1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Cuộc sống thư thái của Vân Vân

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Pana

      Pana Well-Known Member

      Bài viết:
      178
      Được thích:
      1,488
      [​IMG]
      Cuộc sống thư thái của Vân Vân


      Tác giả: Hàn Tiểu Kỳ

      Tình trạng: Hoàn thành.

      Số chương: 186 chương + 5 phiên ngoại

      Thể loại: Cổ đại, điền văn, xuyên , sủng.

      Nhân vật chính: Chu Vân Vân, Mạnh Cẩn Nguyên.

      Văn án:

      Bậc thầy làm điểm tâm ở đại ngoài ý muốn xuyên thành nữ nhi nông gia cổ đại, có bà nội coi nàng như ngọc nữ bên người quan mà thương , phụ thân cho rằng khuê nữ của mình là người tốt nhất thiên hạ ai sánh bằng, dưới có trung khuyển đệ đệ xem tỷ tỷ là nhất, bên cạnh còn có chú mèo dễ thương bầu bạn, còn có cực phẩm mỹ nam ở bên chờ đợi, cuộc sống thư thái cứ như vậy được bắt đầu.

      Truyện này mình thấy được chị Uyên Lu Vũ chia sẻ list truyện điền văn group Cung Quảng Hằng mình thấy truyện này chị có ghi chú là hay nên mình edit thử. Mình cũng thích thể loại điền văn ấm áp nhàng nữa.
      Mình đăng văn án đặt gạch trước.
      Last edited: 25/3/21
      Châu Lương, Jenny Kún, hauyen280312 others thích bài này.

    2. Pana

      Pana Well-Known Member

      Bài viết:
      178
      Được thích:
      1,488
      Chương 1:

      Edit: Pana

      “ Hai nha đầu chết tiệt kia, cái thứ có mắt nhìn tranh giành trái cây với nhau, lại đụng ngã cháu ngoan của ta! Lát nữa xem thử lão nương có gọi mẹ mìn đến đây, đem hai nha đầu các ngươi bán ! Cháu ngoan của bà, tâm can bảo bối của bà, ngàn vạn lần đừng có chuyện gì nha....”

      Cho dù ai mê mang mà nghe được những lời mắng chửi này, phỏng chừng đều bị dọa cho tỉnh. Chờ đến khi Chu Vân Vân tỉnh lại, trợn tròn đôi mắt hồng hồng giống như thỏ con nhìn lão phụ nhân.

      “Cháu ngoan của bà tỉnh a!”

      Chu nãi nãi mừng đến mức suýt nữa nhảy dựng lên, chờ lấy lại được bình tĩnh, vội duỗi tay cầm chén cháo được đặt chiếc bàn vuông bên cạnh. Cháo là dùng gạo kê nấu, bên trong bỏ chút thịt băm, còn thêm chút dầu mè, thơm phức, nghe mùi thôi cũng thấy ngon rồi!

      Chờ Chu Vân Vân phục hồi lại tinh thần, chén cháo thịt xuống hết bụng nàng, nàng còn chưa thèm liếm liếm môi, luyến tiếc nhìn đệ đệ đem chén ra ngoài.

      “Tốt tốt, cháu ngoan của ta có thể ăn có thể uống, là đại phúc khí a.” Chu nãi nãi mừng cười híp cả mắt, cười rộ lên nếp nhăn mặt đều ra . Chu nãi nãi lớn lên tính là xinh đẹp, người thấp bụ bẫm , ngũ quan tính là tinh xảo, chỉ cảm thấy vô cùng tục tằng.

      diện mạo như vậy, nháy mắt làm Chu Vân Vân vô cùng an tâm.

      “Cháu ngoan, con nằm nghỉ , lát nữa muốn ăn gì uống gì, cho bà biết. Chỗ bà còn khối đường? Lát nữa, bà lấy đường đỏ cho con nha.”

      Ngàn vạn dặn dò, tuy là như thế nhưng mặt Chu nãi nãi vẫn lo lắng thôi. Tay chân nhàng đắp kĩ chăn cho Chu Vân Vân, thấy nàng nhắm mắt lại nặng nề ngủ lần thứ hai, lúc này mới luyến tiếc bước ra khỏi phòng.

      Chờ đến khi ra khỏi cửa, đóng cửa phòng lại kĩ, Chu nãi nãi cả người giống như tên bắn, vọt vào nhà chính.

      Nhà chính Chu gia, Đại Niếp cùng Tam Niếp quỳ mặt đất, vây quanh là ba người con dâu Chu gia.

      “ Nương, con đói bụng, cả ngày nay con được ăn uống gì rồi. Mới vừa rồi cái bà nội bưng là cháo thịt sao? Con ngửi được mùi thịt, nương, con cũng muốn ăn cháo thịt! Nương....”

      “Còn nghĩ đến ăn, chờ lát nữa bị phạt cho mà xem! Đều tại ngươi, nếu phải ngươi cùng ta đoạt trái cây, như thế nào đụng vào Vân Vân? Tất cả tại ngươi, tại ngươi! Nếu Vân Vân thực chưa tỉnh lại, xem bà nội có đánh chết ngươi !”

      So với tiểu đường muội chỉ biết nhớ thương đến đồ ăn, mặt Đại Niếp tất cả đều là sợ hãi. Đừng nhìn nó mạnh miệng, nhưng tự mình hiểu rất , nếu Chu Vân Vân xảy ra chuyện, chỉ sợ hai người đều phải xong đời, nãi nãi cũng phải là người dễ chọc.

      Khi chuyện, nhà chính bỗng nhiên tối sầm, Chu nãi nãi sải bước xông vào.

      Hai đứa Chu gia khỏi run lên, thầm nghĩ muốn chạy trốn, nhưng hai người quỳ rất lâu rồi, trong lúc nhất thời thể đứng dậy được, chỉ có thể ôm nhau khóc lớn.

      Nhưng Tam tức phụ Chu gia đứng thành bên, tự nhiên rống lên xông tới : “Nương, hai nha đầu này này cũng nhẫn tâm, Vân Vân êm đẹp lại bị hai nha đầu thối này đẩy ngã đầu đụng vào góc bàn, vỡ đầu, chúng nó còn cẩn thận. Chỗ nào nhiều cẩn thận như vậy. ràng chúng nó cố ý! Con dâu nghĩ, chừng có người sau lưng cố ý hãm hại, nếu hai tiểu nha đầu cũng thể nghĩ ra biện pháp dơ bẩn như vậy được!”

      Tức phụ tam phòng Chu gia, cũng chính là mẹ ruột của Chu Vân Vân, nàng ta từ khi nghe khuê nữ bị thương, trong lòng nghẹn bụng lửa giận.Khuê nữ của nàng ta bị thương, nàng ta tất nhiên đau lòng, nhưng cơ hội tốt như vậy lại biết lợi dụng quá đáng tiếc? Vừa lúc, khuê nữ đại phòng nhị phòng gây ra tai họa, nếu có thể mượn cơ hội lần này làm cho Chu nãi nãi hoàn toàn ghét bỏ hai phòng kia, ruộng đất trong nhà phải đều thuộc về tam phòng sao? Nghĩ như vậy, nàng ta càng thêm kích động, định thêm hai câu nữa, kết quả còn chưa kịp mở miệng mặt bị phun đầy nước miếng.

      “Đó là khuê nữ của ngươi! Có miệng này nọ, sao thăm nữ nhi của mình? Ở đây người khác lòng dạ thâm sâu, lão nương thấy ngươi mới là người có lòng dạ hiểm độc! Ngươi cái đồ độc phụ này, lão nương năm đó sao lại để lão tam cưới cái thứ ngu xuẩn như ngươi chứ?!”

      Chu nãi nãi gia mắng đủ tàn nhẫn, hơi ngừng nghỉ đem lão tam mắng luôn lần, chờ đến khi thấy mắng đủ rồi, mới có tâm tình xử lý chính .

      “ Lão tam đâu?” giọng bà nội hơi lớn nhìn quanh vòng, nhất thời giận sôi máu. Mẹ ruột đáng tin cậy, đến phụ thân cũng thấy đâu!

      ngờ bị ăn mắng hồi, tức phụ tam phòng mặt xanh mét, nghe xong lời này mới vội đáp: “ Chắc là đưa đại phu về.”

      tới nửa canh giờ?” đôi mắt Chu nãi nãi gia trừng to như cái chuông đồng, đặt biệt là khi nghe được con dâu thứ ba biết, càng hận thể tát nàng ta cái, cái đồ ngu xuẩn này.

      Nàng ta ngoan ngoãn cúi đầu, bị mắng cho máu chó văng đầy đầu. Trong thôn bọn họ có đại phu, phải lên tận trấn thỉnh đại phu tới đây,khi đại phu tới là buổi chiều. Cũng may cháu ngoan của bà phúc lớn mạng lớn, lúc này mới để lại di chứng. Kết quả, đại phu được nửa canh giờ, cái đồ ngu xuẩn kia tên hỗn trướng kia đưa đại phu về còn chưa chịu về?

      Chu nãi nãi mắt lạnh quét quanh vòng, thẳng đến khi mọi người cúi đầu thấp, đến nỗi hai nha đầu quỳ dưới mặt đất cũng thu mình thành đống.

      may chính là, bà định mở miệng, bên ngoài viện lại có động tĩnh. Chu nãi nãi duỗi cổ nhìn thoáng qua bên ngoài, lập tức vận khí đan điền….

      “Chu Tam Ngưu cái đồ chết bầm nhà ngươi! Ngươi còn biết đường về cái nhà này? Cháu ngoan của ta bị thương thành như vậy, để ngươi đưa đại phu về thôi mà cũng lâu như vậy, sao ngươi dứt khoát chết ở bên ngoài luôn !”

      Chu nãi nãi mắng chửi hồi, phụ thân của Chu Vân Vân – Chu lão Tam vẫn ngây ngô cười cười vào trong nhà chính, còn đem đồ vật cầm trong tay cho Chu nãi nãi nhìn.

      Đó là con cá dùng dây cỏ móc vào.

      Vừa rồi khi đưa đại phu về, đại phu có với , uống canh đầu cá bồi bổ cơ thể là tốt nhất, người hào còn có, càng dám mở miệng xin tiền Chu nãi nãi, liền nghĩ đơn giản chạy tới bờ sông ở đầu thôn bắt con cá, cho nên mới trì hoãn lâu như vậy.

      Ngặc nỗi, hán tử thành giải thích ngọn nguồn, chỉ đưa con cá cho Chu nãi nãi nhìn, người kia nhìn thấy bộ dạng ngu xuẩn của liền sinh khí, há mồm lại muốn mắng . Mắt thấy mình trì hoãn lâu, mới ồm ồm : “ Nương chờ lát nữa rồi hẳn mắng, nhi tử muốn nấu canh.”

      “Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn! Người là quỷ chết đói đầu thai a? Cháu ngoan của ta còn nằm giường, còn ngươi lại tham ăn? Lão nương đánh chết ngươi, để xem ngươi còn ăn được nữa !”

      “Vân Vân ăn.” Chu lão tam vội xua xua tay, “Đại phu canh đầu cá rất tốt, đối với cơ thể Vân Vân tốt.”

      Tốt hay Chu nãi nãi biết, bất quá nếu đại phu vậy, vậy nghe theo là được. Chu nãi nãi đuổi Chu lão tam làm cá nấu canh, xoay người bắt đầu thu thập hai tiểu nha đầu khóc đến chết sống lại nãy giờ.

      …….

      Nghe ngoài cửa sổ truyền đến thanh chửi bậy, Chu Vân Vân mở to mắt, lặng lẽ thở dài hơi. Loại chuyện xuyên qua này, nàng quan tâm nhưng ít nhiều có nghe qua, chờ đến khi chính mình gặp phải, tóm lại vẫn có chút ngây ngốc. Cũng may nàng bị thương, lại được thừa hưởng ký ức của nguyên chủ, mới để lộ ra dấu vết.

      Nàng vẫn gọi là Chu Vân Vân, khác với đại nàng là tiểu nhi, giờ nàng lại có tới đại gia tộc.

      Chu gia gia mất sớm, mình Chu nãi nãi ngậm đắng nuốt cay nuôi lớn ba trai , chỉ đơn thuần là nuôi sống, mà mỗi nhi tử đều cưới được thê tử sinh hài tử, đến nữ nhi duy nhất trong nhà cũng gả ra ngoài.

      Chỉ điểm này thôi, có thể biết được Chu nãi nãi cũng phải là người hiền lành gì. Nghĩ chút liền hiểu, quả phụ mang theo bốn hài tử cuộc sống có bao nhiêu khó khăn gian khổ, có thể quật cường chịu đựng, là do bản tính trời sinh vậy, hai là do cuộc sống bức người phải kiên cường, quan tâm là do cái nào, nhưng đủ chứng minh điều là Chu nãi nãi là người rất có bản lĩnh.

      May mắn, nàng được Chu nãi nãi nâng niu trong lòng bàn tay.

      Chu gia tổng cộng có ba nương, Chu Vân Vân đứng thứ hai, dựa theo lẽ thường nàng nên là người được thương nhất nhà, nhưng ở Chu gia lại hoàn toàn phải vậy.

      Lý do rất đơn giản, Chu nãi nãi cảm thấy Chu Vân Vân là tiểu kim oa (kim= tiền, vàng).

      Lại tiếp, Chu Vân Vân lúc mới sinh ra, mùa màng cực kỳ tốt. Cả nhà già trẻ vì sống tạm, mà chân vội chạm đất, đúng lúc Chu đại thẩm, nhị thẩm liên tiếp có hỉ, ngay cả nương nàng cũng mang thai, lúc đó nàng chưa được nửa tuổi có sữa để bú, được Chu nãi nãi lụm nhặt chắp vá nuôi dưỡng.

      Nãi nãi mang theo nàng cũng chăm chỉ làm việc. Mỗi lần lên núi cắt cỏ cho heo, bà đều đem nàng đặt vào sọt địu lưng. Kết quả có lần cẩn thận té ngã, nàng văng ra khỏi sọt đúng lúc ngã trúng vào cây củ cải. Bà xoay người muốn đem nàng bế lên, mới phát nàng ôm chặt cây củ cải sống chết chịu buông tay. biết làm sao, bà chỉ đành mang cả người lẫn cây đặt vào trong sọt, về thôn có người nhắc nhở củ cải kia có lẽ là nhân sâm, suốt đêm chạy đến y quán trấn chuyến, ước chừng bán được hai trăm lượng bạc!

      Nông dân bán mặt cho đất bán lưng cho trời, cho dù thời điểm được mùa nhất, quanh năm suốt tháng ăn uống tằng tiện, có thể tích góp được mười lượng bạc cảm tạ ông trời có mắt rồi. Nhưng Chu Vân Vân lăn vòng, tiền kiếm được phải tích góp những hai mươi năm mùa màng bội thu mới có được a!

      Sau đó, Chu nãi nãi liền ôm Chu Vân Vân lúc ấy còn chưa được đặt tên đến nhà có người đọc sách duy nhất trong thôn, dùng năm văn tiền đổi cái tên này cho nàng. Phải biết rằng, Chu nãi nãi đặt tên cho ba nhi tử của mình lần lượt là Đại Ngưu, Nhị Ngưu, Tam Ngưu, khuê nữ của bà gọi là Đại Nữu. Đến nỗi đường tỷ của Chu Vân Vân gọi là Chu Đại Niếp, đường muội gọi là Chu Tam Niếp!

      Chu Vân Vân cái tên này đáng giá a!

      chỉ như vậy, chuyện như vậy cũng xảy ra vài lần. Tuy trời thương lần quá tốt rồi, nhưng có tiền ai chê nhiều, ghét bỏ? Thường xuyên như vậy, Chu nãi nãi nhận định Chu Vân Vân là tiểu kim oa, mỗi ngày đều gọi nàng là cháu ngoan, có thứ gì tốt đều cho nàng , chỉ thiếu điều để nàng lên bàn thờ đốt ba nén hương mà cung phụng.

      “Như vậy….. cũng tính là quá kém.” Chu Vân Vân duỗi tay chạm vào trán, cảm giác chạm vào băng vải có chút đau, bất quá có còn hơn . Tuy còn đau, nhưng nàng vẫn chậm rãi ngồi dậy, giương mắt quét quanh vòng.

      Đây là phòng nàng, trong thôn dưới chân núi này nàng là người duy nhất có phòng riêng.

      Nàng giờ nằm giường gỗ, màu gỗ nhạt giống như màu đậu tương, sờ lên vô cùng bóng loáng, lăng qua lăn lại cũng cảm thấy thô ráp, còn có mùi hương nhè .

      Chu Vân Vân đến cây dùng để làm củi đốt còn biết đó là loại gỗ gì, nhưng cũng dám khẳng định đây tất nhiên là thứ tốt. Mà gỗ làm nên chiếc giường này cũng là chiến lợi phẩm sau khi lên núi của nàng, hình như nàng ôm thân cây chịu buông tay, nãi nãi hết cách, tốn ít tiền đốn cây đem về. Lần đó ra chưa đổi lấy tiền, còn dùng tiền thỉnh thợ mộc tới làm ra cái giường này.

      Sau đó, muốn làm nguyên bộ bàn ghế này nọ, bà nội sai ba nhi tử của mình xoay vòng vòng, chặt kéo về thêm vài cây khác gần giống với cái cây lúc đầu, thực ra chất lượng gỗ kém hơn cái cây trước rất nhiều. Nhìn quanh, đầu giường là chiếc bàn vuông , có hai cái ghế dựa cái ghế dài, đuôi giường đặt hai cái rương gỗ, cùng với tủ quần áo bằng gỗ dựa vào tường kia, đều thuê thợ mộc về làm.

      Phòng này thể so với phòng nàng ở kiếp trước, nhưng Chu Vân Vân hiểu, bà nội dốc hết sức cho nàng những thứ tốt nhất rồi.

      hạnh phúc….

      Chu Vân Vân ôm ngực, nơi đó ấm áp, lại có chút khó chịu. Mọi thứ nàng có được ở đây, nàng cảm thây mình tựa như tên trộm, trộm những thứ vốn thuộc về nàng.

      “Vân Vân.”

      Chợt cửa phòng bị đẩy ra, hán tử trung hậu bưng cái tô to, cẩn thận tới trước giường, nhàng đem cái tô đặt lên cái bàn vuông cạnh đầu giường, lúc này mới xoa xoa tay thối lui vài bước xa xa chỉ vào đầu giường : “Canh đầu cá vừa mới nấu, Vân Vân con ăn nhiều chút, tốt cho thân thể.”

      Chu Vân Vân nhìn về phía phụ thân.

      Phụ thân của mình là người rất trung hậu, khờ khạo có chút ngốc nghếch. Nhưng đào tim đào phổi đối tốt với nữ nhi của mình , muốn lại gần nhưng lại sợ bị ghét bỏ, mỗi lần thấy nữ nhi đều lộ ra bộ dáng cẩn thận lấy lòng.

      còn cách nào khác, nguyên chủ tâm cao khí ngạo, lại được bà nội xem như tâm can bảo bối mà sủng nịch, bản tính nàng xấu, nhưng khó tránh khỏi có lúc nhen ích kỷ, coi thường người phụ thân có sức lực lớn nhưng lại có đầu óc, còn có hơi chút ghét bỏ .

      Người phụ thân khờ này chẳng ngại gian khổ tìm được cái gì hiếm lạ đều đưa đến cho nàng mong nàng lộ ra chút vui mừng, nhưng nàng vẫn luôn mặn nhạt, thậm chí còn oán trách phụ thân khờ là bẩn phòng nàng.

      Che dấu chua xót trong lòng, Chu Vân Vân điều chỉnh lại tâm trạng, nhanh chậm : “Phụ thân, người đem cái ghế dựa tới ngồi trước mặt nữ nhi, chúng ta cùng trò chuyện.”

      “Con uống, canh còn nóng mau uống. Phụ thân ngồi, đỡ phải làm dơ.” Phụ thân khờ cười ha hả nhìn khuê nữ, thấy khuê nữ giống như lúc trước ghét bỏ mình, vô cùng vui mừng.

      Chu Vân Vân lại khuyên lần nữa, phụ thân nàng sợ nàng tức giận, rốt cuộc vẫn chọn cái ghế xa nhất ngồi xuống.

      “Phụ thân vừa về liền hầm canh? Người dùng cơm chưa?” Chu Vân Vân nỗ lực bắt chước cách chuyện của nguyên chủ, đáng tiếc nguyên chủ chỉ biết chuyện ôn tồn với bà nội thôi, cũng chưa từng đối xử với người phụ thân khờ như thế.

      Nhưng phụ thân khờ nghe xong lời này, cực kỳ cao hứng: “Phụ thân đói bụng, chờ lát nữa phụ thân bắt thêm mấy con cá, về thả trong lu, mỗi ngày đều hầm canh cá cho Vân Vân uống.”

      Chu Vân Vân thầm nghĩ, lúc này cuối thu, nước sông rất lạnh, phụ thân khờ bắt cá, trầm mình ngâm nước sông đúng là may mắn lắm mới bắt được cá, thời gian dài, người có làm bằng sắt cũng chịu nổi.

      “ Phụ thân, về sau người đừng nữa, nước sông lạnh, cẩn thận bị cảm lạnh.”

      Lời này vừa ra, phụ thân khờ lập tức cuối đầu hé răng, chỉ cảm thấy mình chút bản lĩnh cũng có, muốn chăm sóc tốt cho nữ nhi cũng nghĩ ra cách.

      Thấy thế, Chu Vân Vân cũng rất bất đắc dĩ. Mùa đông càng khó ăn được cá, trước tiên bắt mấy con về nuôi ở trong lu cũng tồi. Ở đại nàng là đầu bếp, tuy sở trường của nàng là những món điểm tâm, nhưng mấy món ăn đơn giản làm khó được nàng, cá là nguyên liệu tốt, dự trữ ít cũng tốt.

      Nghĩ như vậy, Chu Vân Vân liền với phụ thân: “Phụ thân muốn bắt cá cũng được, nhưng phải tìm ít dây cỏ, làm cái túi lưới đơn giản, thả ở bờ sông, ngàn vạn lần được xuống nước.”

      “ Tốt tốt, nghe Vân Vân. Vân Vân uống canh, nhanh uống.”

      Chu Vân Vân duỗi tay cầm cái tô to, nặng trĩu, lại nhìn vào trong bát canh, chỉ có đầu cá còn có rất nhiều thịt cá bên trong. Chu Vân Vân uống ngụm trước, nước canh thanh ngọt, tanh, có thêm chút gia vị để tăng thêm hương vị, ngoài ý muốn uống rất ngon. chú ý, tô to như vậy thấy đáy.

      Mắt thấy nữ nhi uống xong rồi, phụ thân mới duỗi tay cầm lấy cái tô, vui vẻ hớn hở ra khỏi phòng.

      Cầm tô xuống nhà bếp, Tam Ngưu nhìn hồi, kệ còn đặt chén canh dư đâu? Tìm khắp nơi, bất thình lình, nương tử của mình từ bên trong vọt ra.

      “ Ngươi nấu canh đầu cá nấu, ngờ ngươi đem thịt cá bỏ hết vào bát, ngươi có ý gì? chút thịt cá cũng để lại, tội cho nhi tử của ta chỉ có thể uống chén canh dư kia! Vân Vân là tâm can bảo bối của nương, nhưng còn chúng ta? Lúc này ngươi lại muốn bưng canh cá đâu? Lát nữa phải ăn cơm, ngươi rồi người khác để phần cơm cho ngươi sao? Nếu ngươi ăn, cũng phải để cho nhi tử ta ăn!”

      Mắt thấy nam nhân của mình chỉ biết cười ngây ngô cái gì cũng biết, Chu thị chỉ cảm thấy ngực đau từng cơn, nhịn được rống giận: “Mắt ta bị mù, mới gả cho cái đồ vô dụng nhà ngươi!”

      Phòng của Chu Vân Vân hơi nghiêng về phía nhà bếp, lời của nương nàng mơ hồ nghe được vài câu, bất đắc dĩ thờ dài tiếng. Kỳ , nương của thân thể này cũng xấu, chỉ là suy nghĩ quá nhiều, tâm hơi nặng, thành thân nhiều năm chỉ sinh được duy nhất đứa con trai, thường ngày thương sủng ái trong lòng bàn tay, hận thể đem người Chu gia đuổi hết, đem tiền tài ruộng đất đều để lại cho nhi tử bảo bối của nàng.

      như thế nào nhỉ, Chu Vân Vân giống như nguyên chủ chán ghét nương mình, nhưng đồng dạng cũng thích nổi. cũng may nàng có bà nội cùng phụ thân thương , ngày tháng trôi qua cực kỳ thư thái, cũng cần phải quá để ý đến thái độ của nương, dù sao đó cũng là mẫu thân ruột thịt của nàng, dù có bất công cỡ nào cũng đến mức hại nàng.

      Bất quá, có những chuyện cần phải thay đổi.

      Nguyên chủ lòng muốn khỏi thôn, tính toán gả lên trấn để sống những ngày tháng an nhàn. Nhưng Chu Vân Vân ở đại sống trong thành phố ra sức làm việc, sớm phiền chán cảnh sống ở thành phố, ra nàng muốn về quê sống. Đúng lúc nơi này của Chu gia xây dựa vào núi Đại Sơn nguyên liệu nấu ăn phong phú, nãi nãi cùng phụ thân khờ đối xử với nàng rất tốt, thiếu ăn thiếu mặc.

      Chu Vân Vân vừa nghỉ ngơi vừa tính toán, chỉ nghĩ nếu làm đầu bếp, có thể làm chút bánh ngọt điểm tâm, cho mình ăn cũng được, đem lên trấn bán cũng được, trong nhà cũng kiếm thêm chút bạc.

      Cẩn thận tính toán thời gian. Chu Vân Vân cảm thấy ý tưởng này được. Qua ngày mùa thời tiết vào đông, lương thực đừng thu, cũng đem phơi giờ cất vào kho luôn rồi. Lúc này vẫn cuối thu, chờ thêm thời gian nữa, sợ là trong thôn có rất nhiều người lên trấn làm công. Năm vừa rồi phụ thân khờ cũng , phụ thân so với người khác thành hơn nhiều, ra sức làm việc, nhưng lại trả thua người khác văn tiền.

      Chu Vân Vân nghĩ, chờ vết thương tốt lên nàng thử làm chút điểm tâm, đến lúc đó để phụ thân phụ nàng chút, hỗ trợ nàng nặng bột cán bột linh tinh gì đó. Có thể giúp nàng ít chuyện, cũng đem phụ thân lưu lại trong nhà, đỡ để ra ngoài làm viêc mệt nhọc lại bị người khác xem như cu li mà sai bảo.
      Last edited: 3/4/21
      Châu Lương, cỏ28, 19009 others thích bài này.

    3. Pana

      Pana Well-Known Member

      Bài viết:
      178
      Được thích:
      1,488
      Chương 2:

      Edit: Pana

      Công việc ngày mùa qua, nhưng Chu Vân Vân thấy, cả Chu gia có mấy người rảnh rỗi. còn trồng trọt được nữa, nhưng mùa đông tới, công việc vẫn còn rất nhiều. Ví dụ như kiểm tra phòng ốc, xem chỗ nào có bị dột nước lọt gió hay , đem áo bông năm trước ra giặt sạch phơi khô, phải trữ lượng lớn củi đốt để tránh rét qua mùa đông. Lại chuẩn bị vài món điểm tâm , chuẩn bị nhiều thịt chút để có cái tất niên phong phú.

      Công việc bận rộn, đừng Chu gia nam đinh nhiều nữ quyến cũng đông nhưng việc làm làm mãi hết, ngay cả Chu Vân Vân là trẻ em nhưng vẫn cùng với đường đệ đường muội lập thành nhóm giúp đỡ người lớn ít việc, đơn giản nhất là việc giặc sạch quần áo phơi lên.

      Toàn bộ Chu gia, chỉ có Chu Vân Vân là người nhàn rỗi nhất, mỗi ngày hết ăn lại ngủ, với cái lý do chính đáng là dưỡng thương.

      Kỳ vết thương đầu của Chu Vân Vân cũng nghiêm trọng lắm. thậm chí còn đau, phiền toái rất là chỉ cần chân chạm đất cái liền cảm thấy đầu óc choáng váng. Rơi vào đường cùng, nàng chỉ có thể mỗi ngày nằm giường, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ lặng lẽ đếm ngón tay.

      Phòng của Chu Vân Vân nằm ở vị trí sân trước của Chu gia, ánh sáng cực tốt, sáng sớm từ bình minh cho đến hoàng hôn xuống núi, nàng cơ bản đều đắm mình dưới ánh nắng mặt trời. Ngoài cửa sổ là sân sau của Chu gia, có tường rào, bất quá bởi vì những gia đình trong thôn chỉ có duy nhất Chu gia nằm ở phía nam thôn, thế nên ngoài già trẻ lớn bé Chu gia ra, căn bản có ai đến nơi này.

      Từ trong phòng nhìn ra ngoài cửa sổ, Chu Vân Vân chỉ có thể nhìn được phía nhà bếp, thường xuyên có người ra ra vào vào, phía bên ngoài nhà bếp dưới mái hiên đặt bốn cái lu cao hơn nửa người.

      là nhàm chán….

      Mặt dù được cơm bưng nước rót, nhưng hằng ngày đều lặp lặp lại như vậy rất nhàm chán a. Vất quá lắm mới chịu đựng được hai ba ngày đầu, Chu Vân Vân vừa cảm thấy tốt lên chút, liền vội nhảy xuống giường, mang đôi giày vải ra cửa.

      Cuối thu, vào buổi sáng và chiều tối có chút lạnh, nhưng giữa trưa, nhiệt độ ấm áp quả thực rất hợp lòng người. Chu Vân Vân lâu được ra khỏi phòng, lúc này tới sân sau, trước hết hít hơi sâu khí trong lành.

      Cảm thấy đủ rồi, nàng mới quét mắt nhìn vòng, nhớ lại ký ức của nguyên chủ so sánh với tại.

      Vị trí Chu gia hẻo lánh, muốn đến hộ gia đình gần nhất đường cũng mất hơn mười lăm phút. Cứ nhìn vào việc con cháu Chu gia đông đúc, trong tay Chu nãi nãi lại có tiền, Chu gia có thể xem là gia đình giàu có số số hai trong thôn. Nhưng thực tế, hơn phân nửa người trong thôn đều dùng ánh mắt khinh thường nhìn Chu gia. Nguyên nhân ở chỗ, từ làng cho đến xóm dưới Chu nãi nãi có tiếng là keo kiệt.

      Vì sao Chu gia hai phải chạy đến cái góc xó xỉn này ở, mà ở đầu thôn nhưng những nhà khác? Bởi vì Chu nãi nãi sợ mình mang theo ba trai bị người khác dòm ngó đàm tiếu nên chọn nơi ai muốn ở để lập môn hộ.

      Sau lưng núi Đại Thanh bao vây bởi hai vách đá.

      Chu nãi nãi chọn ở giữa hai vách đá, đơn thuần chỉ xem nơi này là chỗ vắng người nên tới ở, riêng lối vào trong, được Chu gia xây dựng nhà cửa xan sát chặt chẽ chặn lại.

      Cứ như vậy, chỉ cần dùng tảng đá đem khe hở còn sót lại lấp kín, đại khái toàn bộ Chu gia nửa nằm ở giữa hai vách đá. cách khác, muốn vào Chu gia chỉ có lối duy nhất là vào từ cổng chính ai có thể từ phía sau Chu gia được vào trong.

      Nhưng như thế hậu quả cũng rất ràng, Chu gia có ít nhất phần ba phòng ở cực ít hoặc hoàn toàn thể nhìn thấy ánh nắng mặt trời. Mà hoàn cảnh như vậy, hơn phân nửa thích hợp để ở lâu. Cho nên mới thấy Chu nãi nãi quả thực là rất tuyệt vời? Bà dành loạt phòng ốc đằng trước cho con cháu ở, đặt biệt là đứa cháu ngoan mà bà thương nhất, ở phòng rộng rãi thoáng mát nhất phía nam. Đến nỗi bản thân bà, lại ở tuốt đằng sau, cửa sau lúc nào cũng khóa, trừ bản thân bà ra, ai cũng đừng nghĩ tới chuyện dễ dàng vào nhà bà bằng đường phía sau.

      Hậu viện Chu gia, được phân bố theo thứ tự là từ nam đến bắc, phòng Chu nãi nãi, kho lúa, chuồng gà, chuồng heo, phòng chứa củi.

      Được phân bố rất là hợp lý.

      Xác định những gì mình thấy cùng kí ức của nguyên chủ có gì khác biệt, ánh mắt Chu Vân Vân dừng lại cái hố đằng trước cách nàng xa. Phía lợp tầng thân lúa mạch làm cái lều đơn giản, bên trong là nhà xí. Cả Chu gia đại tiện hay tiểu tiện đều đến đó. Nhà xí là loại có hai cửa, cửa nam là nam đinh dùng, cửa bắc là nữ quyến dùng ở giữa được ngăn cách bởi tâm ván gỗ cực mỏng.

      Xuyên qua cho đến nay, Chu Vân Vân cảm thấy may mắn nhất đó là mình cần ngồi xổm trong nhà xí. Có quỷ mới biết khi nàng dựa lên tấm ván gỗ đó, cây cầu độc mộc để tới được hố xí, chú ý chút cả người nàng đều rơi vào hố phân chết chìm trong đó hay ? May nhờ nguyên chủ được bà nội sủng ái, chịu nổi cái mùi kia, nên phá lệ ở trong phòng cách tấm rèm vải phía sau làm cái nhà xí.

      Trừ bỏ những cái này, cũng có phong cảnh gì đặc sắc, dù sao cũng cuối thu, Chu Vân Vân thích khung cảnh tiêu điều lạnh lẽo này, đơn giản nhìn vòng, dọc theo đường đến nhà bếp.

      Lại tiếp sân sau Chu gia cũng , ít ra so với những nhà khác trong thôn lớn hơn, nếu tính ra cũng hơn trăm mét vuông, Chu Vân Vân nhanh chậm bước , trong chốc lát cũng đến được nhà bếp.

      Gần đến giờ cơm trưa nên khí trong nhà bếp bận rộn ngất trời.

      Thông thường ở trong thôn có thói quen chỉ ăn bữa chính, Chu gia cũng ngoại lệ bất quá đó là lúc trước, giờ bà có tiền cũng chịu chi chút ít, đổi thành ba bữa sáng trưa chiều.

      Đương nhiên, tính tình nãi nãi cũng rộng rãi gì mấy, cho ngươi ăn no cũng đại biểu là ăn ngon, bao gồm bản thân bà, cơ bản bữa cơm cả năm hề thấy thức ăn mặn, toàn những món ăn chắc bụng.

      Tất nhiên, Chu Vân Vân là ngoại lệ.

      Trưa hôm nay, nhị bá nương mang theo con dâu cả cùng tiểu khuê nữ Chu Tam Niếp nấu cơm. Việc nấu cơm này từng người trong Chu gia thay phiên nhau nấu, phòng ngày. Chẳng qua, đại phòng, nhị phòng Chu gia đều có ba trai , đại nhi tử đều cưới vợ, nữ nhi cũng lớn có thể giúp được vài việc vặt cho nên thường ngày cũng luống cuống tay chân. Duy chỉ có mình tam phòng, bởi vì Chu Vân Vân mười ngón tay dính nước, tiểu đệ nàng lại kêu căng, hai người đều giúp được gì, cho nên hơn phân nửa công việc bếp núc đều do tay nương của nàng bận rộn chuẩn bị, nếu phụ thân bận chuyện gì cũng tới giúp nương tay.

      Lúc này, Chu Vân Vân tới, nhị bá nương cùng con dâu cả chưa phát giác ra, nhưng tiểu nương canh lửa Chu Tam Niếp thấy nàng.

      “Tỷ khỏe rồi?” Chu Tam Niếp cũng tới, chỉ đứng tại chỗ từ xuống dưới nhìn nàng, “Tỷ tốt, vậy bà nội có phải hay phạt muội?”

      Lời đầu đuôi này, Chu Vân Vân căn bản nghe hiểu, bất quá trong chốc lát nàng đại khái cũng đoán ra được ít: “Nãi nãi phạt muội làm gì? Đánh mắng hay là phạt muội làm việc nhà?”

      “Phạt muội mỗi bữa chỉ ăn nửa chén cháo cái bánh bột ngô!” Vẻ mặt Chu Tam Niếp căm hận bất bình, xem ra, bằng hung hăng đánh chửi nàng ta trận còn tốt hơn, làm việc cũng sao, dù gì hằng ngày nàng ta cũng có nhãn rỗi. Nhưng nãi nãi lại nhẫn tâm cắn xét nửa đồ ăn, tận nửa đồ ăn lận đó a!!

      Nhìn biểu tình Chu Tam Niếp bi phẫn lại oán giận, Chu Vân Vân vất vả lắm mới nghẹn lại ý cười.

      Những người khác Chu gia tạm thời đề cập tới, ít nhất tính tình Chu Tam Niếp là người dễ đoán nhất, nàng ta khả ái xinh đẹp, là người để bụng, chuyện nàng ta thích nhất đó chính là ăn. đơn giản, đây là nha đầu tham ăn, lúc trước sở dĩ nguyên chủ bị thương, cũng là do nàng ta thèm muốn trái cây trong tay đường tỷ Chu Đại Niếp, mới bất hạnh dẫn tới vụ huyết án sau đó.

      Hiển nhiên, đối với nha đầu tham ăn mà , cắn xén đồ ăn của nàng ta, quả thực là việc cực kỳ bi thảm.

      Thực ra chủ ý Chu nãi nãi cũng rất dễ đoán. Động thủ cũng được gì, đánh có ý nghĩa, đánh nặng chừng còn tốn tiền thỉnh đại phu, nếu chữa được mất còn hơn được, còn nếu mắng chửi, phí nước bọt , sức người cũng có giới hạn mắng cũng chả được bao lâu, phạt làm việc Chu gia trừ Chu Vân Vân ra, tất cả mọi người tay chân đều luôn bận rộn phạt cũng như , chỉ duy nhất việc cắn xén đồ ăn này, là có thể tiết kiệm chút lương thực, hai là dạy cho nàng ta bài học, cớ sao lại làm?

      Nhịn chút, cuối cùng Chu Vân Vân vẫn bị biểu tình như trời sập xuống của Chu Tam Niếp chọc cho vui vẻ.

      Kỳ thực, đồ ăn Chu gia cũng tốt lắm so với những nhà khác trong thôn, toàn bộ thôn dân gần núi này, trừ bỏ Chu gia nhà nào được ăn ngày ba bữa, đến ngày mùa, bất quá cũng chỉ được ngày hai bữa, nếu vào đông, hoặc là thời điểm thu hoạch xong , ngày bữa là chuyện bình thường.

      Ăn như vậy cũng là tăng cường lượng đồ ăn cho người làm việc nặng trong nhà, giống như tiểu nương Chu Tam Niếp mà hơn phân nữa bị đói chết rồi. chi đâu xa lấy nhà lão Trương gần Chu gia nhất ra , tiểu nữ nhi nhà bọn họ đều ngày bữa cơm, chén cháo loãng bên trong toàn là nước nhìn gần như thấy được đáy chén, cùng nửa cái bánh bột ngô. Mà Chu gia, mặc dù Chu Tam Niếp bị trừng phạt, ngày lại được ăn nửa chén cháo đặc sệt, cùng ba cái bánh bột ngô là quá tốt rồi.

      Thấy Chu Vân Vân giúp mình chuyện, còn cười cười, Chu Tam Niếp thở phì phì dậm chân, ôm mấy cây củi vào trong giúp nhóm lửa.

      Nhóm lửa nha….

      Chu Vân Vân cảm thấy trước khi chính thức bắt đầu làm điểm tâm, nàng nên xem cổ nhân nấu cơm như thế nào mới được. Dù sao, trong ký ức của nguyên chủ, chỉ có việc ăn uống, vị kia so với nàng kiều quý hơn nhiều, đến nhà bếp mà nàng ấy cũng chưa bao giờ qua.

      Mà lúc này nhị bá nương nấu cơm bên trong biết Chu Vân Vân tới, bà ngăn đón cũng cho tiến lại gần, chỉ bảo Chu Vân Vân đứng đó, dặn dò câu: “Đừng tới gần bếp, lửa bắn lên xiêm y.”

      Nghe được lời này, bước chân Chu Vân Vân hơi dừng lại, cúi đầu nhìn xiêm y của mình, giương mắt nhìn xiêm ý của những người khác.

      Nhị bá nương cùng con dâu của bà đều mặc xiêm y vải dệt thủ công màu nâu, bên đầy mảnh vá, bất quá nhìn qua cũng rất vừa người lại sạch . Đem ra so sánh mà , Chu Tam Niếp thoạt nhìn thảm hơn rất nhiều, xiêm y đen đến mức nhìn ra được màu sắc ban đầu, có mảnh vá hay cũng nhìn ra, áo lại rộng, tay áo rộng thùng thình, cuộn tới khuỷu tay, quần phía dưới lại ngắn, thoạt nhìn hơi giống quần lửng, cẳng chân bên trong cũng đen giống như bộ quần áo người, chân mang giày thủng lỗ lộ ra ngón chân, này đương nhiên phải mode đại, mà là do giày rách.

      Chỉ có Chu Vân Vân, áo trắng được cắt may vừa người phối với quần dài màu lam sẫm, bảy tám phần là đồ mới, được gặt dũ sạch , đừng mảnh vá, đến sợ chỉ dư cũng tìm ra. Khó trách nhị bá nương dặn dò nàng cách xa bếp lò ra chút.

      Nhưng vấn đề ở đây là, nếu nàng muốn làm điểm tâm, tất nhiên thể cách xa bếp lò được, cần phải tiếp xúc gần với bếp lò, đầu năm nay ai lại dùng bếp lò phía đặt cái nồi sắt lớn, phía dưới là có chỗ thêm củi đâu? Sợ là chuyện nhóm lửa này phải nhờ phụ thân mình giúp mới được, nhưng nàng cũng có khả năng cách bếp lò quá xa được.

      Cho nên, vấn đề lớn nhất giờ của nàng là, phải nghĩ cách làm sao để có món điểm tâm ngon bán được ra ngoài, mà là nên giải quyết vụ bếp lò? Hoặc là dứt khoát học nhóm lửa trước, bước đầu tiên là phải học nấu cơm?

      Chu Vân Vân nghĩ đến đau đầu, trời ạ tuy nhà bếp có bốn cái cửa sổ lớn, nhưng bên trong khói bếp vẫn lượn lờ. Đứng lát, Chu Vân Vân cuối cùng nhịn được bị sặc khói ra ngoài, đúng lúc chạm mặt nãi nãi vừa mới ra ngoài về.

      Trong nháy mắt, mặt Chu nãi nãi tái .

      “ Cháu ngoan của bà, con ở trong phòng nghỉ ngơi, chạy ra ngoài làm gì? Muốn ra ngoài cho thoáng cũng nên chạy tới nhà bếp. Đứa nào có mắt, lúc ta có ở nhà sai sử cháu ngoan của ta? Trời đánh chết cái lũ lười nhác các ngươi, lão nương cho các ngươi ăn cho các ngươi mặc, cả ngày chỉ biết nghĩ cách để lười biếng…..”

      “Nãi nãi, nãi nãi!” Chu Vân Vân vội đến trước mặt bà nội trấn an, “ có ai sai cháu làm việc hết, cháu ở trong phòng buồn bực, tùy tiện dạo chút. phải đúng lúc nhà bếp mọi người bận rộn sao, cháu muốn tìm người để trò chuyện?”

      “Vậy sao con gọi các nàng tới chuyện?” Nãi nãi đau lòng nàng, thấy nàng như vậy, cũng trách cứ nàng nữa, nhưng tiểu tham ăn Chu Tam Niếp ăn vụng đúng lúc bị bà bắt được, bà lặp tức ném đôi mắt hình viên đạn qua, “Nha đầu chết tiệt kia, ngươi biết chạy ra đây bồi tỷ tỷ ngươi chuyện? Cả ngày chỉ biết ăn ăn ăn, lát nữa ngươi cùng đại tỷ ngươi chỉ được ăn cái bánh bột ngô!”

      Chỉ là hai câu trấn an, Chu Tam Niếp hoàn toàn liên quan nằm cũng trúng đạn lại bị giảm nửa đồ ăn. Chu Tam Nhiếp biết phải phản ứng ra làm sao, nàng ta còn biết bà nội trở về lúc nào, Chu Tam Niếp dám tin trợn tròn đôi mắt, bỗng nhiên oa tiếng khóc lên, nằm vạ xuống mặt đất, tay đấm chân đá gào khóc.

      Chu Vân Vân trợn tròn mắt, có được ký ức của nguyên chủ là chuyện, nhưng nhìn thấy tận mặt là chuyện khác. Mặt khác, trong trí nhớ của nguyên chủ, Chu Tam Niếp rất lâu rồi có khóc nháo lớn như vậy, dù sao nàng ta giờ mới chỉ là tiểu nương tám tuổi.

      “Ô oa oa, con đói bụng! Con muốn ăn, cho con ăn, muốn muốn bị đói bụng! Ô oa oa oa …..”

      So với Chu Vân Vân trợn mắt há mồm, Chu nãi nãi ánh mắt cũng thèm bố thí cho nàng ta, kéo Chu Vân Vân qua hướng nhà chính mà : “Nếu trong phòng buồn chán quá, ra bờ ruộng dạo, nếu tìm nương của con trò chuyện, đừng tới nhà bếp, bên trong lung tung rối loạn, còn bị khói huân đầy người.”

      Khi chuyện, Chu Vân Vân bị bà nội kéo đến nhà chính, đem nàng ấn xuống trong hai cái ghế dựa gần đó : “Cháu ngoan của bà chỉ việc ngồi chơi, bà sai người làm đồ ăn ngon cho ăn. Đúng rồi, hôm nay cháu muốn ăn gì? Nếu bà nội sai người làm cho cháu bát mì. Nhào bột mì cắt làm mì sợi, bỏ thêm hai cái trứng gà, rắc thêm ít hành lá, thêm vài giọt dầu mè, được ?”

      Sao lại được? đúng, nàng còn nghĩ mình tận mắt nhìn thấy!

      “Nãi nãi, con muốn nhìn mọi người nấu cơm….” Chu Vân Vân nhu nhược cầm cánh tay bà lắc lắc.

      “Nấu cơm có gì đẹp? Nhà bếp vừa nóng vừa có mùi. Nếu con muốn xem, chờ đến buổi chiều, nhị bá nương con nấu cơm xong, bà dẫn con xem.” Chu nãi nãi nhìn nàng khó hiểu, “ êm đẹp, cháu sao đột nhiên muốn đến chuyện nấu cơm?”

      “Con muốn làm chút điểm tâm ngọt, cho mọi người ăn, hay mang ra chợ bán cũng tốt, chung quy có thể kiếm được tiền.” Nhân cơ hội này, Chu Vân Vân vội lấy lòng , “Kiếm được tiền đều cho nãi nãi.”

      Chu nãi nãi vốn còn khó hiểu, nghe được lời này lập tức cười thấy mắt đâu. Người trong nhà luôn bà quá cưng chiều đứa cháu này, chỉ có bà biết, có đứa cháu vừa ngoan vừa có thể kiếm được tiền, thương chừng này có tính là gì? Đứa cháu ngoan này của bà sao có thể giống với những đứa khác được, chưa bao giờ đòi hỏi này nọ, bà ra hận thể đem những thứ tốt nhất giao cho cháu ngoan ngồi trước mặt bà. Cái gì bà cũng chưa , cháu ngoan của bà bắt đầu giúp bà kiếm thêm tiền rồi.

      “Tốt tốt, bà nội biết cháu ngoan của bà hiểu thuận. nhưng bà nội nỡ để cháu ngoan của bà bận rộn vất vả trong nhà bếp. giờ là cuối thu, nhiều lắm là bị huân khói, nếu tới mùa hè, nhà bếp nóng chết người. Những việc khổ cực nặng nhọc này để người khác làm, cháu chỉ cần ngồi chờ ăn là được.”

      xong lời này, Chu nãi nãi mặt tràn đầy tươi cười ra sau nhà chính, vào phòng lấy đồ ăn ngon.

      Thói quen của bà chính là, trước mỗi bữa cơm phát nguyên liệu nấu cơm ngày hôm đó, đồ ăn vặt hay dầu muối đều được bà đặt ở trong phòng phía sau. Tất nhiên, bà muốn làm mì sợ cho Chu Vân Vân, cũng đến sau nhà lấy.

      Mà lúc này, Chu Vân Vân cũng lâm vào trầm tư suy nghĩ, muốn làm lại nghề cũ so với tưởng tượng của nàng khó khăn hơn rất nhiều.
      Last edited: 3/4/21
      Châu Lương, cỏ28, 19007 others thích bài này.

    4. Pana

      Pana Well-Known Member

      Bài viết:
      178
      Được thích:
      1,488
      Chương 3:

      Edit: Pana

      Dù khó cũng được từ bỏ!

      So với những người xuyên đến cổ đại khác kiến công lập nghiệp thống nhất thiên hạ gì đó, nàng ở đại chỉ là bình thường có sở trường nấu nướng, am hiểu nhất là làm những món điểm tâm Trung Quốc mà thôi, chỉ có thể dựa vào tay nghề này để sinh tồn mà nàng cũng từ bỏ, nàng có thể làm cái gì được chứ?

      Chu Vân Vân trầm tư suy nghĩ con đường nhân sinh của mình.

      Cùng lúc đó, Chu nãi nãi chọn được nguyên liệu nấu ăn, vội vàng tới nhà bếp.

      Chưa được nửa khắc, người Chu gia lục đục đến, nhóm nam nhân trực tiếp vào nhà chính còn nữ quyến giúp đỡ bưng đồ ăn từ nhà bếp lên, mọi người tất bật để ý, khi nhìn thấy nàng đều sửng sốt chút, cho đến khi phụ mẫu Chu Vân Vân cùng tiểu đệ tới nhà chính.

      “Vân Vân con khỏe?” Phụ thân nàng lập tức bỏ lại thê nhi, chạy đến trước mặt Chu Vân Vân dưới đánh giá nàng phen, lập tức lộ ra hàm răng trắng hàm hậu cười, “Tốt tốt, Vân Vân tốt, khỏe rồi phụ thân dẫn con tới chợ chơi.”

      Lời này vừa xong, nương nàng lập tức quăng đôi mắt hình viên đạn qua, bất quá khi nhìn về phía Chu Vân Vân, lại lộ ra chút thân thiết nịnh nọt tươi cười: “Vân Vân a, nếu con muốn chợ, nhớ phải bà nội đưa ít bạc trước, phụ thân con nha người sức lớn, nhưng trong túi phân hào cũng chẳng có.”

      Ăn có bữa cơm mà có nhiều chuyện như vậy, Chu Vân Vân rốt cuộc cũng hiểu, vì sao nguyên chủ trừ bỏ ngày lễ ngày tết mới ra ngoài, còn lại rất ít khi tới nhà chính dùng cơm.

      Cũng may trong chốc lát, đồ ăn được bưng lên, toàn gia gần hai mươi người, chia làm hai bàn nữ bàn nam bàn, ở giữa có cái bàn đặt nồi cháo ngũ cốc, bên cạnh là cái rổ bên trong đựng đầy bánh bột ngô. Chỉ trong chớp mắt nồi cháo liền thấy đáy, mọi người đều liều mạng húp cháo trong chén của mình, đầu cũng thèm ngẩn lên ăn ngừng nghỉ. Đến nỗi bánh bột ngô, cũng tính theo đầu người mà làm, chờ Chu Vân Vân phục hồi lại tinh thần nồi cháo rỗng tếch rổ đựng bánh bột ngô trống .

      Hù chết người a!

      Tuy Chu Vân Vân ở trong trường học học được câu đói đến mức ngực dán vào lưng đồ ăn trong nhà ăn bị nhóm học sinh đến trước cướp sạch còn mẩu, nhưng nhìn trường hợp trước mắt nàng vẫn kinh ngạc thôi. Càng làm cho Chu Vân Vân chấn động là, bọn họ to gan lớn mật chút đồ ăn cũng để lại cho nãi nãi!

      được bao lâu, Chu nãi nãi liền tới, hai tay cẩn thận bưng cái tô to, lập tức đặt trước mặt Chu Vân Vân. Tất nhiên bên trong chính là mì sợi cho thêm hai quả trứng gà giống như bà nội lúc trước.

      “Nãi nãi, người ăn gì? Nếu bà cháu mình mỗi người nửa?” Chu Vân Vân lục lọi trong ký ức của nguyên chủ vẫn nhớ được bà nội xưa nay thích ăn cái gì, nguyên chủ vẫn luôn cam chịu điều thức ăn của bà nội và nàng cùng với những người khác của Chu gia giống nhau, nhưng hôm nay bọn họ cũng để lại chút gì cho nàng!

      “Nhà bếp còn có đồ ăn. Vân Vân ăn , cần phải lo cho bà.” Chu nãi nãi mặt đầy ý cười nhìn Chu Vân Vân, chờ Chu Vân Vân cúi đầu ăn mì, ánh mắt hình viên đạn của bà quét qua toàn bộ người Chu gia, chợt vặn người ra ngoài lâu sau liền bưng cái tô lớn trở lại, bát cháo cùng với cái bánh bột ngô.

      thực tế, phải ký ức của nguyên chủ có vấn đề, mà là nguyên chủ phải là người quá để ý vào những chuyện này. Bởi vì từng có chuyện đồ ăn của bà nội bị những đứa con bất hiếu này như quỷ đói đầu thai ăn sạch chừa mẩu, lúc ấy bà nội suýt chút nữa xử lý hết đám người này. Từ đó về sau, mỗi lần làm xong đồ ăn, để lại phần đồ ăn cho bà đặt ở nhà bếp.

      Mà Chu Vân Vân xác định bà bị bỏ đói, liền chậm rì rì ăn xong tô mì sợi. Nàng căn bản phải là người kén ăn, trừ bỏ ăn được sầu riêng cùng đậu hủ thối, những thứ khác nàng đều thử qua, cùng lắm đồ ăn với nàng được phân ra làm hai loại thích ăn và thích ăn, cũng khác nhau gì mấy.

      Bất quá, bởi vì lâu rồi ăn mì sợi, Chu Vân Vân mặt nhai kỹ nuốt chậm, mặt cân nhắc vắt hết đầu óc nghĩ đến việc làm lại nghề cũ.

      Nghề cũ nhất định phải làm, chỉ là nàng thực thể nào tiếp nhận được cái nhà bếp kia của Chu gia. Mùi thức ăn hay mùi gì đều sao cả, nàng cũng phải là tiểu thư đài các gì, nhưng mà phòng bếp nóng như vậy khói bếp chướng khí mù mịt nàng khó mà có thể chịu đựng được. Đặc biệt Chu gia phải dùng củi để nấu ăn, có đôi khi dùng rơm rạ, còn lại hơn phân nửa đều dùng cành cây khô lá khô nhặt ở núi còn dùng cùi bắp phơi khô. Chuyện này lớn lớn, đồng thời đây cũng là lý do vì sao nguyên chủ đối với nhà bếp tránh như tránh rắn rết.

      cách khác, chuyện quan trọng cần giải quyết lúc này là nhóm lửa. Vậy, có nên làm cái ống khói? Như vậy, khói thải ra ngoài, huân đầy phòng như lúc trước nữa? Đương nhiên, biện pháp này trị ngọn trị được gốc, kỳ thực cách tốt nhất chính là tách chỗ bếp lò với chỗ nấu ra hai bên, lửa đốt bên, ta nấu cơm bên, hai bên ai ảnh hưởng đến ai, tốt?

      “ Nãi nãi, con muốn làm cơm, nhưng lại chịu được cái nóng khói của phòng bếp, người xem con nên làm thế nào bây giờ? Có thể để bếp lò bên này con nấu cơm bên kia được ? Tỷ như, con nấu cơm bên này, làm….. phụ thân bên kia nhóm lửa?” Suy nghĩ lúc lâu, Chu Vân Vân thử hỏi Chu nãi nãi.

      Kết quả, Chu nãi nãi trực tiếp quăng cho nàng câu: “Vậy con dứt khoát đừng nấu cơm nữa phải được rồi sao? Làm gì phải học theo thợ rèn nghĩ này nghĩ nọ”

      “Thợ rèn?” Chu Vân Vân chớp chớp mắt, mờ hồ có chút manh mối, cũng ăn mì nữa, duỗi tay túm lấy tay áo của bà nội, làm nũng : “Nhưng con muốn làm cơm, còn đặc biệt nghĩ muốn làm ít bánh ngọt cho bà dùng thử. Được , nãi nãi?”

      Chu nãi nãi phá lệ sủng nịch nhìn nàng cái, hơi trầm ngâm : “Cũng được, chúng ta làm lại nhà bếp, tìm thợ rèn làm lại bệ bếp, nhóm lửa phía sau.”

      “Có thể ở chỗ bệ bếp phía sau xây bức tường? Con bên này làm điểm tâm, phụ thân phía sau tường nhóm lửa? Đúng tồi, nếu có thể làm thêm cái ống khói càng tốt.” Vẻ mặt Chu Vân Vân chờ mong nhìn bà nội, nếu có thể làm cái này thành công, nàng chân chính xem như thoát khỏi bể khổ rồi.

      “Được, chờ cơm nước xong, bà nội sai mấy người đại bá con lên núi đục ít đá.” Chu nãi nãi mặt cười trấn an Chu Vân Vân, mặt giương mắt hun tợn trừng nhóm nam đinh trong nhà, “Nghe thấy ? Lát nữa lập tức đục đá, tìm thêm đất sét về. cần tìm nhiều, chúng ta chỉ cần ít để làm cái vách ngăn trong nhà bếp kia là được. Nhớ cẩn thận, bệ bếp đặt ở giữa, lò bếp hướng bên, bên xia đắp bức tường, ngàn vạn lần được để khói huân cháu ngoan của ta.”

      Được rồi, Chu nãi nãi chỉ cần mấy câu, cả nhà dưới vội vàng gật đầu.

      Người khác , nhưng những năm gần đây dưới Chu gia có thói quen nghe theo lời Chu nãi nãi, duy chỉ người là nương nàng phải vậy, mọi người ai về phòng nấy, Chu Vân Vân định ra ngoài dạo, nương nàng lại mang bộ dáng hận rèn sắt thành thép : “Ngươi a, sao lại biết cố gắng như vậy? bà nội ngươi đau ngươi, cho ngươi làm việc, ngươi sao lại ngang ngạnh nhất định phải làm. cũng phải lại, tam phòng chúng ta ít người, mỗi lần đến phiên chúng ta nấu cơm, nương hận thể mọc ra thêm mấy đôi tay nữa, ngươi có thể tới giúp nương cũng đỡ cực. Nhưng ngươi ở đâu? Còn có cha ngươi, đại bá nhị bá ngươi còn biết nghỉ ngơi lấy sức, khờ nhất, cơm còn ăn được mấy miếng liền lên núi. Ai nha, hai người các ngươi thực tức chết nương a!!”

      Thái độ Chu Vân Vân cực tốt nghe Chu thị khóc lóc kể lể xong, chờ nương trước, sau lưng nàng liền đổi hướng ra ngoài dạo. Có số việc nàng tiện giải thích,nghe giống như lo nghĩ cho nàng nhưng nghĩ như thế nào nàng cũng đoán được vài phần. Đương nhiên quan trọng nhất là, sau này nàng kiếm được bạc, liền đưa cho nãi nãi cất giấu, tới phiên nương nàng.

      ………

      thể , Chu nãi nãi làm việc rất là năng suất. Vốn dĩ Chu Vân Vân cho rằng, cải tạo nhà bếp, cả nhà phối hợp làm việc cũng tới mười ngày nửa tháng mới xong. Kết quả, sáng sớm hôm kia, Chu Vân Vân còn say trong giấc mộng, bị đường muội Chu Tam Niếp đánh thức, kéo ra ngoài, nàng nhất thời ngây ngốc.

      Nhà bếp cải tạo xong.

      Chu Vân Vân trợn tròn mắt nhìn.

      Nhà bếp vốn vẫn cần phải sửa chữa nhiều, cũng cần nhiều người, dựa vào ý tưởng của Chu Vân Vân, sửa mái nhà mất ngày, chờ chuyển đá cùng đất sét về nữa cũng hết thêm ngày. Sau đó là trộn đất xét xây nhà bếp, xây tường, ống khói…. Chờ làm xong những việc này, tốn ít nhất cũng mất mười ngày ?

      “Cháu ngoan của bà, con xem cái này thế nào? Nếu hài lòng chỗ nào, con có thể bọn chúng làm lại!”

      Thấy Chu Vân Vân đến, Chu nãi nãi cũng từ nhà chính ra, giải thích này nọ, để cho Chu Vân Vân hiểu thêm.

      Nhìn qua quả thực rất tốt, nhóm người Chu gia sở dĩ động tác nhanh chóng như vậy là bởi vì Chu nãi nãi hôm qua nhìn ra bọn họ tính làm qua loa đại khái. Vì thế, hôm qua sau khi ăn cơm trưa xong, bà nội liền đem nguyên liệu nấu ăn giảm bớt phần ba. Đến tối, lại giảm ít, sai biết lắm chính là giảm nửa. Được rồi, cái gì cũng cần phải nữa, suốt đêm làm việc ngừng.

      Nếu , đường muội Chu Tam Niếp vì sao vội vàng gọi Chu Vân Vân? Còn phải bởi vì nàng ta đói bụng, nàng ta muốn ăn nửa của nửa thức ăn.

      Chu Vân Vân khỏi đối với bà nội vạn phầm khâm phục, tuổi trẻ thủ tiết đem ba trai nuôi lớn, hơn nữa đem Chu gia trở thành hộ giàu có số số hai trong thôn…. Nãi nãi quả thực là thiết nương tử hàng giá đấy!

      Chỉ là, nhà bếp chuẩn bị tốt, nhưng có khả năng lập tức nấu được, bởi vì bệ bếp bên trong còn chưa làm xong phải cần hai ba ngày nữa. Cũng may Chu Vân Vân hề nóng nảy, nhàn rỗi, nàng xin nãi nãi mấy củ khoai lang, trứng gà, cùng ít bột mì, cùng ít đường đỏ, quyết định luyện tập trước.

      Chu Vân Vân muốn làm món bánh khoai lang đơn giản.

      Loại điểm tâm này làm cực kỳ đơn giản, dành cho những người mới nhập môn làm để luyện tập tay nghề. Chu Vân Vân chọn món này phải bởi vì nó dễ làm mà là nguyên liệu để làm món này Chu gia đều có.

      ra cũng quá dễ dàng, người Chu gia đối với ăn uống cũng chú ý mấy, cho dù lúc nàng dưỡng thương thức ăn cũng chỉ có hai ba món, cũng tính đặc biệt phong phú.

      Rơi vào đường cùng, Chu Vân Vân chỉ có thể sàng lọc được món cơ sở nhất, là bánh khoai lang đường đỏ. Nguyên liệu chính đương nhiên là khoai lang đỏ, đem khoai lang rửa sạch, tùy theo củ khoai lớn hay mà cắt từ hai đến bốn khối, bỏ bào lòng hấp hấp chín.

      Đương nhiên những chuyện này cần nàng đụng tay vào, bao gồm cả việc đem khoai lang rửa sạch cũng bị phụ thân nàng đoạt mất, đến việc chưng khoai lang cũng cần phải , là làm quen với nhà bếp mới nhưng chân chính làm quen cũng tới lược nàng, vốn nhà bếp cần phải nấu cơm nàng cũng tiện ở lâu.

      Chờ khoai lang chín, lấy ra đựng trong cái tô sứ to, dùng xẻng nghiền nát, thấy sánh mịn rồi cho bột mì, đường đỏ vào, cuối cùng thêm trứng gà. Đương nhiên, vốn là nên dùng đường cát trắng, nhưng cái này là có khả năng, vậy chỉ có thể dùng đường đỏ chắp vá chút. Chu Vân Vân chỉ đụng tay vào đúng việc là đánh trứng gà, những việc còn lại tay phụ thân nàng làm hết.

      Trộn đều hỗn hợp này lại với nhau, đem vo thành viên lớn , sau đó dùng xẻng đè dẹp nó xuống. Nếu có thời gian có thể nặng thành hình thù tùy thích. Ví dụ như hình trái tim, hình bí đỏ, nhân vật hoạt hình Hôi thái lang trẻ con thích cũng được.

      Sau đó cuối cùng mới là bước quan trọng nhất, đem chiên. Chú ý, chiên được quá lâu, cho nên lửa được quá lớn, bởi vì bánh khoai lang cứng. Rắc thêm chút bột ngô lên bề mặt, chiên qua lần là được.

      Đại công cáo thành.

      Bởi vì hôm nay Tam phòng phụ trách làm đồ ăn cho cả nhà, nương nàng từ đầu chí cuối đứng bên nhìn, đương nhiên nương nàng cũng giúp đỡ nhóm lửa, nhưng chờ đến khi bánh khoai lang ra lò, bà nhìn chằm chằm hai mắt muốn rớt ra ngoài.

      Đáng tiếc, Chu nãi nãi cũng ở đây.

      Chu Vân Vân tìm cái bát sạch đem bánh còn nóng nổi để vào, mình cũng nếm thử trước, gắp bánh đặt bên miệng bà nội, vẻ mặt khẩn trương : “Nãi nãi, hương vị thế nào?”

      “Tốt tốt, ngon lắm, bà nội chưa từng ăn qua món nào làm từ khoai lang mà ngon như vậy cả.” Chu nãi nãi có thể ngon sao? Đừng Chu Vân Vân tốn công tốn sức làm, phí phạm nhiều đồ tốt như vậy, cho dù trong chén đơn giản chỉ là nước lọc, chỉ cần là nàng bưng lên, bà có khả năng ngon được.

      Bất quá lời này cũng tính là giả.

      Thấy nãi nãi ăn, Chu Vân Vân cũng gắp bánh khoai lang, khẽ cắn ngụm. Hơi nóng, có chút ngọt, bởi vì độ ngọt của đường cát trắng với đường đỏ khác nhau nên hương vị vẫn có chút khác biệt, cho nên có chút ngọt cũng sao. Vị ra cũng sai biệt lắm, mềm cứng, bởi vì được chiên qua dầu, mặt ngoài xốp giòn bên trong mềm mềm ngon.

      Đương nhiên khuyết điểm cũng phải là có, độ ngọt này, ở đại khó mà làm hài lòng khách hàng được, vị quá ngọt đồng nghĩa với việc lượng Carlo cao, đặc biệt độ ngọt của đường đỏ cùng đường cát trắng khác biệt quá lớn, Chu Vân Vân cảm thấy, lần sau nàng có thể dùng đường nâu thử xem, nếu có thể làm ra đường mía hoặc kẹo mạch nha càng tốt.

      Trừ cái này ra, còn có bột mì hoàn toàn tinh, vốn khoai lang sền sệt, ăn có chút dính. Nếu cứ dùng tay cầm bánh ăn, ăn xong tay ướt ướt dính dính.

      Tóm lại, nếu cho điểm bánh này chỉ được bảy điểm.

      “Chờ nhà bếp hoàn thiện xong, con lại làm thêm lần nữa, hương vị so với lúc này ngon hơn nữa!”

      Chu Vân Vân tràn đầy tin tưởng, Chu nãi nãi cười càng thêm hiền lành thân thiện.

      Nhân cơ hội này, Chu thị nhanh tay lấy từ trong nồi ra vài cái, khi cha Chu trợn mắt hà mồm nhìn chăm chú, đem bánh nhét vào trong ngực, nóng đến mức cả người Chu thị đứng ngồi yên, nhưng sống chết cũng muốn bỏ ra.

      Cho đến khi ai chú ý, Chu thị mới bớt chút thời gian trở về phòng, đem bánh khoai lang còn tỏa ra hơi nóng đưa cho tiểu tử nhà mình: “Ăn, ăn nhanh lên, chờ tỷ tỷ con chân chính nắm giữ nhà bếp, nương muỗi ngày đều mang đồ ăn ngon cho con.”
      Last edited: 3/4/21
      Châu Lương, 1900, Tôm Thỏ7 others thích bài này.

    5. Pana

      Pana Well-Known Member

      Bài viết:
      178
      Được thích:
      1,488
      mình mới tra gg thấy truyện này được nhà Độc Hoa Cốc post được ba chương rồi, chương mới nhất được up năm 04/09/2018 nên mình hỏi bạn đó có làm tiếp mình mới ra chương mới tiếp được nha, tks mọi người ủng hộ truyện ạ.
      Flora_Daisymattroiden2810 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :