DỤ DỖ TIỂU HỒ LY ( Nga My)

Thảo luận trong 'Sắc Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. boogoo97

      boogoo97 Well-Known Member

      Bài viết:
      1,330
      Được thích:
      1,483
      DỤ DỖ TIỂU HỒ LY
      • Tác Giả :Nga My
      • Thể loại :Sắc Hiệp
      • Số Chương :168​
      • Trạng Thái :FULL​
      • Nguồn : truyenfull.vn​
      • Văn án:​
      • con bạch hồ ly tinh siêu xinh đẹp, siêu ngây thơ, cũng siêu ngu T__T bị tên tu tiên ác ma gian xảo dụ dỗ lừa ăn sạch. Cái gì mà "luyện song tu", "trò chơi hôn "... Ai mới là cáo già gian ác ăn thịt tiểu bạch thỏ đây? Mời bạn cùng đọc nhé!^^ ​
      Last edited: 8/11/15
      Dion thích bài này.

    2. boogoo97

      boogoo97 Well-Known Member

      Bài viết:
      1,330
      Được thích:
      1,483
      Mặc Yểm liếc nhìn cũng nhận ra Bạch Bạch chính là con hồ ly tinh, dù cho nàng ta chẳng có điểm gì khác biệt so với bạch hồ (cáo trắng) bình thường cả.

      "Tuyết Nhi, chúng ta đến khách sạn rồi…" Người chính là thiếu nữ áo xanh (lục y thiếu nữ) ôm con hồ ly tinh. Những lời này phải với người thị nữ (người hầu) bên cạnh, mà là với con bạch hồ ôm trong ngực.

      Bạch hồ ve vẩy lắc đuôi, cung kính hướng về thiếu nữ ôm mình, thay câu trả lời.

      Thiếu nữ áo xanh vô cùng kinh ngạc mừng rỡ : "Liễu nhi, ngươi xem, Tuyết Nhi biết trả lời ta này! là thông minh! Ta bảo mà, Tuyết Nhi rất có linh tính, so với những con chó con ngựa mà đại ca nuôi thông minh hơn nhiều!"

      Nàng bên cạnh là thị nữ Liễu nhi, ràng cũng cực kỳ mến con bạch hồ ly này, lại thêm hơi có ý muốn nịnh nọt tiểu thư nhà mình, nên nghe xong lời này vội vàng gật đầu đồng ý, khen ngợi bạch hồ ly vài câu. Tiểu thư áo xanh nghe rồi mặt mày hớn hở, được người khác khích lệ còn vui sướng hơn nữa.

      Mặc Yểm trong lòng khinh thường, cười nhạo: "Đương nhiên là có linh tính, con hồ ly tinh này hẳn phải có mấy trăm năm đạo hạnh."

      Bạch hồ có vẻ phát giác ra có thế lực thể trêu vào được ở gần bên, cái đầu xinh trong ngực tiểu thư áo xanh ngóc lên, quay ra nhìn thoáng về phía Mặc Yểm.

      Mặc Yểm có ý định xen vào việc của người khác, hướng về phía bạch hồ kia mỉm cười, khẽ nâng chén rượu.

      Bạch hồ cực kỳ nhát gan, phát đối phương chú ý tới mình, sợ hãi tới mức nhanh chóng rụt đầu lại, dúi vào ngực tiểu thư áo xanh.

      Hành vi điển hình của loài đà điểu này khiến Mặc Yểm thấy rất vui vẻ. Nếu muốn động vào nó, cả trăm thượng tiên Thiên giới cũng đều chẳng ngăn được, huống hồ chỉ là thiên kim tiểu thư yếu đuối trói gà chặt?

      Nụ cười của làm bạch hồ khiếp sợ, nó lại dúi sát hơn vào thiếu nữ áo xanh.

      Thiếu nữ áo xanh với thú cưng của mình xong, liền ngẩng đầu nhìn trong sảnh khách điếm, thấy nụ cười mê hoặc lòng người , nhất thời quên mất tiếng , ngơ ngác ngắm nhìn Mặc Yểm.

      nam tử đẹp trai tuấn, toàn thân mặc y phục gấm đen, eo đeo ngọc bội, vóc dáng cao lớn, gương mặt sáng sủa, hài hoà ôn nhã và nam tính, đẹp trai tuấn mỹ khác hẳn tất cả nhân gian. Ánh mắt thâm thuý u ám, khoé miệng mỉm cười, càng dễ dàng khiến bất cứ con tim nữ nhân nào cũng phải xúc động.

      làm mất mặt phàm nhân! (người thường)

      Bộ dáng si mê thất thần như của thiếu nữ áo xanh, Mặc Yểm gặp quá nhiều, nên trong thâm tâm cảm thấy quá phiền chán. Chẳng muốn lại để ý tới nữa, nên chủ quán đưa tới bầu rượu, lại tiếp tục tự rót uống mình.

      lát sau, thiếu nữ áo xanh từ từ phục hồi lại tinh thần, lại trở nên e lệ quyến rũ, phải tới khi thị nữ Liễu nhi bên cạnh mở miệng nhắc nhở, lúc này mới vào khách điểm chuẩn bị lên lầu nghỉ ngơi.

      qua chỗ Mặc Yểm, thiếu nữ áo xanh nhịn được phải chậm lại, nghĩ thầm muốn nhìn trộm vài lần nữa.

      Nhưng việc này lại khiến Bạch Bạch nằm trong ngực nàng ta sợ hãi, trong thâm tâm vừa lo vừa sợ! Người áo đen này chắc chắn nhìn ra thân phận của mình, ngàn vạn lần đừng có là người tu đạo nha! Nếu , theo lời răn dạy của phụ thân, nhất định đem nàng thu luyện đan!

      Mặc Yểm nhìn có vẻ như lơ đãng, nhưng vẫn lưu ý bạch hồ, xem nó giấu mình trong vòng tay thiếu nữ thoắt thoắt , cặp mắt nâu nho tràn ngập sợ hãi, trong lòng nhịn được, thấy buồn cười.

      Phải, nghĩ rằng giữa chốn phồn hoa này của loài người, lại gặp con hồ ly tinh tu luyện tiên đạo!

      thế gian, phàm là vật tu luyện chung đều theo hai đường lối. Tu luyện tiên đạo chẳng những cần có tài năng thiên phú rất cao, mà hơn nữa còn cần tự thân khổ luyện tu hành, quá trình tiến triển chậm chạp. Nhưng tới lúc tu luyện thành công, chẳng những có thể đứng hàng tiên ban bất tử, mà thực lực bản thân cũng hết sức kinh người.

      Muốn tu luyện ma đạo lại đơn giản hơn nhiều. Phần nhiều đều là mượn nhờ ngoại lực, kể cả dương thái bổ để bổ khuyết, tiến triển cực nhanh, nhưng đến trình độ nhất định, muốn tiến bộ hơn nữa lại rất khó.

      Cùng là tu luyện ngàn năm, năm trăm năm đầu tiên, thực lực của tu tiên đạo tuyệt đối phải là đối thủ của kẻ tu ma đạo, nhưng đến năm trăm năm sau, thực lực của kẻ tu tiên đạo đột nhiên tăng mạnh, còn kẻ tu ma đạo lại trở nên bắt đầu trì trệ tiến triển. Nếu so sánh về sau, sau ngàn năm, kẻ tu ma đạo lại tuyệt đối phải là đối thủ của kẻ tu tiên đạo. Bạn đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

      Tất nhiên, nếu như kẻ tu ma đạo có tài năng thiên phú kinh người, lại là chuyện khác.

      Mặc Yểm lập tức hiểu nguyên do con bạch hồ này lại sợ mình, chân nguyên của người thuần tuý tu tiên chính là đại bổ vật trong mắt phần đông kẻ tu ma đạo.

      khỏi có chút biết nên khóc hay nên cười, tình cảnh tại giống như kẻ nghèo hèn có vài đồng tiền, đứng trước mặt tỉ phú mà thần kinh lại lo lắng sợ hãi đối phương cướp đoạt của vài đồng tiền.

      Con hồ ly này, chân nguyên của nó, cho nhét kẽ răng củng còn chẳng đủ nữa là!

      Thiếu nữ áo xanh họ Lăng tên Thanh Ba, là thiên kim của Lại bộ Thượng thư tân nhiệm. Lăng Thượng thư có bốn người con, lại chỉ vẻn vẹn có đứa con này, lại là con của chính thất, nên từ được ngàn vạn cưng chiều sủng ái.

      Lần này, nàng theo huynh trưởng về bái kiến quê quán Lão thái gia, nghĩ tới đường trở về kinh đô, lại gặp được trong khách điếm thanh niên thần tiên, tưởng chừng trái tim rung động còn là của mình nữa.

      Chỉ là, dù sao nàng cũng là xuất thân gia thế, dù cho có tâm tư như vậy cũng tuyệt đối dám ra mồm. Liễu nhi theo hầu hạ bên cạnh, vừa rồi cũng phát tiểu thư ổn… Phong thần tuấn dật nam tử như vậy, nàng nhìn thấy tim cũng đập thình thịch, tiểu thư bộ dạng thất thần, nhất định là xuân tâm động lòng.

      Nghĩ đến trước kia từng mơ hồ nghe thấy, đợi sau khi tiểu thư trở về kinh, rất có thể bị triệu vào cung làm phi, vì thế lão gia cùng các thiếu gia đều rất hao tổn tinh thần, nhanh nhanh nghĩ hết cách để định mối hôn thay tiểu thư, tránh khỏi vận mệnh phải vào cung.

      Vừa rồi lại chứng kiến tên nam tử kia, ăn mặc đẹp đẽ sang trọng, khí chất bất phàm, lại ở trong khách sạn xa hoa như vậy, hẳn là thân phận cũng thấp. Nếu có thể trở thành gia nhà mình, là chuyện cực tốt.

      Có tâm tư này, Liễu nhi liền tự quyết định, lén tìm tiểu nhị khách điếm hỏi thăm về lai lịch Mặc Yểm.

      Đáng tiếc, tiểu nhị hỏi gì cũng biết, nhưng cuối cùng cũng bảo tìm hiểu ràng chuyện làm việc và nghỉ ngơi của Mặc Yểm.

      Mắn mắn, tiểu thư lại muốn dừng lại hai ngày ở tại khách sạn, chờ Nhị thiếu gia thăm bạn bè thúc bá quen biết ở đây rồi mới lên đường trở về kinh. Thừa dịp hai ngày này, sắp đặt tình cờ gặp mặt hẳn khó.

      Vậy nên Bạch Bạch may, sợ cái gì liền gặp phải cái đó. Liễu nhi trái lo phải nghĩ, nảy ra chủ ý, đánh đét cái lên người.

      Kế hoạch của Liễu nhi là như vầy, khuyến khích tiểu thư buổi sáng Mặc Yểm ra khỏi phòng cũng ra luôn, hành lang "tình cờ gặp" , sau đó làm bộ trượt tay đánh rơi Bạch Bạch, ném lên người , tạo ra tình huống hỗn loạn, tiểu thư và Mặc Yểm có nhiều cơ hội liên hệ với nhau.

      Kế hoạch tiến hành cực kỳ thuận lợi, chỉ là Liễu nhi đoán được mở đầu lại đoán được kết cục……

      Cũng may là, khi "cuộc tình cờ gặp mặt" với Mặc Yểm bắt đầu, Bạch Bạch rơi vào trạng thái khẩn trương cao độ, tứ chi dường như bám chặt gắt gao vào áo của Liễu Nhi, hận thể chui vào nấp trong vạt áo Liễu nhi.

      Liễu nhi thầm đẩy mạnh vài lần đều thể đẩy nó ra khỏi, trong lòng quýnh lên, đẩy quá mạnh, chỉ nghe vài tiếng kêu, Bạch Bạch níu lấy bốn miếng vải rách bay rớt ra ngoài, đập bộp vào ngực Mặc Yểm.

      Đầu Bạch Bạch bị đụng váng, còn chưa hiểu chuyện gì bị rơi xuống, trong tai nghe thấy giọng hai nữ nhân hoảng hốt kêu lên, còn cái tên áo đen kinh khủng kia thốt lên tiếng cười buồn bực. Nàng có thể sử dụng pháp lực đem mình dừng lại giữa trung, nhưng là ở trước mắt bao người nên dám làm xằng bậy, đành phải chịu chờ đợi số phận rơi xuống sàn nhà, đau nhức kinh dị đến.

      Trong lúc hỗn loạn, đại chưởng vung tới tay đỡ lấy nàng, Bạch Bạch mở to mắt, trước mặt nhìn thấy nụ cười ranh mãnh hé lên gương mặt người áo đen kinh khủng kia!

      Bạch Bạch bối rối, quên mất chính mình nửa nằm tay người kia, cơ thể khẽ xoay và nghĩ"Cút ". Kết quả, bi kịch xảy ra. Lúc này đây, Mặc Yểm xấu xa đỡ lấy nàng nữa, Bạch Bạch chổng vó lên trời, kêu tiếng, rồi ngã xuống đất, trước mắt tối sầm, hôn mê!
      Happyanh, Mai Trinhly sắc thích bài này.

    3. boogoo97

      boogoo97 Well-Known Member

      Bài viết:
      1,330
      Được thích:
      1,483
      Bạch Bạch mê man tỉnh lại, phát ra ràng mình phải ở trong phòng Lăng Thanh Ba. Mặc Yểm ngồi bên cửa sổ, sắc trời hoàn toàn tối đen, ánh trăng bàng bạc chiếu lên người , trong mắt Bạch Bạch, giống như là mới từ Địa ngục xuất , tạm thời tới đòi mạng vậy.

      Cảnh giác quan sát hồi lâu, Bạch Bạch phát Mặc Yểm hề có động tĩnh gì, chắc hẳn nhập định, vì vậy nàng quyết định len lén chuồn tìm nữ chủ nhân giờ của mình.

      Chẳng quan tâm toàn thân đau đớn, Bạch Bạch cong lưng lên, cái lưng đáng thương tưởng chừng bị ngã gãy, rón ra rón rén nhảy xuống cái bàn, về phía cửa. Vốn là dùng lực nhanh hơn, nhưng sợ làm cho Mặc Yểm chú ý, đành phải vất vả từng tí .

      Vất vả đến cạnh cửa rồi, chợt nghe thấy tiếng cười khẽ vẳng đến từ sau lưng.

      Mặc Yểm chê cười nhìn hồi lâu, rốt cục mở miệng : "Bổn hồ ly, lại đây!"

      Bạch Bạch thất kinh, chẳng quan tâm tới đau đớn, cũng quên mất có thể dùng pháp lực, tứ chi đạp cái chạy như điên, nhưng chạy được vài bước lại phát ra mình chạy theo đường ngược lại, về phía Mặc Yểm, đây là pháp thuật lợi hại gì?!

      Cố gắng dùng móng vuốt níu lấy sàn nhà để bị kéo ngược về phía sau, phí công, kết quả chỉ là lưu lại vài đường cào kéo dài sàn nhà, còn gãy mất hai cái móng, dùng sức quá mạnh nên cơ thể mất thăng bằng, theo quán tính bị lăn ngược , lăn đường đến chân Mặc Yểm mới bị cản ngừng lại.

      Mặc Yểm nhịn được phá lên cười ha hả, rồi cũng cúi xuống, tùy tiện phẩy tay cái, đem Bạch Bạch nằm phịch dưới chân bay lên đầu gối.

      Bạch Bạch nghĩ chống đối lại được nữa, toàn thân đau đến sắp cắt ra thành từng khúc, yếu ớt nức nở nghẹn ngào tiếng, hai giọt nước mắt to đùng rơi xuống đầu gối Mặc Yểm.

      "Hồ ly ngốc, ta ăn ngươi, chạy cái gì?" Mặc Yểm thấy buồn cười, tay vuốt ve bộ lông xoã tung người Bạch Bạch, cái con hồ ly ngu ngốc này khiến tâm tình của rất tốt.

      Bạch Bạch hấp hối liếc nhìn , ưu thương đắm chìm trong nỗi thống khổ của chính mình, kêu tiếng nào.

      Mặc Yểm cười : "Ngươi tu luyện mấy trăm năm, hẳn là có thể biến thành hình người, vì sao còn trưng bộ dáng này. Yên tâm, đạo hạnh của ngươi, ta chẳng thèm để mắt đến đâu."

      Bạch Bạch tiếp tục giả vờ chết đáp lại!

      Mặc Yểm tức giận, ngón tay khẽ xoa hai tai nho , mềm mại của Bạch Bạch, được che phủ lớp lông tơ mỏng, cảm giác rất thích, nén được, phải xoa thêm mấy cái nữa.

      Bạch Bạch vẫn tiếp tục giả vờ chết như trước.

      Mặc Yểm cầm lấy cái đuôi xoã tung, khẽ vuốt vài cái, dường như cảm thấy còn ghiền, lại lôi kéo hết bên này sang bên kia lúc.

      Hồ ly cũng có tự tôn! Bạch Bạch rốt cục thể nhịn được nữa, giãy dụa cố thoát khỏi.

      Tình thế bất đắc dĩ phải đối phó với kẻ mạnh, niệm mấy lần thần chú, thân thể vẫn thể nào khỏi gian phòng này, trở về bên cạnh Lăng Thanh Ba như ý muốn.

      Bạch Bạch biết , nếu cho người nam nhân bên cạnh này vừa ý, mình được. Nhưng muốn nàng biến hoá thành người, nàng lại muốn, đành phải ủy ủy khuất khuất mở miệng tiếng người: "Ngươi thả ta mà!"

      Thanh trẻ trung, mềm mại, ngọt ngào, là giọng thiếu nữ.

      Mặc Yểm trong mắt xuất tia hứng thú, hỏi: "Ngươi là con ?"

      Bạch Bạch nhàng thốt lên tiếng "Vâng", im lặng nhìn Mặc Yểm có chút cảnh giác.

      Mặc Yểm : "Biến thành hình người cho ta xem chút, nếu như ngươi rất xinh đẹp, ta để ngươi ." (V: Điêu quá >.<)

      Hồ ly có đặc điểm xinh đẹp, bình thường tu luyện thành hình người đều là tuấn nam mỹ nữ, thậm chí dung mạo còn có chút đẹp hơn cửu thiên tiên tử. Mặc Yểm bản tính phong lưu, từng cùng ít hồ từng có lộ thuỷ nhân duyên, nhưng lại rất ít nhìn thấy hồ tinh tu luyện tiên đạo.

      Mặc dù hồ tuy xinh đẹp diêm dúa, nhưng gặp nhiều thoát khỏi cảm thấy thú vị. Bình thường, hồ tinh tu tiên đều giấu mình ở Linh sơn tu hành, cực kỳ ít khi lại thế gian, Mặc Yểm vô tình thấy qua mấy con, dung mạo thanh lệ tuyệt luân, có loại hương vị mê người khác lạ nên lời.

      biết con hồ ly ngốc nghếch trước mắt này biến hình trở nên như thế nào? Mặc Yểm đột nhiên rất muốn chứng kiến.

      Bạch Bạch muốn, thấy Mặc Yểm có ý định hút chân nguyên của nàng, dứt khoát ôm đuôi cuộn mình lại thành cục.

      "Chớ có nghĩ Lăng Thanh Ba đến mang ngươi , vừa rồi ta tẩy trí nhớ của hai người chủ tớ các nàng, giờ các nàng căn bản nhớ từng gặp ta, lại càng nhớ từng đem ngươi giao cho ta chữa thương."

      Mặc Yểm chậm rãi phá tan tia ảo tưởng cuối cùng của Bạch Bạch.

      "Ta vừa rồi có đắc tội ngươi, tại sao ngươi nghĩ muốn hại ta?" Bạch Bạch ngẩng đầu khí thế, nhưng lập tức nhận ra chênh lệch giữa mình và đối phương trong lúc đó, dù là thực lực hay là vóc dáng, cho nên câu vừa ra miệng hề có vẻ khí thế, mà bất đắc dĩ trở thành ủy khuất.

      Mặc Yểm cười đáp, con tiểu hồ ly ngốc khiến chú ý ngoài ý muốn, rất lâu rồi chưa từng cảm thấy hứng thú đối với thứ gì đó, vừa hay lấy nó ra tiêu khiển chút.

      "Ngươi cũng hoàn toàn ngu ngốc, Lăng Thanh Ba là Kim Phượng mệnh cách, được định số làm hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, thân phận tôn quý thể , ngươi theo bên người nàng, là muốn trốn tránh Thiên kiếp ư?" Loại tiểu tinh quái tu tiên này đột nhiên xuất ở thế gian, lại ở bên cạnh quý nhân, đơn giản chính là do nhu cầu này.

      Bạch Bạch buồn bực gật đầu, tại bùa hộ mệnh còn, khi Thiên kiếp đến làm sao bây giờ? Phụ thân tu vi toàn bộ bị phá hủy, đánh về nguyên hình, nặng hồn bay phách tán, ngay cả cơ hội luân hồi lần nữa cũng có.

      Lưỡng dạng như bọn nàng rất sợ hãi, nàng tu luyện trong sơn động, lần đầu là năm trăm năm, nhanh chóng buồn bực mốc meo đến phát chán, muốn thêm lần nữa. Nếu như may có lúc hồn bay phách tán, nàng còn được gặp lại cha mẹ. Mình chết vô tri vô giác, nhưng cha mẹ ngóng trông mình đứng hàng tiên ban, cùng bọn họ đoàn tụ, nếu như nàng ứng kiếp bỏ mình, bọn họ biết đau khổ thương tâm mất bao lâu.

      "Ngươi ngoan ngoãn nghe lời ta, chuyện Thiên kiếp cần phải lo lắng." Mặc Yểm đột nhiên có thôi thúc muốn nuôi con thú cưng bên người.

      Con hồ ly ngốc ngếch trước mắt này, cũng phải là ý tồi. Màu lông xinh đẹp, cũng có thiện cảm, cục nho mềm mại ấm áp đặt trong túi ở vạt tay áo. Nếu biến thành hình người đủ xinh đẹp, ngẫu nhiên thỉnh thoảng còn có thể cùng nàng hưởng thụ "cá nước thân mật" (CT: chuyện sinh hoạt ân ái nam nữ a)……

      Với thực lực của , bảo vệ con tiểu hồ ly tinh như vậy vượt qua Thiên kiếp có chút khó khăn nào. Đọc Truyện Online Tại http://truyenfull.vn

      Bạch Bạch nhìn cách hoài nghi, đôi mắt màu nâu như hạt châu bóng bẩy di chuyển, dường như nghĩ lời của có thể tin cậy, nửa phần do do dự dự : "Phụ thân , Con đực tin tưởng được, ta thể hình người trước mặt con đực……"

      Đây cũng là nguyên nhân nàng lựa chọn ở bên cạnh Lăng Thanh Ba, dù thế nào Lăng Thanh Ba cũng là "cái".

      lúc lâu sau Mặc Yểm mới có phản ứng lại, đực chính là để chỉ giới tính của mình, khỏi vừa bực mình vừa buồn cười, hồ ly chính là hồ ly! Cho rằng con người cùng với chúng nó đều là"đực" hoặc là "cái"

      « Ta phải đực, ta là nam giới. » Điều này nhất định phải dạy dỗ ràng, nếu chuyện kế tiếp trở nên rất… rất khó nghe. cũng muốn chuyện « cá nước thân mật » tốt đẹp lại trở thành đực cái giao phối.

      « Đó phải như nhau sao ? » Bạch Bạch lẩm bẩm giọng, nhưng người nam nhân trước mặt này ràng có ý định cứ để nàng như vậy…

      « Ta biến thành hình người, nhưng ngươi phải giúp ta qua được Thiên kiếp, được bịp bợm ! » Cuối cùng quyết định tin tưởng người nam nhân này.

      Mặc Yểm mỉm cười gật đầu.
      Happyanh, Mai Trinh, phương13114 others thích bài này.

    4. boogoo97

      boogoo97 Well-Known Member

      Bài viết:
      1,330
      Được thích:
      1,483
      Bạch Bạch mê man tỉnh lại, phát ra ràng mình phải ở trong phòng Lăng Thanh Ba. Mặc Yểm ngồi bên cửa sổ, sắc trời hoàn toàn tối đen, ánh trăng bàng bạc chiếu lên người , trong mắt Bạch Bạch, giống như là mới từ Địa ngục xuất , tạm thời tới đòi mạng vậy.

      Cảnh giác quan sát hồi lâu, Bạch Bạch phát Mặc Yểm hề có động tĩnh gì, chắc hẳn nhập định, vì vậy nàng quyết định len lén chuồn tìm nữ chủ nhân giờ của mình.

      Chẳng quan tâm toàn thân đau đớn, Bạch Bạch cong lưng lên, cái lưng đáng thương tưởng chừng bị ngã gãy, rón ra rón rén nhảy xuống cái bàn, về phía cửa. Vốn là dùng lực nhanh hơn, nhưng sợ làm cho Mặc Yểm chú ý, đành phải vất vả từng tí .

      Vất vả đến cạnh cửa rồi, chợt nghe thấy tiếng cười khẽ vẳng đến từ sau lưng.

      Mặc Yểm chê cười nhìn hồi lâu, rốt cục mở miệng : "Bổn hồ ly, lại đây!"

      Bạch Bạch thất kinh, chẳng quan tâm tới đau đớn, cũng quên mất có thể dùng pháp lực, tứ chi đạp cái chạy như điên, nhưng chạy được vài bước lại phát ra mình chạy theo đường ngược lại, về phía Mặc Yểm, đây là pháp thuật lợi hại gì?!

      Cố gắng dùng móng vuốt níu lấy sàn nhà để bị kéo ngược về phía sau, phí công, kết quả chỉ là lưu lại vài đường cào kéo dài sàn nhà, còn gãy mất hai cái móng, dùng sức quá mạnh nên cơ thể mất thăng bằng, theo quán tính bị lăn ngược , lăn đường đến chân Mặc Yểm mới bị cản ngừng lại.

      Mặc Yểm nhịn được phá lên cười ha hả, rồi cũng cúi xuống, tùy tiện phẩy tay cái, đem Bạch Bạch nằm phịch dưới chân bay lên đầu gối.

      Bạch Bạch nghĩ chống đối lại được nữa, toàn thân đau đến sắp cắt ra thành từng khúc, yếu ớt nức nở nghẹn ngào tiếng, hai giọt nước mắt to đùng rơi xuống đầu gối Mặc Yểm.

      "Hồ ly ngốc, ta ăn ngươi, chạy cái gì?" Mặc Yểm thấy buồn cười, tay vuốt ve bộ lông xoã tung người Bạch Bạch, cái con hồ ly ngu ngốc này khiến tâm tình của rất tốt.

      Bạch Bạch hấp hối liếc nhìn , ưu thương đắm chìm trong nỗi thống khổ của chính mình, kêu tiếng nào.

      Mặc Yểm cười : "Ngươi tu luyện mấy trăm năm, hẳn là có thể biến thành hình người, vì sao còn trưng bộ dáng này. Yên tâm, đạo hạnh của ngươi, ta chẳng thèm để mắt đến đâu."

      Bạch Bạch tiếp tục giả vờ chết đáp lại!

      Mặc Yểm tức giận, ngón tay khẽ xoa hai tai nho , mềm mại của Bạch Bạch, được che phủ lớp lông tơ mỏng, cảm giác rất thích, nén được, phải xoa thêm mấy cái nữa.

      Bạch Bạch vẫn tiếp tục giả vờ chết như trước.

      Mặc Yểm cầm lấy cái đuôi xoã tung, khẽ vuốt vài cái, dường như cảm thấy còn ghiền, lại lôi kéo hết bên này sang bên kia lúc.

      Hồ ly cũng có tự tôn! Bạch Bạch rốt cục thể nhịn được nữa, giãy dụa cố thoát khỏi.

      Tình thế bất đắc dĩ phải đối phó với kẻ mạnh, niệm mấy lần thần chú, thân thể vẫn thể nào khỏi gian phòng này, trở về bên cạnh Lăng Thanh Ba như ý muốn.

      Bạch Bạch biết , nếu cho người nam nhân bên cạnh này vừa ý, mình được. Nhưng muốn nàng biến hoá thành người, nàng lại muốn, đành phải ủy ủy khuất khuất mở miệng tiếng người: "Ngươi thả ta mà!"

      Thanh trẻ trung, mềm mại, ngọt ngào, là giọng thiếu nữ.

      Mặc Yểm trong mắt xuất tia hứng thú, hỏi: "Ngươi là con ?"

      Bạch Bạch nhàng thốt lên tiếng "Vâng", im lặng nhìn Mặc Yểm có chút cảnh giác.

      Mặc Yểm : "Biến thành hình người cho ta xem chút, nếu như ngươi rất xinh đẹp, ta để ngươi ." (V: Điêu quá >.<)

      Hồ ly có đặc điểm xinh đẹp, bình thường tu luyện thành hình người đều là tuấn nam mỹ nữ, thậm chí dung mạo còn có chút đẹp hơn cửu thiên tiên tử. Mặc Yểm bản tính phong lưu, từng cùng ít hồ từng có lộ thuỷ nhân duyên, nhưng lại rất ít nhìn thấy hồ tinh tu luyện tiên đạo.

      Mặc dù hồ tuy xinh đẹp diêm dúa, nhưng gặp nhiều thoát khỏi cảm thấy thú vị. Bình thường, hồ tinh tu tiên đều giấu mình ở Linh sơn tu hành, cực kỳ ít khi lại thế gian, Mặc Yểm vô tình thấy qua mấy con, dung mạo thanh lệ tuyệt luân, có loại hương vị mê người khác lạ nên lời.

      biết con hồ ly ngốc nghếch trước mắt này biến hình trở nên như thế nào? Mặc Yểm đột nhiên rất muốn chứng kiến.

      Bạch Bạch muốn, thấy Mặc Yểm có ý định hút chân nguyên của nàng, dứt khoát ôm đuôi cuộn mình lại thành cục.

      "Chớ có nghĩ Lăng Thanh Ba đến mang ngươi , vừa rồi ta tẩy trí nhớ của hai người chủ tớ các nàng, giờ các nàng căn bản nhớ từng gặp ta, lại càng nhớ từng đem ngươi giao cho ta chữa thương."

      Mặc Yểm chậm rãi phá tan tia ảo tưởng cuối cùng của Bạch Bạch.

      "Ta vừa rồi có đắc tội ngươi, tại sao ngươi nghĩ muốn hại ta?" Bạch Bạch ngẩng đầu khí thế, nhưng lập tức nhận ra chênh lệch giữa mình và đối phương trong lúc đó, dù là thực lực hay là vóc dáng, cho nên câu vừa ra miệng hề có vẻ khí thế, mà bất đắc dĩ trở thành ủy khuất.

      Mặc Yểm cười đáp, con tiểu hồ ly ngốc khiến chú ý ngoài ý muốn, rất lâu rồi chưa từng cảm thấy hứng thú đối với thứ gì đó, vừa hay lấy nó ra tiêu khiển chút.

      "Ngươi cũng hoàn toàn ngu ngốc, Lăng Thanh Ba là Kim Phượng mệnh cách, được định số làm hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, thân phận tôn quý thể , ngươi theo bên người nàng, là muốn trốn tránh Thiên kiếp ư?" Loại tiểu tinh quái tu tiên này đột nhiên xuất ở thế gian, lại ở bên cạnh quý nhân, đơn giản chính là do nhu cầu này.

      Bạch Bạch buồn bực gật đầu, tại bùa hộ mệnh còn, khi Thiên kiếp đến làm sao bây giờ? Phụ thân tu vi toàn bộ bị phá hủy, đánh về nguyên hình, nặng hồn bay phách tán, ngay cả cơ hội luân hồi lần nữa cũng có.

      Lưỡng dạng như bọn nàng rất sợ hãi, nàng tu luyện trong sơn động, lần đầu là năm trăm năm, nhanh chóng buồn bực mốc meo đến phát chán, muốn thêm lần nữa. Nếu như may có lúc hồn bay phách tán, nàng còn được gặp lại cha mẹ. Mình chết vô tri vô giác, nhưng cha mẹ ngóng trông mình đứng hàng tiên ban, cùng bọn họ đoàn tụ, nếu như nàng ứng kiếp bỏ mình, bọn họ biết đau khổ thương tâm mất bao lâu.

      "Ngươi ngoan ngoãn nghe lời ta, chuyện Thiên kiếp cần phải lo lắng." Mặc Yểm đột nhiên có thôi thúc muốn nuôi con thú cưng bên người.

      Con hồ ly ngốc ngếch trước mắt này, cũng phải là ý tồi. Màu lông xinh đẹp, cũng có thiện cảm, cục nho mềm mại ấm áp đặt trong túi ở vạt tay áo. Nếu biến thành hình người đủ xinh đẹp, ngẫu nhiên thỉnh thoảng còn có thể cùng nàng hưởng thụ "cá nước thân mật" (CT: chuyện sinh hoạt ân ái nam nữ a)……

      Với thực lực của , bảo vệ con tiểu hồ ly tinh như vậy vượt qua Thiên kiếp có chút khó khăn nào. Đọc Truyện Online Tại http://truyenfull.vn

      Bạch Bạch nhìn cách hoài nghi, đôi mắt màu nâu như hạt châu bóng bẩy di chuyển, dường như nghĩ lời của có thể tin cậy, nửa phần do do dự dự : "Phụ thân , Con đực tin tưởng được, ta thể hình người trước mặt con đực……"

      Đây cũng là nguyên nhân nàng lựa chọn ở bên cạnh Lăng Thanh Ba, dù thế nào Lăng Thanh Ba cũng là "cái".

      lúc lâu sau Mặc Yểm mới có phản ứng lại, đực chính là để chỉ giới tính của mình, khỏi vừa bực mình vừa buồn cười, hồ ly chính là hồ ly! Cho rằng con người cùng với chúng nó đều là"đực" hoặc là "cái"

      « Ta phải đực, ta là nam giới. » Điều này nhất định phải dạy dỗ ràng, nếu chuyện kế tiếp trở nên rất… rất khó nghe. cũng muốn chuyện « cá nước thân mật » tốt đẹp lại trở thành đực cái giao phối.

      « Đó phải như nhau sao ? » Bạch Bạch lẩm bẩm giọng, nhưng người nam nhân trước mặt này ràng có ý định cứ để nàng như vậy…

      « Ta biến thành hình người, nhưng ngươi phải giúp ta qua được Thiên kiếp, được bịp bợm ! » Cuối cùng quyết định tin tưởng người nam nhân này.

      Mặc Yểm mỉm cười gật đầu.

    5. boogoo97

      boogoo97 Well-Known Member

      Bài viết:
      1,330
      Được thích:
      1,483
      chương 3:

      Bạch Bạch đứng lên đầu gối , cái đuôi to run lẩy bẩy, giữa hai con mắt lúc đó bắn ra luồng ánh sáng tuyết trắng bao phủ toàn thân thể, phạm vi hào quang càng lúc càng lớn, sau đó trong nháy mắt, hào quang rút , đầu gối Mặc Yểm chỉ còn có Bạch y thiếu nữ.

      Mặc Yểm chút khách khí với tay đem nàng ôm vào lòng mà dò xét kỹ lưỡng từng chút . Bạch Bạch biến thành người mở to cặp mắt nâu hiếu kỳ nhìn , đôi mắt vẻ trẻ con khờ dại tinh khiết, có đến nửa phần thái độ tình ý của mỹ nhân xấu hổ thẹn thùng.

      đẹp! Quả nhiên là dung mạo tuyệt thế hơn cả cửu thiên tiên tử. Thực tế, thần sắc ngây thơ, chân , thuần khiết càng làm cho khuôn mặt nhắn tuyệt sắc có vẻ hết sức thanh lệ. phải là thần nữ tiên cơ lạnh như băng trong suốt, cũng phải hoa hồ tiên xinh đẹp mị hoặc, có loại tươi mát ôn nhu nên lời, làm cho người ta kìm nổi phải tới gần, rồi lại sợ làm vấy bẩn trong trẻo của nàng.

      Tuy tiểu hồ ly này hơi ngờ nghệch, nhưng với dáng vẻ bên ngoài thế này, đủ để trở thành thú cưng của .

      Khó trách hồ ly Phụ thân của nàng bảo nàng được lộ ra hình người trước mặt « con đực », bởi vốn nhìn quen tất cả các loại sắc đẹp cũng thể ngăn mình nảy sinh tâm ý « tin tưởng được » đối với nàng.

      "Ta gọi là Mặc Yểm, ngươi tên là gì?" Vừa tay vừa sờ soạng khắp khuôn mặt nhắn trắng nõn nà.

      « Ta gọi là Bạch Bạch…… » Bạch Bạch quen biến thành hình người chút nào mà lại còn bị người ta sờ tới sờ lui như vậy. Thực tế nhìn thấy ánh mắt u ám của Mặc Yểm, ngăn nổi cảm thấy tim đập rộn lên, cảm giác hơi khẩn trương hưng phấn chút rộn trong lồng ngực.

      Nhíu nhíu đầu lông mày, ngẩng khuôn mặt nhắn lên tránh khỏi những cái sờ sẩm liên tục ngừng chạm đến. Bạch Bạch tránh khỏi ngực Mặc Yểm, định muốn nhảy xuống đất.

      "Đừng cử động linh tinh……" tay Mặc Yểm ôm lấy Bạch Bạch mang lên giường khách điếm.

      Bạch Bạch cảm thấy có những chuyện ổn nào đó phát sinh, co người lại, định biến trở về hồ ly. Luồng ánh sáng trắng ở mi tâm (chỗ chính giữa 2 đầu lông mày) mới phát ra, đột nhiên bị Mặc Yểm chỉ ngón tay tới đặt lên . Luồng ánh sáng trắng ở mi tâm bị ép đẩy lui về. Bạn đọc truyện được copy tạiTruyện FULL

      " Ôi!" mi tâm Bạch Bạch đau nhức dữ dội lúc, biết Mặc Yểm chẳng tốt đẹp gì với nàng mà. Lúc này chút pháp lực đều sử dụng được, dưới tình thế cấp bách liền ngửa mặt cắn đầu ngón tay Mặc Yểm cái.

      Loại phản kháng vô dụng này Mặc Yểm căn bản thèm để tâm, chỉ là trong đầu lóe lên suy nghĩ đến bí thuật nào đó, khẽ cười lạnh tiếng, tránh mà để kệ cho cắn, còn chủ động bỏ pháp lực bảo hộ cơ thể đầu ngón tay.

      Đầu ngón tay đau xót, cảm giác vài giọt chất lỏng ấm áp trong cơ thể chảy vào trong miệng Bạch Bạch.

      Rất nhiều năm chưa thử qua cảm giác bị chảy máu, Mặc Yểm hơi khẽ giật mình, sử dụng pháp thuật, vài giọt máu trong nháy mắt hóa thành máu phù dung vào trong cơ thể Bạch Bạch.

      Bạch Bạch nghĩ tới cái cắn của mình lại khiến Mặc Yểm bị thương, ngây người nhanh chóng lui lại nhả ra. Nàng biết rằng vừa rồi Mặc Yểm làm phép người nàng. Từ nay về sau, Mặc Yểm chẳng những có thể khống chế nàng biến thành hình người hoặc hóa thành thân cáo, mà còn có thể do thám biết được tâm tư và hành tung của nàng, nàng tất thảy đều trong lòng bàn tay Mặc Yểm.

      Loại bí thuật này từ trước đến nay là loại ma lực rất mạnh. Ma quân thu phục chiếm được đạo hạnh cao thâm của ma vì chính là sử dụng phương cách này. Người có thể sử dụng nó tìm khắp tam giới chỉ có ba người, Bạch Bạch rất may lại gặp phải người trong số đó.

      Lại tiếp, dùng loại bí thuật này lên người Bạch Bạch, cũng có chút giết gà dùng đao mổ trâu.

      Bạch Bạch co người lại, mạch dựa vào trong góc, rời khỏi "Phạm vi ảnh hưởng" của Mặc Yểm, chưa từ bỏ ý định biến lại về thân cáo lần nữa. Nhưng nàng lại bị tay Mặc Yểm túm lấy mắt cá chân, kéo trở về. lúc sau, nhức mỏi ở chỗ bị túm nhanh chóng truyền khắp cơ thể, Bạch Bạch rốt cuộc thể sử dụng được câu chú biến thân.

      Mặc Yểm cười cười, tay giật vạt áo của nàng ra, khống chế nàng giãy dụa, đem quần áo người nàng cởi hết còn mảnh, thu vào trong tay áo Kiền Khôn. (CT: Kiền khôn là trời đất, tay áo kiền khôn là tay áo chứa được tất thảy mọi thứ)

      Dùng phép định thân (cố định cơ thể) tất nhiên là đơn giản hơn nhiều, nhưng muốn hưởng thụ khoái cảm tay chân cơ thể chà sát cùng với vật cưng mới. (V: này BT quá nha _ _! )

      Quần áo người Bạch Bạch là bộ phận tinh hồn biến thành, khi rời khỏi người, nàng cách nào biến lại thành hồ ly được. cần sử dụng pháp lực người nàng, cũng cần lại dùng bí thuật khống chế, lại có thể nhìn mắt thân thể quyến rũ của vật cưng mới của mình.

      Mặc dù đối với việc tình dục, Bạch Bạch hoàn toàn ngây thơ, nhưng cũng biết rằng thân thể lỏa lồ trước mặt "con đực" cực kỳ ổn. Nhưng mà quần áo bị lấy mất, biến lại được, đành phải thuận tay kéo chăn qua bao phủ lên cơ thể.

      Mặc Yểm nhìn nàng cuộn mình lại thành đống, dùng chăn bao bọc vẻ thực nghiêm nghị, chỉ còn khuôn mặt nhắn hé lộ ra bên ngoài, vừa thất kinh vừa sợ hãi nhìn mình trừng trừng, cảm thấy hết sức buồn cười.

      Người ta đều hồ ly có đặc điểm xinh đẹp, con hồ ly trước mắt này cũng vậy, nhưng lại là cái gì cũng đều hiểu, bộ dáng hoàn toàn trẻ con, động tác ngốc nghếch buồn cười, chẳng lẽ lại là xử nữ chưa trải qua chuyện nam nữ?

      Nếu thế, coi như mình nhặt được báu vật!

      "Đưa ta quần áo! Ta cần ngươi phải giúp ta qua Thiên kiếp, ngươi là người xấu!" Giọng tiểu hồ ly khẽ khóc nức nở, rất hối hận nghe lời của Phụ thân, lộ ra hình người trước mặt con đực, quả nhiên là kết quả gặp phải người xấu.

      Mặc Yểm đưa tay sờ lên mái tóc dài xoã chăn của, sợi tóc và mắt của nàng cùng sắc độ, tông màu nâu, trơn bóng mềm mượt, như thể gấm vóc: "Ta phải muốn hại ngươi, chỉ là muốn dạy cho ngươi loại phương pháp luyện công mới." (V: Xạo quá , ko phải hại ng ta là gì a >.<)

      Bạch Bạch căn bản tin, dù nàng quen biết rất ít người, nhưng do vừa rồi Mặc Yểm hoàn toàn phá hoại hành vi ý muốn của nàng, có thể nhận thấy cho dù có hứng thú hút chân nguyên của nàng, cũng có lòng tốt gì.

      Muốn chiếm lấy con tiểu hồ ly này, đối với Mặc Yểm rất đơn giản, thậm chí chỉ cần dùng bí thuật vừa mới làm phép người nàng, cũng có thể làm nàng ngoan ngoãn nằm xuống, mặc làm. Nhưng như vậy quá có ý nghĩa, hay nhất là khiến chính ta mắc câu.

      Hồ tinh cực kỳ có tài năng thiên phú về chuyện nam nữ, dùng bí thuật khống chế hành vi của nàng, khỏi quá mức lãng phí. Làm cho nàng chủ động hiến thân, được hưởng thụ ở mức độ cao hơn nhiều.

      cho cùng, giờ Mặc Yểm trải qua cuộc sống nhàn vân dã hạc (mây trôi hạc bay: ý là thanh thản, nhàn rỗi, chậm rãi), khó nghe là cực kỳ nhàm chán, … chẳng thiếu thời gian và tính nhẫn nại, dù sao con hồ ly ngốc nghếch này cũng chẳng chạy được đâu, nên cần vội vã ăn nàng vào bụng.

      "Ngươi tính luyện công? Ta đây ngủ trước tí, ngươi cứ tự nhiên." Mặc Yểm xong cũng liếc nhìn Bạch Bạch, ngông nghênh cởi áo ra, ngả đầu lên giường ngủ ngay.

      Bạch Bạch vốn lo lắng giường là bất lợi đối với mình, kết quả phát cứ như vậy mà ngủ, khỏi lo lắng.

      Tay giật tay áo của , có phản ứng.

      Lay lay cánh tay của , cũng có phản ứng.

      Níu lấy chăn lật ra, liều đẩy đẩy thân thể của , vẫn y nguyên nhúc nhích.

      "Này ! Ngươi đừng có mà ngủ nha, đưa ta quần áo đây!"

      Hờ hững, còn ngáy lên nữa.

      Bạch Bạch bọc chăn co lại thành đống, làm gì cả, khoé mắt liếc nhìn áo ngoài của Mặc Yểm cởi ra treo cạnh giường. Nhìn lại bộ dạng ngủ say như chết thay đổi của Mặc Yểm, nàng đưa tay lên lấy quần áo mang vào trong chăn. Lúc này nàng mới đẩy chăn, trở mình, tay lật tay áo – vừa mới trông thấy hình như đem bỏ quần áo của mình vào trong tay áo xong.

      Trở mình sang bên, lén cười trộm đắc ý. Ngươi cướp mất quần áo của ta, ta cũng cướp mất của ngươi, hừ hừ!

      Túi tay áo lật tới lật lui, xoay xoay lại đều có, Bạch Bạch biết đối phương sử dụng pháp khí nào đó đem giấu quần áo mình rồi. Trong lòng lại thấy ủy khuất, lại thấy lo âu, bất chấp nỗi sợ hãi đối với Mặc Yểm, nàng phát lực đẩy mạnh thân thể , muốn tỉnh lại.
      Last edited: 8/11/15
      Happyanh, Mai Trinh, phương13114 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :