưa vào cửa, nghe được mùi thơm dược liệu nồng đậm bay vào mũi khiến cảm thấy sảng khoái tinh thần, tâm tình cũng theo đó kích động vài phần.


      Tần Phàm ngẩng đầu, trông thấy đại môn có biển hiệu, đó ghi mấy chữ "Linh Dược viên đệ tam", biết đây chính là nơi cần tìm rồi. Từ cái tên cũng biết được, Linh Dược viên như vậy ở Tần gia cũng chỉ có , đây chỉ là cái cách chỗ Tần Phàm gần nhất thôi.


      Mà bước vào sân của hậu viện, liền trông thấy mảng lớn Linh Dược mà kiếp trước đau khổ tìm kiếm xuất ngay trước mắt, loại cảm giác hạnh phúc này khiến quả thực muốn kêu to lên vài tiếng.
      NoName_01 thích bài này.

    4. Lạc Linh Ngân

      Lạc Linh Ngân Well-Known Member

      Bài viết:
      2,731
      Được thích:
      2,173
      Chương 2: Hưng phấn (2)


      - Thiên Tư Tử, Ngũ Hoa thảo, Hòa Lan, Thất sắc liên...


      Tần Phàm trong miệng thào đọc lấy các loại dược liệu trước mắt, những dược liệu này có rất nhiều thứ Địa Cầu cực kỳ hiếm thấy, có cái thậm chí tuyệt chủng chỉ có thể nhìn thấy trong sách, ở chỗ này lại có thể gieo trồng đại lượng!


      Đây chỉ là dược viên bình thường của Tần gia thôi!


      Dĩ nhiên có được nhiều dược liệu trân quý như vậy!


      Vậy còn những Dược Viên chuyên môn gieo trồng dược liệu quý hiếm sao đây?


      Mặc dù có chút thể tin được, nhưng Tần Phàm khẳng định thế giới này có tài nguyên Linh Dược cực kỳ phong phú!


      Linh Khí dồi dào! Linh Dược phong phú! Thế giới như vậy khiến người ta hưng phấn.


      Tần Phàm xuyên qua Dược Viên, khi phấn khởi thấp giọng hô, khi cúi đầu vuốt ve thưởng thức, trạng thái như điên như cuồng!


      Bất quá cũng trách được lại thất thố như thế, với tư cách là đệ tử Đan Môn, từ có suy nghĩ chấp nhất với luyện đan. chỉ đọc qua lượt toàn bộ đan thư dược kinh của Đan Môn, hơn nữa ở xã hội đại Linh Dược tàn lụi còn muốn nghĩ cách để luyện đan! Mà lần cuối cùng luyện đan, cũng chính vì tìm được các dược liệu đồng đều cần thiết, lại thử dùng các dược liệu khác thay thế nên mới khiến lò đan nổ tung, có thể thấy được chấp nhất đối với luyện đan thế nào.


      Hôm nay đột nhiên trông thấy nhiều Linh Dược như vậy, có cơ hội có thể thống khoái luyện đan, cái này sao có thể khiến kích động vạn phần đây.


      Lúc này, thấy chung quanh có người, Tần Phàm có chút khẩn trương duỗi tay phải mình ra, "Võ Khí" trong cơ thể dưới khống chế của vận chuyển xuống bàn tay, tiếp theo vòng hỏa diễm màu trắng nhạt liền lên lòng bản tay .


      - Võ Khí này quả cũng giống như ta nghĩ, chỉ cần vận dụng pháp môn đặc biệt của Đan Môn chúng ta cũng có thể sinh ra đan hỏa.


      Tần Phàm thấy vậy, trong nội tâm mới khỏi thở dài hơi, biết , nếu như thể luyện đan, vậy ở thế giới này cũng có ưu thế gì so với người khác cả.


      Ngay sau đó, Tần Phàm tìm nơi sạch ngồi xuống, thử thầm điều tức, tiến hành lần tu luyện đầu tiên của ở thế giới này.


      Lúc ở Địa Cầu, Linh Khí tàn lụi, muốn tu luyện quả thực khó như lên trời! Cộng thêm sau đại biến cố mà Đan Môn chỉ còn lại mình . Công pháp tu luyện thiếu thốn, dù cho tu luyện mười mấy năm, Tần Phàm vẫn có được thành quả gì lớn.


      Tần Phàm biết với lượng Linh Khí ít ỏi ở Địa Cầu thể nào đạt được thành tựu cao ở phương diện tu vi. Cho nên Tần Phàm cũng tu luyện công pháp làm gì, chỉ chuyên chú ở luyện đan. Dù sao cũng biết mình cuối cùng lại xuyên việt đến thế giới như thế này.


      May thay, Đan Môn lấy đan dược là căn cở để lập phái, đối với cái này ngược lại bảo tồn rất tốt! Đan phương, kinh nghiệm luyện đan mấy ngàn năm cũng ít.


      Chính vì công pháp tu luyện của Tần Phàm khi còn ở Địa Cầu được cao minh, cho nên dứt khoát tu luyện theo công pháp của Tần gia.


      Từng tia Linh Khí tràn vào huyệt khiếu quanh thân, tâm thần hợp nhất. Tần Phàm chậm rãi thu nạp Linh Khí nén lại, sau đó khống chế chúng xuống Khí Hải dưới bụng.


      Khí Hải lại được xưng là "Võ Điền", cũng chính là nơi chứa đựng "Võ Khí", Linh Khí hấp thu vào cơ thể sau khi vận hành quanh thân, lại qua quá trình chuyển hóa sơ bộ rồi đến Võ Điền, lại chuyển hóa lần hai và chứa đựng lại. Thiên phú tốt, Võ Khí mỗi lần tu luyện chuyển hóa tự nhiên nhiều, chứa đựng được cũng nhiều, cái đó cũng giống như công pháp trước kia Tần Phàm tu luyện vậy.


      Võ Điền tổng cộng chia làm chín khối , phân bố Cửu Cung, mỗi cung đại biểu cấp tu vi. Tu vi Tần Phàm giờ là Võ Đồ tam cấp, trong Võ Điền của cũng chỉ có ba cung Võ Khí, mà Võ Khí của giờ là màu trắng nhạt, cũng đại biểu cho cảnh giới Võ Đồ giờ của . Cảnh giới tăng lên, màu sắc của Võ Khí cũng phát sinh biến hóa.


      Vận hành chu thiên, Võ Khí gia tăng nhiều lắm, nhưng cảm giác của Tần Phàm lại rất tốt, dù sao ở chỗ này có rất nhiều Linh Khí, Địa Cầu nào tu luyện được như thế này.


      - Ta vừa mới trọng thương khỏi hẳn, Linh Dược ở đây phong phú, nhưng tiếc là giờ có dược đỉnh, nếu ta có thể lập tức luyện chế ít đan dược chữa thương rồi!


      Sau khi chứng thực bản thân mình còn có thể sử dụng đan hỏa, cũng có thể tu luyện, trước mắt còn có nhiều Linh Dược như vậy. Tần Phàm cảm giác ngứa tay, bản thân rất muốn luyện đan mà có lô đỉnh.


      - Đúng rồi, Tần gia là thế gia kinh doanh sinh ý luyện dược, nhất định có dược đỉnh! Ta tìm xem!


      Tần Phàm nghĩ tới đây lại trở nên hưng phấn, bất quá Tần Phàm trước kia đối với phương diện này điểm hứng thú, tự nhiên biết thứ này để ở đâu, cho nên Tần Phàm định tìm "Tỷ tỷ" Tần Li của mình hỏi thăm chút.


      Đối với Tần Li, chẳng biết tại sao, Tần Phàm lại có loại hảo cảm hiểu, nguyện ý tin tưởng nàng. Có lẽ vào lúc suy yếu nhất, Tần Li là người đầu tiên nhìn thấy ở thế giới này, còn có ảnh hưởng từ ít trí nhớ của Tần Phàm trước kia nữa.


      Mà khi Tần Phàm vừa định rời , nhưng lại vừa vặn thấy ở cửa đứng người, người nọ trông thấy Tần Phàm vốn là sững sờ, sau đó mặt liền lên tia trêu tức, lớn tiếng quát với Tần Phàm:


      - Ngươi là người phương nào, lại dám xông vào Dược Viên Tần gia ta!


      Tần Phàm nghe thấy thanh này, khỏi nhướng mày, người này nhận ra, chính là con của Đại trưởng lão, tên là Tần Uy, niên kỷ cũng tương tự với Tần Phàm. Bởi vì trước đó vài ngày gây chuyện bên ngoài nên bị phạt đến trông giữ Dược Viên. Vừa rồi vì mới ra nên khi Tần Phàm vào cũng trông thấy .


      Tần Phàm với tư cách là con trai tộc trưởng đương đại, ở Tần gia người nhận ra cực , đơn giản là vì trước kia Tần Phàm tu vi thấp, hơn nữa tính tình nhu nhược, vốn khiến người khác xem thường, cộng thêm Tần Uy này vốn chính là loại người lấn thiện sợ ác, cho nên mới cố ý làm khó dễ Tần Phàm để làm vui thôi.


      - Ở thế giới chú trọng thực lực này, thực lực thấp vốn khiến người khác khinh thường, thế tính cách còn nhu nhược nữa, sao có thể khiến người khác ăn hiếp đây?


      biết nguyên nhân, Tần Phàm cũng hiểu trong lòng, nhưng vì vội vã tìm Tần Li hỏi chuyện dược đỉnh, cho nên cũng muốn dây dưa nhiều, chỉ nhàn nhạt :


      - Tránh ra.


      - Hắc hắc, nguyên lai chỉ là Võ Đồ tam cấp mà thôi, vậy nhất định phải người Tần gia ta rồi! Tần gia ta đường đường Chân Võ thế gia cửu phẩm, tuổi như ngươi sao có thể có tu vị thấp như vậy chứ?
      NoName_01 thích bài này.

    5. Lạc Linh Ngân

      Lạc Linh Ngân Well-Known Member

      Bài viết:
      2,731
      Được thích:
      2,173
      Chương 3: Tần Uy! Tần Tiến! (1)


      Tần Uy kia chẳng những bỏ , ngược lại khoanh hai tay, hai chân giang rộng ra, chặn đường của Tần Phàm lại. Mà lúc này khuôn mặt có chút lãnh kia lại nhiều thêm vài phần mỉa mai, ngoài miệng dương quái khí .


      - Ta mặc dù chỉ là Võ Đồ tam cấp, nhưng muốn đánh tên Võ Đồ lục cấp như ngươi vẫn dư sức, cút ngay!


      Tần Phàm cũng có chút tức giận, hơn nữa trong lòng của vội vã tìm Tần Li nên ngữ khí khỏi nặng hơn chút.


      - Phế vật, ngươi muốn chết?


      Tần Uy nghĩ đến Tần Phàm bình thường mực nhát gan sợ phiền phức, khúm núm vậy mà lại sợ nữa, lại dám can đảm đốp chát với , vì vậy vui vẻ mặt dần thu lại, sắc mặt trầm.


      - Ta lại lần nữa, cút ngay!


      Tần Phàm ngẩng đầu lên ra, lộ ra có chút kiên nhẫn, Tần Uy này ràng là cố ý ngăn trở, khách khí với cũng chẳng được gì.


      - Muốn chết!


      Tần Uy vốn bị phạt giữ Dược Viên nên tâm tình tốt, giờ còn bị phế vật bình thường xem thường nhất chống đối, tự nhiên giận dữ! Trong lòng của cũng tuyệt đối thể tưởng được Tần Phàm nhu nhược sợ phiền phức, giờ sau khi đại nạn chết lại như biến thành người khác vậy. Nhưng thực lực của cao hơn Tần Phàm đến mấy cấp, đâu thể để Tần Phàm như thế được, lập tức liền đành quyền về phía mặt Tần Phàm.


      - Hừ!


      Tần Phàm sắc mặt trầm xuống, thân thể có chút nghiêng về bên trái, hoàn toàn tránh khỏi quyền này. Tuy rằng đối với phản ứng của thân thể giờ có chút vừa ý, nhưng kinh nghiệm và nhãn lực của vẫn còn đó.


      Trong lúc đánh nhau, ngoại trừ lực lượng, kinh nghiệm cũng là mấu chốt để quyết thắng bại, dù sao ở cảnh giới Võ Đồ, tố chất thân thể cũng chênh lệch nhiều lắm, hơn nữa cũng biết Võ Kỹgì lợi hại.


      - Tần Uy, nếu ngươi dám động thủ trước với ta, vậy cũng đừng trách ta!


      mặt Tần Phàm cũng lên tia gân xanh, tuy rằng muốn gây nhiều phiền toái, nhưng có nghĩa là để mặc người khi dễ! Hơn nữa thấy Tần Uy tứ chi lỗ mãng. Tuy có chút lực lượng, nhưng tốc độ quá chậm, căn bản được như bề ngoài, chỉ được cái mã, cũng có bao nhiêu lợi hại.


      - Ha ha, tên phế vật Tần Phàm ngươi khoác lác gì thế! Ngươi cũng dám chống đối ta sao, hảo hảo giáo huấn ngươi biết ngươi coi mình là gì nữa!


      Tần Uy đối với Tần Phàm có thể tránh thoát công kích của mình khỏi có chút kinh ngạc. Nhưng lúc này cưỡi lên lưng hổ, đâu thể xuống được, vẻ dữ tợn mặt ngược lại nặng thêm, chiêu tiếp theo xuất ra Võ Kỹ!


      - Phá quyền!


      Mặc dù chỉ là quyền pháp gia tộc bình thường, vẻn vẹn chỉ là Nhân giai trung cấp Võ Kỹ trong "Thiên Địa Nhân" tam giai thôi, nhưng Tần Phàm trông thấy Võ Khí màu trắng nhàn nhạt quấn tay , cũng có thể cảm giác được quyền kình của ràng lăng lệ ác liệt hơn rất nhiều, lấy thân thể giờ bị quyền này đánh trúng chừng bị tổn thương .


      Ánh mắt Tần Phàm khỏi lạnh lẽo, nếu Tần Uy sử xuất Võ Kỹ, vậy cũng cần khách khí nữa! Chỉ thấy thân khẽ cong, hoàn toàn né khỏi chiêu mãnh liệt kia, tuy rằng tốc độ của cũng tính quá nhanh, nhưng phán đoán lại cực kỳ chuẩn xác, đoán chừng nhìn ra được phương hướng quyền của Tần Uy.


      Cũng mượn góc độ trốn tránh, khi Tần Uy còn kịp phản ứng thuận thế đánh ra quyền vào cằm .


      - Ah. . .


      Tần Uy nào nghĩ đến Tần Phàm vậy mà có thể tránh khỏi Võ Kỹ của , lại có thừa lực phản kích, lập tức liền cảm thấy cái cằm tê rần, trong miệng phát ra tiếng kêu như heo cắt tiết, xem ra hàm răng gãy cũng chênh lệch lắm!


      Bất quá cũng may mắn thân thể giờ của Tần Phàm thực lực quá kém, hơn nữa cũng sử dụng Võ Kỹ gì, cho nên mới bị tổn thương quá nặng. Nhưng công kích của Tần Phàm vẫn chưa hết, lăng nhảy lên, đá ngang lại cái, trực tiếp đá cho cả người Tần Uy nằm rạp mặt đất.


      Đứng ngay tại chỗ, thấy Tần Uy còn thống khổ tru lên mặt đất, Tần Phàm liền để ý tới nữa, chỉ là sửa sang lại quần áo, thần sắc thong dong tiếp tục quay về.


      Hôm nay đối với , luyện đan mới là trọng yếu nhất! Đó là căn bản để có thể dừng chân ở thế giới này! Chỉ cần có thể luyện đan, tin tưởng về sau còn người nào dám ở trước mặt tiếng phế vật nữa!


      - Đánh đệ đệ ta thành ra như vậy rồi còn muốn bỏ sao?


      Nhưng vào lúc này, thanh hơi lành lạnh từ sau truyền đến.


      Tần Phàm chậm rãi quay đầu, trông thấy thiếu niên xuất ở góc cua, mày kiếm mắt sáng, khuôn mặt đạm mạc mà tuấn, ánh mắt lạnh lùng, cứ như vậy lặng yên đứng đó.


      - Tần Tiến?


      Tần Phàm nhướng mày, nhìn thiếu niên áo trắng người có khí thế uy nghiêm nhàn nhạt kia, trong đầu lên trí nhớ tương quan.


      Tần Tiến, Võ Giả cửu cấp, năm nay mười bảy tuổi, cùng Tần Uy đều là con của Đại trưởng lão, nhưng so với Tần Uy Tần Tiến lại có thiên phú tu luyện vô cùng tốt, mười hai tuổi bước vào cảnh giới Võ Giả, hôm nay là cảnh giới Võ Giả đỉnh phong, tùy thời đều có thể bước vào cảnh giới Võ Sư, là đệ nhất nhân đời tuổi trẻ Tần gia được mọi người công nhận!


      Đồng thời, Tần Tiến cũng là trong những người theo đuổi Tần Li, vẫn có chút bất mãn đối với quan hệ giữa Tần Phàm và Tần Li, hơn nữa thiếu niên thịnh nhất là ghen tị, Tần Tiến thậm chí cho rằng Tần Phàm là ngăn trở lớn nhất giữa và Tần Li.


      Trong nội tâm Tần Phàm, Tần Phàm trước kia bị tập kích đến tử, Tần Tiến này cũng có ít hiềm nghi.


      - Đại ca, phế vật này đánh lén ta!


      Lúc này, Tần Uy thống khổ tru lên mặt đất vội vàng lết đến bên người Tần Tiến, đổi trắng thay đen .


      - Đồ vô dụng!


      Tần Tiến có chút tức giận, cước đá Tần Uy văng ra, khi thấy vết thương mặt , ánh mắt liền lạnh lùng nhìn về phía Tần Phàm, lành lạnh :


      - Đệ đệ này của ta tuy rằng quá tiến bộ, nhưng cũng tới phiên ngươi dạy!


      - Do gieo gió gặt bão thôi!


      Tần Phàm trầm giọng , biết giải thích cũng vô dụng, cũng khinh thường giải thích, chút sợ hãi đón nhận lấy ánh mắt lăng lệ ác liệt của Tần Tiến.


      - Hừ


      Chỉ nghe thấy Tần Tiến cười lạnh tiếng, long hành hổ bộ, chậm rãi về phía Tần Phàm.


      Chỉ thoáng, Tần Phàm cảm giác được khí thế như núi hướng về phía đè xuống, khiến lập tức liền biết chênh lệch giữa hai người! biết chỉ bằng vào cảnh giới Võ Đồ tam cấp của giờ, vô luận như thế nào cũng phải là đối thủ của Tần Tiến nửa chân đạp vào cảnh giới Võ Sư!
      NoName_01 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :