[Hiện đại] Âm mưu của tổng giám đốc - Mai Tử

Thảo luận trong 'Thùng Rác'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
  • Trạng thái chủ đề:
    Không mở trả lời sau này.
    1. ThuyThuy0411

      ThuyThuy0411 Well-Known Member

      Bài viết:
      490
      Được thích:
      507
      Tác giả: Mai tử
      Convert: Ngocquynh520 (ss Ami)
      Editor: Hạ Tuyết Thiên (Xu)

      Beta: Ech Bien Thai

      Giới thiệu:
      Vì tìm được mất tích trong cuộc đời , trở lại gia tộc lạnh lùng xảo trá mà hết sức trốn tránh, tiếp nhận nghiệp của gia tộc mà chán ghét. Nhưng, vận dụng tất cả thế lực, vẫn tìm được . khiến động lòng lại khiến tim tan nát. . . . . .

      Đột nhiên, xuất trước mặt . May quá, ông trời biết năm đó chào mà , nên đem đưa đến trước mặt ! Nhưng mà, chẳng những hề giải thích chuyện năm đó, bên cạnh còn xuất người đàn ông!

      tin lòng người đàn ông khác. Bởi vì trong mắt , ràng thấy được quyến luyến của đối với . Nếu chịu thừa nhận tự mình moi ra!
      lêthanh9009Chris thích bài này.

    2. ThuyThuy0411

      ThuyThuy0411 Well-Known Member

      Bài viết:
      490
      Được thích:
      507
      Edit: Xu
      Chương 1.1:


      Ánh mặt trời hình như phù hợp với cái tên Tiêu Vũ Nhu, những thế, cái tên này còn phù hợp với này, thích nhất là cảm giác ấm áp dễ chịu, bởi vì từ chịu đủ lạnh lùng rồi. Bây giờ là mùa hè, ngửa đầu nhìn cây cối ven đường, tia nắng xuyên qua tán lá xanh, có chút chói mắt.

      Loại cảnh sắc này, lấy thành thích về văn học của Vũ Nhu có thể dùng trăm loại phương thức để miêu tả, nhưng mà lại cảm thấy phương thức nào cũng kém hai chữ "Thanh xuân".

      Cha của Tiêu Vũ nhu - Tiêu Kiến Hoa, là ông chủ công ty máy tính. Mẹ - Ôn Uyển, là hoạ sĩ. Vì cha cũng cầu học buôn bán, mẹ cũng nghiêm khắc về việc học tập, khuyên nhiều, mà để cho tự mình học tập, thực nghiệm, vì vậy có thể tận tình phát triển thiên phú về mảng văn học. Mà cũng phụ kỳ vọng, năm 17 tuổi, trúng tuyển vào khoa văn trường đại học T. Thừa dịp ngày nghỉ, quyết định đến trường T quan sát.

      tới cửa trường T, Vũ Nhu quan sát trường đại học này. lửng thững vào, vì là ngày nghỉ, trong sân trường có nhiều người. Đây cũng là chuyện tốt, thích nơi tranh cãi ầm ĩ. Cảnh quan rất tốt, thích hợp để sáng tác , đây là cách nhìn của Vũ Nhu đối với trường T.

      Vòng vo vài vòng, dần dần Vũ Nhu cảm thấy có chút mệt mỏi. quay đầu liếc mắt nhìn dãy phòng học, bắt đầu ven sân cỏ trở về. Vừa chưa được mấy bước nghe thấy hồi ầm ĩ, dừng lại, nhìn về hướng phát ra ồn ào. chàng trai chạy về phía , quanh thân tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, nhưng lại thấy tướng mạo .Vũ Nhu khỏi nheo mắt lại, nhìn bóng dưới ánh mặt trời, trong lòng liền chắc chắn, chàng trai này thuộc về ánh mặt trời. Vũ Nhu có chút kinh ngạc với câu bình luận của mình. gặp qua ít người, bản thân cũng thích ánh mặt trời, nhưng chưa bao giờ cho rằng mình có duyên cùng ánh mặt trời, cũng chưa gặp người nào mà đánh giá là ánh nắng.

      Vậy mà, chàng trai này lại khiến nhớ tới thần mặt trời Apolo. là hạng người gì? Hình như biết ở đâu đấy. Chỉ là sau này, Vũ Nhu muốn biết cũng được. vừa chạy vừa quay đầu lại nhìn phía sau, cho nên thấy Vũ Nhu ở trước mặt, liền đụng vào .

      tưởng ra : " xin lỗi", nhưng phía xa xa truyền tới tiếng " Dương" khiến cứng rắn đem " xin lỗi…" đổi thành "Đúng... rồi, để em đợi lâu rồi phải ?".

      Đối với trường hợp này, Vũ Nhu cảm thấy buồn cười. Nhưng khi phát vẻ mặt "sos" của chàng trai (vẻ mặt cầu cứu), cùng với ánh mắt căm hận của sau lưng hiểu.

      " Dương. . . . . . ta là ai vậy?" Vũ Nhu hết sức phối hợp hỏi, còn cố ý dặm mắm dặm muối chút nức nở. Chàng trai vì thái độ của mà ngẩn ra, nhưng lập tức phản ứng kịp.

      "Honey à, ta có quan hệ gì với cả, ấy chỉ là cháu ngoại của chú thôi". Giọng của có chút mềm mại giả dối. lại chuyển hướng tới kia, dùng giọng nguội lạnh : " cũng thấy đấy, tôi có bạn , đừng quấn tôi nữa!".
      "Nhưng em mà!". Giọng có chút run rẩy.

      "Tôi chỉ có thể xin lỗi". Thái độ chàng trai hòa hoãn xuống, chỉ là trong giọng vẫn có tia kiên nhẫn. liếc bé trước mắt, người đẹp đấy. Là dạng người khiến đàn ông muốn che chở! Vũ Nhu nhìn bóng lưng bi phẫn của , tò mò nghĩ.

      Đợi đến khi bóng lưng khuất dần, chàng trai mới cúi đầu, với Vũ Nhu: "Xin lỗi, mượn diễn chung vở kịch này."

      " sao." Vũ Nhu trả lời, thuận tiện lấy cơ hội này quan sát chàng. Xem ra chàng này là con lai, chẵng những hình dáng sâu sắc mà mắt cũng chứa màu xanh lam.

      Úy Dương nhìn mảnh khảnh trước mắt lời nào mà chỉ nhìn , trong lòng khỏi có chút lo lắng. Mới vừa đuổi được người, phải lại xuất thêm đấy chứ?.

      Vũ Nhu nhìn được lo lắng của , cảm thấy buồn cười. Có lẽ xem là kẻ hám trai rồi. thu hồi ánh mắt, mỉm cười rời .

      Úy Dương thấy cứ như vậy mà , khỏi có chút kinh ngạc. Rất ít nào có thể miễn dịch với . nở nụ cười, dự cảm bọn họ còn có thể gặp lại.

      Chương 1.2:

      Vừa vào cửa nhà, Vũ Nhu liền bị gọi vào phòng mẹ. Mẹ vẽ tranh, nhiều bức tranh để gọn gàng kệ. đến gần nhìn bức tranh biển cả bao la với màu xanh dương, mấy chiếc thuyền . cảm thấy cảnh sắc trong tranh có chút quen thuộc, giống như nhắc nhở : đấy là nụ cười của mẹ, rất hợp, rất dịu dàng.

      "Mới về?” Bà quay đầu lại, hiền lành với Vũ Nhu.

      Bất cứ lúc nào, chỗ nào, mẹ luôn quan tâm đến . Bà dịu dàng khiến Vũ Nhu đột nhiên cảm thấy mình lạnh lùng.

      Mười bảy năm qua, mặc dù chung sống hòa thuận với người nhà, gây gổ, cũng khiến mọi người khó chịu. Vậy mà, lòng của lúc nào cũng giống như băng, chưa từng hòa tan.

      "Đến xem trường đại học rồi à?" Bà tiếp tục vẽ.

      "Vâng." Vũ Nhu gật đầu cái.

      Bà chấm chút màu nước, nhàng phác hoạ, động tác tuyệt đẹp, cao quý.
      Đây chính là tính cách của mẹ, vô luận ở trong tình huống nào, bà đều giống như nữ hoàng, vội vã, vội vàng. Vũ Nhu biết mẹ còn có lời muốn , cho nên tiếp tục trầm mặc, yên lặng ngồi xuống. Đây chính là phương pháp mà mẹ con chung sống, cần giải thích, ăn ý lẫn nhau.

      "Nhu Nhu, đại học giống ở nhà hay ở trường trung học, con phải học cách tự bảo vệ mình."

      "Con biết, thưa mẹ." Vũ Nhu , ánh mắt vẫn dừng lại bức tranh chưa hoàn thiện. biết tại sao mình lại chú ý nó như vậy.

      Cảm thấy ánh mắt của , bà dịu dàng để cọ xuống, cẩn thận nhìn con . Tướng mạo của con rất giống bà lúc còn trẻ. Mười tám tuổi, bà gả cho Tiêu Kiến Hoa, mặc dù là ý của gia tộc, nhưng ai ép bà, mà bà cũng cảm thấy ông là đối tượng thích hợp, cho nên liền gả cho.

      cuộc hôn nhân có tình , có lẽ được hoàn mỹ, nhưng cũng đau khổ, bà hối hận. "Biết linh cảm của bức họa này từ đâu tới ?" Bà hỏi, nhưng đợi trả lời, tự mình :

      "Mẹ còn nhớ, mùa hè năm ấy, mẹ lớn bằng con bây giờ. mình mẹ đến Hawai nghỉ phép, đó là lần đầu tiên mẹ thấy biển cả mênh mông. Mẹ rất xúc động, muốn vẽ bức, đáng tiếc khi đó tay nghề của mẹ tinh xảo, mặc dù vẽ ra, nhưng biểu đạt hết tâm tình của mẹ." Bà dừng chút, có hơi xúc động :

      "Bây giờ mẹ có thể vẽ, nhưng mất rung động ban đầu, cho nên bức họa này vô cùng dịu dàng, còn... cái loại dã tính hùng vĩ kia." Ánh mắt Ôn Uyển từ ái nhìn con .

      "Từ trước đến giờ con đều tự giữ tỉnh táo, mẹ lo con bị lừa, bởi vì con luôn rất cẩn thận. Đời người chỉ ngắn ngủn mấy chục năm, đừng bỏ qua thứ mà con đáng giá theo đuổi, nếu , con phải hối hận.”

      Vũ Nhu biết mẹ lên tâm của bà. Mẹ là người từng có nhiều cuồng nhiệt, nhưng theo cuộc sống từ từ phai màu. Bà phải hoạ sĩ nổi tiếng, nguyên nhân chính, là vì bà muốn tranh của mình để trong tay người hiểu nó.

      cầm tay của mẹ, nghiêm túc : "Con biết rồi,thưa mẹ." Đây chỉ là câu trả lời, mà còn là lời cam kết.

      Trong đầu bỗng lên bóng người ấm áp như ánh mặt trời. ….đáng giá để theo đuổi sao?


      Chương 1.3:


      Tháng chín, trường đại học T đón sinh viên mới.

      "Mau đến xem em kia kìa!" Đám sinh viên làm khí rộn ràng lên. mặc quần áo thể thao, đôi tay chống eo, giẫm giẫm giày da, khí thế như gió lốc đến trước mặt nam sinh ồn ào kia.

      tay kéo lấy lỗ tai , bất kể lên tiếng cầu xin tha thứ, lôi ta xuống khỏi vị trí của hội trưởng hội học sinh, khiến mọi người cười ầm lên, cũng hấp dẫn chú ý của Tiêu Vũ Nhu. xinh đẹp!

      "Tên Phi Phàm thúi này! Cậu chán sống sao mà dám làm bẩn chỗ ngồi của hội trưởng!"
      "Hội trưởng? ra là đó là chỗ ngồi của hội trưởng ..." Mọi người bắt đầu giọng bàn tán, hội trưởng hội học sinh trường T là hạng người gì đây?

      "Hội trưởng hỗn xược như đâu!" chàng gọi là Phi Phàm vừa giãy dụa phản kháng, vừa kêu to, hình như muốn hội trưởng tới giải cứu . Nhưng mà, chàng trai cao hơn 1,7m như lại thoát được kiềm chế của xinh đẹp, rước lấy hồi cười to.

      "Hội trưởng đến rồi !" biết là người nào kêu câu như vậy, khiến tất cả mọi người yên tĩnh trở lại. kia cũng rốt cuộc buông lỏng lỗ tai Phi Phàm ra. Vị hội trưởng này rất được tôn trọng. Vũ Nhu nghĩ trong lòng.

      thực tế, vừa mới đến đây luôn nghe được tin đồn về . Nghe năm nay ta chỉ mới hai mươi tuổi, nhảy lớp lên thành năm tư. Gia đình bối cảnh , nhưng có thể trong vòng ba tháng ngắn ngủn mà thu mua tất cả lòng của sinh viên trường T, ngay cả sinh viên lớn tuổi hơn cũng cam tâm tình nguyện chọn làm hội trưởng. Thậm chí có muốn gặp thường xuyên, thà bỏ lỡ cơ hội du học, nhập học vào đây.

      lại cảm thấy họ biết tính toán, vì kết quả biết, mà bỏ lỡ cơ hội ngay trước mặt, cần thiết làm thế ? Nếu phải là chưa có giấy xuất nhập cảnh, sớm bay đến nước Mĩ học đại học rồi.

      Chờ vị hội trưởng hội học sinh kia xuyên qua đám người, đứng lên giảng đài, Tiêu Vũ Nhu mới thấy khuôn mặt , rốt cuộc thừa nhận, là có loại sức quyến rũ đó. Mà càng làm cho cảm thấy thú vị, chàng trai giống ánh mặt trời kia chính là hội trưởng hội học sinh trường đại học T!

      Môi của khẽ nâng lên, dự cảm chuyện có nhiều hứng thú hơn.

      "Xin chào các bạn! Tôi là Hội trưởng hội học sinh trường đại học T, tên là Úy Dương. Thời gian tới xin mọi người cùng tôi, cùng nhau cố gắng, khiến trường T trở nên tốt đẹp hơn!" đài truyền đến giọng của . Kế tiếp chính là tiếng vỗ tay ầm ầm.

      Tiêu Vũ Nhu cũng vừa mỉm cười, vừa vỗ tay, nhưng trong lòng cũng hơi xem thường. Lời thoại cổ hủ như vậy, mấy chục năm qua đều thay đổi.

      Nhưng mà, đoán sai, Úy Dương còn tiếp:

      "Tôi biết những câu này có từ lâu, nhưng tất cả mọi người đều biết, tiến vào T cũng phải chuyện dễ dàng. như vậy, tôi hi vọng các bạn có thể giống như đại đa số các sinh viên trường T, nắm chặt cơ hội, ngừng nỗ lực phấn đấu đừng đợi đến khi tốt nghiệp mới hối hận."

      Mấy lời đều khiến Vũ Nhu có chút tin phục. khí xung quanh có chút nghiêm trang, biết lời này đạt tới mục đích của rồi.

      Mấy giây sau, mọi người mới nhiệt liệt mà vỗ tay, lần này, Vũ Nhu vỗ tay là từ đáy lòng.

      Kế tiếp, chính là quá trình giới thiệu khô khan, Vũ Nhu cũng nghe cẩn thận, chỉ chú ý đến vừa rồi chỉnh người kia, ta cũng là thành viên của hội học sinh, liền cúi đầu.

      "Tối hôm nay có liên hoan, nếu như các vị có hứng thú, mời đến sân cỏ phía sau trường tập họp." Hải Lan xong, cũng đại biểu cho việc kết thúc buổi đón chào học sinh mới.
      Vũ Nhu rốt cuộc ngẩng đầu lên, lộ ra nụ cười.

      Nhưng, khi vừa ngẩng đầu lên, lập tức phát Úy Dương nhìn , mặc dù ít người đứng quanh đấy, nhưng vẫn cực kì xác định, nhìn .
      nhận ra ? nghĩ, đáp án là khẳng định.

      Hai người bọn họ giống như bị ngăn cách hoàn toàn bên ngoài tiếng vỗ tay, tiếng náo nhiệt của mọi người, tầm mắt cứ như vậy mà quấn lấy nhau.

      Vũ Nhu đột nhiên cảm thấy lại đắm chìm trong ánh mặt trời ấm áp. Cho đến khi đám người chật chội chặn lại tầm mắt của bọn họ, Vũ Nhu vẫn chưa thoát khỏi cảm giác kỳ lạ đó.

      Đó là lần thứ hai bọn họ gặp mặt, ánh mặt trời và trái tim băng giá gặp nhau, tất cả cần
      lêthanh9009Chris thích bài này.

    3. ThuyThuy0411

      ThuyThuy0411 Well-Known Member

      Bài viết:
      490
      Được thích:
      507
      Chương 1.4:

      Tiêu Vũ nhu vốn cho rằng, mình nên cùng sinh viên mới vào năm thứ nhất chung phòng kí túc xá, ai biết đợi đến khi sắp xếp tất cả đồ đoàn xong, mới phát bạn cùng phòng của là Hải Lan.

      " phải là sinh viên mới ở phòng này chuyển nên ta chuyển vào đây đấy chứ?" Vũ Nhu nghĩ.

      "Cậu là Tiêu Vũ Nhu?" Hải Lan mới vừa vào cửa, vui mừng , "Tớ rất thích tác phẩm "Mưa" mà cậu viết!" ra là độc giả của .

      "Đúng vậy, là mình." Vũ Nhu nở nụ cười, khiến Hải Lan vừa mừng vừa lo.

      "Trường học xét về số tuổi, gia cảnh và khả năng của cậu, cho nên để tớ và cậu ở cùng nhau. Cậu vừa lòng ?" Hải Lan ân cần hỏi.

      "Dĩ nhiên." Mặc dù hài lòng với an bài như thế, nhưng vẫn trả lời khác.

      "Vừa rồi tớ thấy cậu đối phó với nam sinh kia, là uy phong."

      Hải Lan có chút lúng túng, cảm thấy trước dịu dàng như Tiêu Vũ Nhu, mà làm ra động tác thô lỗ, hình như thích hợp lắm.

      " làm cậu sợ chứ?" Hải Lan có chút lo lắng hỏi.

      " có." Vũ Nhu cười .

      thích tính cách thẳng thừng của Hải Lan, cho nên thân thiết hơn với ấy.

      "Lúc đầu tớ cứ tưởng cậu mảnh mai, ai dè ngược lại. Mà tớ cũng rất hâm mộ cậu đấy, có thể khiến bao kẻ khuất phục."

      "Vậy sao?" Ánh mắt Hải Lan sáng lên. nghĩ tới thần tượng của mình lại thưởng thức mình, kế tiếp, Hải Lan liền giống như máy hát, chuyện ngừng. Mà Vũ Nhu làm người nghe nghiêm túc

      "Cậu biết khả năng đích thực của Úy Dương nhà tớ đâu!" Hải Lan vừa nhắc tới Úy Dương, lập tức vẻ mặt sùng bái biểu lộ ràng.

      "Vậy sao?" Vũ Nhu muốn bàn luận về đề tài này, bởi vì từ trước đến giờ, chỉ dùng cảm giác của mình để đánh giá người khác. Nhưng mà, đối với từ này ‘Nhà tớ’ mà Hải Lan dùng, cảm thấy có chút kỳ quái, vì vậy liền hỏi:

      " ta là gì của cậu? Nghe cậu gọi ta là "Nhà tớ" ..."

      "À, mẹ tớ từng giúp việc tại nhà ấy, từ chúng tớ cùng nhau lớn lên, cho nên tớ mới gọi ấy là của "Nhà tớ", ha ha….Khi bé, ấy rất ưu tú, giống đứa bé rồi."

      "Vậy sao? Cậu đánh giá ta cao vậy." Vũ Nhu thích cá thính thẳng thắn của bạn này. Nếu là người khác, đại khái cảm thấy chuyện mẹ mình làm người giúp việc rất lúng túng, nhưng từ trong miệng ấy ra lại tự nhiên như vậy, có chút tự ti nào.

      Mặc dù mới quen bạn này lâu, Vũ Nhu coi là bạn tốt rồi. Giữa trưa mùa hè ấy, trong gian nho , tình bạn của hai ngừng phát triển.
      Vũ Nhu nghĩ thầm: có lẽ hôm nay là bước ngoặt trong cuộc đời ….
      lêthanh9009Chris thích bài này.

    4. ThuyThuy0411

      ThuyThuy0411 Well-Known Member

      Bài viết:
      490
      Được thích:
      507
      Chương 1.4:

      Tiêu Vũ nhu vốn cho rằng, mình nên cùng sinh viên mới vào năm thứ nhất chung phòng kí túc xá, ai biết đợi đến khi sắp xếp tất cả đồ đoàn xong, mới phát bạn cùng phòng của là Hải Lan.

      " phải là sinh viên mới ở phòng này chuyển nên ta chuyển vào đây đấy chứ?" Vũ Nhu nghĩ.

      "Cậu là Tiêu Vũ Nhu?" Hải Lan mới vừa vào cửa, vui mừng , "Tớ rất thích tác phẩm "Mưa" mà cậu viết!" ra là độc giả của .

      "Đúng vậy, là mình." Vũ Nhu nở nụ cười, khiến Hải Lan vừa mừng vừa lo.

      "Trường học xét về số tuổi, gia cảnh và khả năng của cậu, cho nên để tớ và cậu ở cùng nhau. Cậu vừa lòng ?" Hải Lan ân cần hỏi.

      "Dĩ nhiên." Mặc dù hài lòng với an bài như thế, nhưng vẫn trả lời khác.

      "Vừa rồi tớ thấy cậu đối phó với nam sinh kia, là uy phong."

      Hải Lan có chút lúng túng, cảm thấy trước dịu dàng như Tiêu Vũ Nhu, mà làm ra động tác thô lỗ, hình như thích hợp lắm.

      " làm cậu sợ chứ?" Hải Lan có chút lo lắng hỏi.

      " có." Vũ Nhu cười .

      thích tính cách thẳng thừng của Hải Lan, cho nên thân thiết hơn với ấy.

      "Lúc đầu tớ cứ tưởng cậu mảnh mai, ai dè ngược lại. Mà tớ cũng rất hâm mộ cậu đấy, có thể khiến bao kẻ khuất phục."

      "Vậy sao?" Ánh mắt Hải Lan sáng lên. nghĩ tới thần tượng của mình lại thưởng thức mình, kế tiếp, Hải Lan liền giống như máy hát, chuyện ngừng. Mà Vũ Nhu làm người nghe nghiêm túc

      "Cậu biết khả năng đích thực của Úy Dương nhà tớ đâu!" Hải Lan vừa nhắc tới Úy Dương, lập tức vẻ mặt sùng bái biểu lộ ràng.

      "Vậy sao?" Vũ Nhu muốn bàn luận về đề tài này, bởi vì từ trước đến giờ, chỉ dùng cảm giác của mình để đánh giá người khác. Nhưng mà, đối với từ này ‘Nhà tớ’ mà Hải Lan dùng, cảm thấy có chút kỳ quái, vì vậy liền hỏi:

      " ta là gì của cậu? Nghe cậu gọi ta là "Nhà tớ" ..."

      "À, mẹ tớ từng giúp việc tại nhà ấy, từ chúng tớ cùng nhau lớn lên, cho nên tớ mới gọi ấy là của "Nhà tớ", ha ha….Khi bé, ấy rất ưu tú, giống đứa bé rồi."

      "Vậy sao? Cậu đánh giá ta cao vậy." Vũ Nhu thích cá thính thẳng thắn của bạn này. Nếu là người khác, đại khái cảm thấy chuyện mẹ mình làm người giúp việc rất lúng túng, nhưng từ trong miệng ấy ra lại tự nhiên như vậy, có chút tự ti nào.

      Mặc dù mới quen bạn này lâu, Vũ Nhu coi là bạn tốt rồi. Giữa trưa mùa hè ấy, trong gian nho , tình bạn của hai ngừng phát triển.
      Vũ Nhu nghĩ thầm: có lẽ hôm nay là bước ngoặt trong cuộc đời ….
      Chris thích bài này.

    5. ThuyThuy0411

      ThuyThuy0411 Well-Known Member

      Bài viết:
      490
      Được thích:
      507
      Chương 2

      Vũ Nhu thích nơi ồn ào, nhưng Hải Lan lại muốn đến, đành lòng từ chối.

      có chút lo lắng, hoặc phải sợ có người quấy nhiễu tâm tư mình. Trước kia, chắc chắn có loại cảm xúc " đành lòng".

      vừa đến nơi nướng thịt, cảm giác có tầm mắt quan sát , nhưng nhiều người như vậy, thể nào tìm được nơi tầm mắt đó phát ra, thể làm gì khác hơn là bỏ qua nó.

      Hải Lan làm bạn để từ từ quen với khí náo nhiệt. "Như thế nào? Đồ ăn ngon ?" Hải Lan lại nướng hai cánh gà, trở lại ngồi xuống bên cạnh Vũ Nhu.

      Trong suốt quá trình, đều giống như con gà mái già bảo hộ lấy Vũ Nhu. lát giúp nướng đồ, là sợ phỏng tay, lát thấy có nam sinh tới bên người chuyện, lập tức chạy như bay đến bên người , "Cảnh cáo" bọn kia được bắt nạt thiếu nữ vị thành niên. Mà mặt Vũ Nhu luôn mỉm cười, trong lòng cảm kích bạn này.

      Tầm mắt Vũ Nhu dần dần chuyển dời đến đống lửa. Ngọn lửa màu đỏ theo gió tung bay, đó là loại vẻ đẹp mỹ lệ…. nhắm mắt lại tập trung tư tưởng suy nghĩ, đột nhiên ý nghĩ lên.

      Carmen! Đúng! Chính là Carmen! có màu da lúa mạch, mặc váy gợn sóng màu đỏ.

      (Carmen là vở kịch opéra Pháp của Georges Bizet, đồng thời, Carmen là tên nhân vật chính trong vở kịch opera này)

      ta tựa như vòng lửa, bao giờ bị dập tắt!

      Carmen là người dám hận dám , tình cảm thay đổi là do tính tình cho phép. Có lẽ nhiều người coi như người đàn bà dâm đãng, nhưng nếu chỉ lòng với người đàn ông, vậy phải là Carmen rồi!

      bỗng chốc mở mắt, linh cảm giống như suối nước trào ra. muốn nhanh chóng viết xuống , nếu linh cảm này lóe lên rồi mất.

      "Hải Lan, tớ rửa tay đây!" Đứng lên, cố gắng khiến giọng điệu của mình có vẻ ‘bình thường’.

      "Hả?" Hải Lan nướng đồ, nghe . Mà đợi Hải Lan quay đầu lại, liền vội ra ngoài. Hải Lan còn kịp phản ứng, la hét sau lưng : "Này, đừng vội vã như vậy…"

      Đợi đến khi ra khỏi tầm mắt của mọi người, lập tức nhấc chân chạy như điên, chạy đến thư viện, may mắn thư viện còn mở. để ý hình tượng của mình, đẩy cánh cửa nặng nề ra, sải bước chạy vào. biết tất cả mọi người đều tham gia buổi tiệc nướng, cho nên lo có người thấy dáng vẻ thô lỗ này của .

      Quả nhiên, thư viện rộng rãi bóng người. ngắm nhìn bốn phía, thấy dãy máy tính được đặt cạnh tường. hai lời, lập tức xông tới khởi động máy tính, kéo cái ghế, hai mắt chăm chú nhìn màn hình, lấy tốc độ nhanh nhất gõ bàn phím. Hai mươi lăm phút sau, mấy tờ A4 chằng chịt chữ từ trong máy in dắt nhau ra.

      duỗi lưng cái, tới bên cạnh máy in, hài lòng đọc lại lần "Ngọn lửa Carmen", cầm cây bút bạc bên cạnh, phía sau mỗi tờ giấy, viết lên chữ to "Băng". "Băng" là bút danh khác của , phong cách sáng tác khác hoàn toàn với "Mưa".

      "Mưa" có chút u buồn, dịu dàng, mà "Băng" ràng là nguội lạnh, ngòi bút sắc bén. Nhưng mà, ai biết hai bút danh là cùng người viết.

      tự giễu cười cười, như loại phản nghịch văn chương này chỉ có thể lấy "Băng" mà phát biểu.

      " ra "Băng" và "Mưa" là cùng người." giọng trầm thấp, hề báo động trước vang lên trong thư viện yên tĩnh.

      Vũ Nhu sợ hết hồn, trang giấy trong tay cũng rơi xuống đất. quay đầu lại, theo bản năng lùi về sau bước, chỉ là máy in sau lưng chặn đường lui của .

      "Ha ha. . . . . . Là , quên rồi sao?" Tiếng cười rất sảng khoái, khiến Vũ Nhu lập tức nhận ra . nở nụ cười, "Học trưởng, là à!"

      " muốn cười đừng cười." Vẫn dịu dàng như vậy, mở miệng trúng tim đen của .

      "Học trưởng…." Vũ Nhu cảm thấy lần đầu mình bồn chồn thế này! biết rồi sao? Làm sao lại như vậy?

      Úy Dương khom lưng nhặt tờ giấy đất lên, nghiêm túc nhìn nhìn, với Tiêu Vũ Nhu: "Viết rất tốt! đọc qua tác phẩm "Mưa", nhưng nghĩ đến, "Mưa" và "Băng" mà sùng bái là cùng người, em lừa độc giả đó." Mặc dù vậy, nhưng trong giọng của chỉ có hài hước, có trách mắng, giống như sớm biết rồi.

      "Học trưởng vào đây khi nào?" Vũ Nhu giọng hỏi. Cho dù là người lạnh lùng nhất, chắc cũng bị hòa tan bởi giọng mềm mại của .

      nở nụ cười to, " lâu, em đánh chữ ở đây nên phát ra mà thôi."

      Vũ Nhu đem lấy tờ giấy của đoạt lại, mỉm cười: "Học trưởng, em muốn trở về kí túc xá." xong, liền xoay người rời .

      " rồi, muốn cười đừng cười, thích nụ cười dối trá của em." rộng rãi nâng tay , để tránh thoát, " đưa em về."

      Vũ Nhu có chút kinh ngạc. kỳ quái, lại có thể nhìn thấy cố ý nở nụ cười. Trong sững sờ, cứ mặc lôi kéo mình ra thư viện. Ban đêm, gió thổi mái tóc dài cũng ngắn, vừa chạm bả vai của .

      Tiếng cười vui vẻ từ nơi xa truyền tới, khiến đêm tối yên tĩnh lại bừng lên sức sống. Trong lòng nghĩ nên làm như thế nào để giải thích với Hải Lan chuyện mình rời khỏi đó.

      Úy Dương giống như hiểu suy nghĩ của , "Hải Lan là người vô tư, ấy để ý đâu."

      Trong giọng của , có vẻ rất hiểu Hải Lan, chỉ là cũng khiến Vũ Nhu vui lên được. Có lẽ bởi vì căn bản quan tâm, vì vậy giữ vững trầm mặc.

      "Em biết ? Từ khi nhìn thấy em, liền biết đó phải tính cách của em." Úy Dương lơ đãng câu, khiến Tiêu Vũ Nhu chấn động. có thể nhìn thấu sao?

      " muốn gì?" cố gắng giữ vững bình tĩnh.

      "Người để ý đến tất cả, mới là người lạnh lùng nhất." nhìn vào mắt , đáp trả.

      "Oanh" tiếng, lời của như quả bom nổ tung đầu óc Vũ Nhu! sai, để ý điều gì….

      Nguyên tưởng rằng đời này ai phát ra, nghĩ rằng, lại bị người mới gặp mặt có 3 lần nhìn thấu!

      Úy Dương dừng lại, kinh ngạc khi thấy cảnh giác càng lúc càng đậm trong mắt Vũ Nhu. Người luôn che giấu mình bình thường đều thích bị người khác khám phá, Tiêu Vũ nhu chính là người như vậy?

      Vậy mà lại thích , thích mới gặp mặt ba lần!

      Khi mới gặp , khiến người ta cảm thấy rất yên tĩnh, yên tĩnh làm người ta rất dễ dàng coi thường . kỳ lạ, người lạnh lùng như vậy, nụ cười lại dịu dàng động lòng người đến thế. hiểu được, "" phải là .

      Sau đó là vào lần khai giảng đấy. Trong đám người tấp nập, có thể tìm được cách chính xác. khí xung quanh như ngừng lại, đứng cạnh , cảm thấy ồn ào bốn phía giảm gần hết. Bởi vì trong mắt : đều có !

      Đây là lần gặp gỡ mà sao? thầm nghĩ. cảm thấy mình cũng là người dối trá, bề ngoài chói mắt, linh hồn lại xa cách, mà giống như hồ nước dịu êm làm cảm thấy nhàng thoải mái.

      Lần thứ ba gặp mặt là ngoài dự đoán của . Trong lửa trại nhìn thấy , khiến cảm thấy kinh ngạc và may mắn. mặc bộ đồng phục thanh nhã, hơi thở lạnh lùng, cho dù lửa có mạnh đến đâu cũng khiến bớt lạnh lùng, đây chính là !

      Vũ Nhu nhìn ánh mắt thâm thúy của , ra lời.

      Sau đó, giơ tay nhàng gạt sợi tóc cho , cúi đầu nỉ non bên tai : "Vì sao em lại khiến rung động?" giật mình…

      Đầu thu gió thổi, lá cây theo gió đung đưa, mà Tiêu Vũ Nhu bị thâm tình trong mắt Úy Dương làm kinh hãi.


      Đồng ý làm quen với người mới gặp ba lần, đối với người luôn luôn xử tỉnh táo như Tiêu Vũ Nhu mà , đó là chuyện cực kì điên cuồng. Nhưng biết mình sai, bởi vì tìm được người hợp cả về linh hồn lẫn thể xác đâu phải là điều dễ dàng.

      Cái gọi là hợp về linh hồn và thể xác, chỉ cũng là người lạnh nhạt. Ngược lại, trải qua mấy ngày quan sát, phát giống như ấn tượng ban đầu mang đến cho : sáng sủa, ấm áp; điều duy nhất quá tương xứng với dáng ngoài của , chính là độ nhạy bén tương đối cao. Cũng khó trách lại học kinh tế.

      Vì vậy, tin tức "Tài nữ đại học T đương", tựa như đám lửa bùng lên nhanh chóng, mà những người kia thỉnh thoảng gặp bọn họ nắm tay nhau, càng như lửa được tiếp thêm dầu, tuyên truyền khắp nơi.

      "Hôm nay học có vui ?" Úy dương cầm tay Vũ Nhu, chân hai người in lên bờ cát trắng.

      " tệ." Vũ Nhu keo kiệt chút nào cho giọng ngọt ngào cùng nụ cười ấm áp, bàn tay bé kéo cánh tay bền chắc, chân giẫm cát mịn mềm mại. cùng ngồi xuống, ánh sáng trời chiều mang theo hương vị của biển cả bao la chiếu rọi.

      "Em vẫn cho rằng ánh sáng mặt trời như ánh sáng của ." Vũ Nhu cười .

      Úy dương duỗi người nằm lên cát, nhìn bầu trời, với : ""Băng" từng , tình là cảm giác hư vô mờ mịt, chỉ có mình tự nắm giữ được mới vĩnh hằng nhất . . . . . . Em là muốn như vậy sao?" giọng của trở nên rất hấp dẫn.

      Vũ Nhu đột nhiên dám nhìn thẳng vào mắt . Bởi vì biết, tình cảm bỏ ra ít hơn rất nhiều so với , cho nên chọn im lặng để trốn tránh vấn đề này.

      "Trả lời ." Úy Dương có chút bướng bỉnh.

      “Cách nhìn của "Băng" nhất định là cách nhìn của em." cảm động, nhưng lại vẫn hiểu cảm giác của mình. Người như có thể chân chính người sao? có chút nghi ngờ.

      Úy Dương nắm tay , nhàng vuốt ve.Vũ Nhu cảm thấy hồi run rẩy. yên lặng nhìn chăm chú vào , giống như muốn đem hình ảnh của ghi sâu vào trí nhớ. Hình như là kiếp số của .

      Bọn họ mỗi ngày đều ở chung chỗ, có thể thấy , cùng trò chuyện, chạm tới , gián tiếp qua những thứ này để cảm nhận . Vậy mà còn chạm tới tim được. Điều này khiến sợ, lo lắng ngày rời

      Úy Dương đột nhiên ôm chặt lấy Vũ Nhu, với : "Đừng rời xa !"

      đem mặt chôn sâu ở cổ , giống như là sợ đột nhiên biến mất. Vũ Nhu bị lời của lay động, lời mẹ như văng vẳng bên tai. Đừng bỏ qua thứ mà con đáng giá theo đuổi, nếu , con phải hối hận…

      cũng từng hỏi mình, có đáng giá để theo đuổi hay ? nên đuổi theo sao? Cho dù cuối cùng vẫn chiếm được? Cho dù cuối cùng bị thương? Tròng mắt luôn trong suốt của Vũ Nhu lúc này nâng lên tầng nghi ngờ cùng hiểu. nên làm cái gì?


      Tiêu Vũ Nhu đem mình cho .

      Coi như là cam kết? biết. có người , biết cách như thế nào, chỉ là cảm thấy đem mình cho tựa hồ đáng giá.

      Cho nên vào ngày sinh nhật mười tám tuổi, với : “Đến phòng của .”

      Úy Dương chăm chú nhìn rất lâu, lâu đến nỗi cho rằng nguyện ý, rốt cuộc mở miệng : “Em biết đó là ý gì sao?”

      Vũ Nhu cười cười, “Đừng hoài nghi, chính là thứ nghĩ đấy. Hôm nay em trưởng thành.”

      “Em suy nghĩ kỹ chưa?” rất nghiêm túc hỏi , sợ nhất thời xúc động, sau này hối hận.

      Vũ Nhu trịnh trọng gật đầu.

      tiến lên, nhón chân, vòng tay qua cổ , dung môi của mình trêu đùa

      ". . . . . . theo bước chân William Wilberforce, là các học giả trường phái lãng mạn, văn học của họ hướng ta trở về với tự nhiên, các đạo lý nhân sinh . . . . ." Giáo sư giảng bài, vậy mà tâm hồn Tiêu Vũ Nhu lại bay xa rồi.

      là dịu dàng như vậy, cảm thấy đau mấy. Chỉ là về sau, liền thấy có chút ít điên cuồng… nghĩ nghĩ lại, mặt khỏi xấu hổ đỏ lên…


      "Vũ Nhu. . . . . . Vũ Nhu!" Tiết Lệ Lệ ngồi cạnh giọng kêu .

      "Hả? Sao vậy?" lúc này Vũ Nhu mới phục hồi tinh thần lại.

      "Cậu bị gì vậy? Giáo sư nhìn cậu kìa!" nhắc nhở

      Vũ Nhu ngẩng đầu lên, vừa hay nhìn thấy ánh mắt vui của giáo sư, vội vàng gật đầu cái, bày tỏ ý xin lỗi với ông.

      Trời ạ, mình nghĩ cái gì vậy chứ? cố gắng chuyên tâm nghe giảng. Chỉ chớp mắt, lại bay bổng. Cho dù tập trung suy nghĩ thế nào trong đầu đều là lồng ngực gầy gò mà to lớn của . Hình ảnh kiều diễm hôm qua luôn lên trước mắt .

      "Lệ Lệ, tớ về trước." Nếu nghe nổi nữa, dứt khoát tìm Hải Lan cho rồi. Chắc cậu ấy có khóa nào.

      "Cậu sao?" Lệ Lệ kinh ngạc . Vũ Nhu chưa bao giờ về sớm cả!

      "Ừ." vừa , vừa thu dọn sách vở. Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, nhàng rời phòng học.

      Vũ Nhu mới vừa ra khỏi khoa tiếng Hoa thấy Hải Lan đứng hành lang, vừa vừa cười với người đàn ông. Khi đến gần mới phát người đàn ông kia nhìn rất quen mắt.

      "Ba!" kêu lên. Chưa bao giờ ba đến trường học! Hôm nay có chuyện gì gấp gáp sao? phát nụ cười mặt hai người bởi vì xuất mà cương lại, trong lòng cảm thấy rất kỳ quái. Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

      "Vũ Nhu? Sao cậu... về sớm thế?" Hải Lan dùng nụ cười che lúng túng, đem đề tài dời sang chỗ khác.

      "Ừ, có gì hay nên tớ ra sớm." dối, muốn tâm của mình bị ba biết, "Ba, ba tới tìm con à?"

      "A… Đúng, đúng! Ba tới cho con biết, hôm nay là sinh nhật mẹ con, tối nhớ về nhà ăn cơm."

      "À, được ạ…" phải có thể gọi điện thoại sao, ba còn đến trường làm gì? Vũ Nhu nhìn vẻ mặt né tránh của Hải Lan và ba, trong lòng có chút nghi ngờ. xảy ra chuyện gì mà biết?

      "Sao vậy? Ba thể tới gặp con mình à?" Tiêu Kiến Hoa trêu ghẹo, đồng thời cũng muốn yên lòng. đa nghi quá ư? nhớ tới vừa rồi bọn họ cười với nhau, giống như người xa lạ, liền tùy ý hỏi: "Ba và cậu ấy quen nhau à?"

      "Ừ, có lần Hải Lan bị trẹo chân, ba gặp phải nên đưa bé đến bệnh viện."

      "Hải Lan! Cậu bị trật chân khi nào? Sao cho tớ biết?" Vũ Nhu vội vàng hỏi . Giọng ân cần khiến Tiêu Kiến Hoa có chút giật mình, Vũ Nhu chưa bao giờ thân thiết với người khác như vậy.

      " có gì..., tớ hết đau rồi." Hải Lan vội vàng xua tay, bày tỏ mình sao.

      " nghĩ đến các con là bạn tốt của nhau!" Tiêu Kiến Hoa thử dò hỏi.Vũ Nhu cũng cười thừa nhận.

      "Đúng vậy, Hải Lan là bạn cùng phòng của con, cũng là bạn thân nhất." nhìn Hải Lan, lại ngoài ý muốn phát nét mặt của bạn có chút chua chát.

      " ra là vậy. . . . . . A, ba đây, buổi chiều có cuộc hẹn quan trọng. Gặp lại các con sau." Tiêu Kiến Hoa vội vã rời . Vũ Nhu quan sát được ánh mắt Hải Lan đuổi theo bóng lưng ông, cảm thấy kỳ quái, nhưng lại biết làm gì nên tiện hỏi ra.

      "Cậu về sớm thế! Tớ hơi kinh ngạc đấy!" Hải Lan thử dò xét Vũ Nhu. Vũ Nhu nghĩ tới mình ở trong lớp lại suy nghĩ mấy chuyện lung tung, mặt đỏ bừng lên.

      "Á à. . . . . ." vẻ mặt Hải Lan như ‘Tớ biết hết rồi nhé’: " rồi, rồi!" khẳng định phản ứng của Vũ Nhu có liên quan đến Úy Dương.

      " ràng vậy sao?" Vũ Nhu che giấu, "Nhiều lúc tớ rất khó hiểu, tớ ấy sao?"

      "Trời ại, đây chính là "người trong cuộc mơ hồ" mà! Nhìn ! Ngay cả đầu óc tài nữ của chúng ta cũng giảm xuống! Tớ thấy, cậu lòng ta rồi." Hải Lan nghiêm túc .

      " phải chỉ kính trọng ấy?"

      " phải."

      Hải Lan cúi đầu suy nghĩ chút, "Cậu biết ? Trước kia cậu luôn làm người ta cảm thấy rất xa xôi, mặc dù bên cạnh thân thể cậu nhưng tâm hồn cậu xa cách. Từ khi cậu và Úy Dương quen nhau …." Hải Lan nhìn , "Cậu trở nên chân và gần gũi hơn, ngay cả nụ cười cũng ấm áp..."

      Vũ Nhu im lặng, ra Hải Lan sớm phát . vốn rằng cậu ấy nhìn ra, Hải Lan hổ là bạn thân của !

      "Ha ha, tốt, tớ rồi, còn cậu sao?"

      "Bản tiểu thư rất già sao? Làm gì mà vội vã như vậy!" Hải Lan giận đến phồng má, trợn to hai mắt.

      "He he, nếu cây có hoa, ong bướm dập dìu. . . . . ." Vũ Nhu dừng lại, bước chân bắt đầu chuẩn bị di động, "Đừng có đợi đến khi hoa tàn, thể làm gì khác hơn là vớ đại con ong già cụ già kị! Ha ha. . . . . ." xong, liền chạy ,

      Hải Lan sửng sốt, mới hiểu được ý của , cực kỳ tức giận đuổi theo, vừa đuổi vừa : "Cậu dám tớ ế sao!"

      "Ha ha ha ha. . . . . . Tớ đâu có , tự cậu mà . . . . . . A!"

      "Xem tớ chỉnh cậu thế nào!”

      Hai như cánh bướm chơi đùa trong sân trường, như thổi hơi ấm trong trời đông giá rét.Gió thổi bay làn tóc của Vũ Nhu và Hải Lan, ánh mặt trời chiếu sáng khuôn mặt vui vẻ rạng ngời kia. thích bọn họ!


      Tình cảm của Úy Dương, còn có ân cần của Hải Lan, từng giọt từng giọt thấm vào tim , dần dần kéo hòa nhập vào mọi người.


      A, bị người khác chiếm giữ trái tim, cảm giác này cũng tệ. . . . . .


      Sau hôm đó, Úy Dương muốn Vũ Nhu đến ở trong căn hộ của . Bởi vì muốn của bị người đàn ông khác nhòm ngó.



      Mà Vũ Nhu cảm thấy nếu mình là của , cần gì kiêng dè nữa, nên cùng ở chung.



      Mỗi ngày sau khi họ học xong về "nhà", Vũ Nhu phụ trách quét dọn gian phòng, mà Úy Dương phụ trách nấu nướng.



      Vũ Nhu nghĩ tới tay nghề của Úy Dương cũng tốt, ít nhất so với tài nấu nướng "vừa đủ chín" của tốt hơn nhiều!



      "Em muốn ăn trứng muối!" Vũ Nhu chu môi.



      Úy Dương dùng đũa gắp lên quả trứng, giơ giơ trước mặt rồi từ từ bỏ vào trong miệng, sau đó rất hưởng thụ: "Ăn ngon! Ăn ngon! Muốn ăn gắp !"



      Nụ cười của rất chói mắt.



      " biết em gắp được nó mà!" dùng đũa hăng hái chiến đấu cùng quả trứng trơn trượt,



      Cuối cùng, " ăn!" dùng sức đặt đũa lên bàn, hô lớn.



      Úy Dương thấy tức giận, đau lòng gắp quả, "Há miệng nào."



      " há!"



      "Có há ?"



      " há là há!"



      "Được, vậy ăn."



      đợi xong, Vũ Nhu giận dỗi há miệng, hung hăng đem trứng nhai nhai nuốt nuốt, tựa như trứng là Úy Dương vậy.



      Nhìn vẻ mặt đáng của , Úy Dương đột nhiên xuất ý niệm, muốn cả đời ở chung với .



      "Em muốn ngủ."



      "Ừ, em ngủ !" Úy Dương nhàng đắp chăn cho .



      " sao? Phải làm cái gì à?" Vũ Nhu mắt nhắm mắt mở.



      tựa đầu lên giường, dịu dàng : " phải viết bản báo cáo đầu tư vốn, nên ngủ trễ chút. Em ngủ trước , phải ngày mai em có khóa học ư?"



      "Ừ."



      Úy dương tắt đèn, đến trước máy tính.



      lát, lại quay đầu nhìn Vũ Nhu, thấy cuốn chăn chặt, mớ là ‘lạnh’.



      Vũ Nhu sợ lạnh, cho dù mùa hè cũng phải đắp chăn mỏng mới có thể ngủ ngon. cười, lắc lắc đầu, thấy thà chịu lạnh chứ nhất quyết chịu thức dậy tìm chăn khác, bỗng cười gian. Vì vậy dứt khoát dọn dẹp đồ đạc, cởi áo khoác, nằm dài lên giường.



      Có nguồn phát nhiệt, Vũ Nhu vô ý thức tiến sát ngực , hai người lẳng lặng ôm nhau ngủ. . . . . .



      Ngày qua ngày, hai người cùng nhau làm việc, cùng nhau thảo luận, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau ngủ, giống như cặp vợ chồng.



      Vũ Nhu phát ghét cuộc sống như thế.



      Có lẽ sống cả đời như vậy với cũng tệ lắm.
      lêthanh9009Chris thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    Trạng thái chủ đề:
    Không mở trả lời sau này.