Ma Kiếm Lục - Tàn Nguyệt Bi Mộng (272 chương)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,869
      Tác phẩm: Ma Kiếm Lục
      [​IMG]
      Tác Giả: Tàn Nguyệt Bi Mộng
      Thể Loại: Kiếm Hiệp, Tiên Hiệp, Huyển Ảo
      Trạng Thái: Hoàn Thành
      Số chương: 272 chương
      Nguồn: http://truyenyy.com/
      Giới thiệu:

      đôi thiên nữ - thiên ma, vì khối tình si mà khổ ải luân hồi ba kiếp. Chốn nhân gian, có người chỉ vì mất hồng nhan tri kỷ, đêm bạc mái đầu. Tan mộng mười năm, tâm đầy oán hận, chàng xả thân nhập vào ma đạo... Gặp lại người xưa, lòng chìm trong mơ, nàng ngu ngơ lạc lối sai tình.

      Ái tình chân chính, nhưng đầy đau thương. Cuộc đời khổ ải, lệ khóc vì ai? Ruột đứt từng đoạn, mất cả nửa cuộc đời, nhưng ... oán thù ... hối hận! thanh ma kiếm, chém đến vạn trượng trời cao, để lại xương khô muôn đống. cỗ ma đao, đánh khắp phù thế trần ai, chém sạch vạn đoạn tình ly.​

    2. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,869
      CHƯƠNG 1: VONG TRẦN BI CA, TIẾU DẪN U ...

      Người chết rồi, về đâu? Có đến được thế giới khác chăng? Thế giới khác đó là ở đâu? Có thể đầu thai được chăng? Có thể quay trở lại hồng trần chăng?

      Đương nhiên, trước mặt chẳng phải có du hồn vật vờ kia sao?

      Bộ y phục màu đen, thân thể gần như trong suốt, dưới chân mảy may động đậy, gương mặt xanh tái là đôi mắt thất thần, hầu như khẳng định cái chết của y.

      Trông y rất tuấn, tuổi chừng tam thập, mà sao lại biến thành du hồn? Lẽ ra y còn có thể sống được hơn ba mươi năm nữa, thậm chí nhiều hơn.

      Cũng biết y vật vờ như thế bao lâu, chỉ thấy cảnh sắc trước mặt dần dần thay đổi, cây xanh hoa đỏ biến mất, thay vào đó là đá đen cây khô, còn nghe thấy tiếng chim hay tiếng côn trùng, thay vào đó là từng hồi tiêu ai oán.

      Trong trung bồng bềnh lên ba chữ lớn màu vàng kim “U Minh Giới”, du hồn cũng chẳng để tâm, tiếp tục trôi về phía trước...

      Cuối cùng, còn độc nữa, đến được U Minh Giới, phát ra hàng ngàn hàng vạn du hồn cũng giống như mình, nối đuôi nhau lên đằng trước. Đây là cái gì? Ngoảnh đầu sang nhìn, “Nại Hà Kiều”.

      Là Mạnh Bà Thang(1) chăng? Uống hết rồi quên được mọi chăng?

      (1) Theo Phật học từ điển, có cái cầu gọi là Nại Hà, những người nghèo hèn, chết yểu đều phải qua cầu này. Nại Hà có

      ba thác , tội nhân đến đò hỏi nơi nào có thể lội qua được, nên mới gọi là Nại Hà. Khi đến cầu này cần phải uống

      dược thang của Mạnh Bà để quên hết chuyện kiếp trước.

      Cuối cùng, du hồn cũng có chút động tịnh, mặc thân thể trôi vật vờ nữa, mà khe khẽ nhúc nhích, đến tảng đá lớn bên đường, ngồi xuống đó.

      Y là kẻ thất bại, ở cái thế giới này, thất bại chỉ có lựa chọn thôi, đó là chết, tất cả những chuyện của kiếp trước lại lên trước mắt y....

      oOo

      “Vị Linh Phong, ngươi thân là thủ lãnh Ma tộc, tại sao lại cố chấp như thế, vì người con , ngươi trở mặt thành thù với tất thảy hùng trong tam giới.” trung niên mình khoác chiến giáp kim sắc, đầu cắm hai sợi lông gà, tay cầm trường thương, lớn tiếng chỉ trích y.

      giọng khác cất lên: “Thượng Tiên, với gã ma đầu này cũng vô dụng thôi, hôm nay chúng ta bắt vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới này, bắt lấy máu tươi của chính mình ra mà bồi tội.”

      Toàn bộ cao thủ của cửu đại môn phái, kể cả người trong Ma Môn của Vị Linh Phong, đều vây kín lấy y, nhưng ai trong bọn dám khinh suất động thủ. Vì họ sợ, sợ thanh kiếm trong tay y, đó là thanh ma kiếm, thanh ma kiếm đứng đầu trong Thất Tà Kiếm.

      trần thế, biết bao nam nhân si tình, biết bao nữ nhân nhu tình...

      Vị Linh Phong, mê mẩn, ngoan cố, ngắm người con lạnh cứng nằm trong lòng. Y khóc, huyết lệ tuôn rơi, khe khẽ xuống gương mặt nàng. Ai nam nhi khó rơi lệ, chỉ là vì chưa đến lúc quá thương tâm. Vị Linh Phong hét: “Tại sao? Các người chẳng phải là thượng tiên sao? Chẳng phải là danh môn chính phái sao? Cớ gì đối xử với chúng ta như vậy? Điều mà Vị Linh Phong này muốn hết sức đơn giản, nhưng vì sao các người đều chịu đáp ứng?”

      Người đầu cắm lông gà, được gọi là Thượng Tiên lại lên tiếng: “Tiên và Ma phải là thể thành thân. Nhưng ngươi được, ngươi là thủ lãnh của Ma tộc, còn nàng lại là thánh nữ của Tiên tộc.”

      Vị Linh Phong nổi giận, ma kiếm trong tay tán phát sát khí đen đặc rùng rùng vô cùng vô tận, y thét: “Ta phải là thủ lãnh, cũng phải là chưởng môn gì nữa. Ta từ bỏ tất cả, các ngươi còn muốn thế nào?”

      Mọi người hầu như đều lùi lại, lão hòa thượng râu bạc bước ra : “Vị thí chủ, thí chủ sai, nhưng sát nghiệp của thí chủ quá nặng, khi thí chủ cầm kiếm, lẽ ra nên nghĩ có ngày hôm nay. Nhân quả báo ứng, cái chết của nữ tử đó, có thể là do thí chủ làm liên lụy, A di đà phật!”

      Vị Linh Phong nhìn thanh kiếm trong tay, nhìn người con ôm trong lòng, trái tim tràn ngập vô vàn cảm xúc. Đúng, đúng là vì thanh kiếm của mình, nàng mới phải chết, mình mới có ngày hôm nay. Nhưng mà, lẽ nào ta giết nhầm? Những kẻ Vị Linh Phong ta hạ sát đều đáng chết, chẳng lẽ bọn người kia hiểu?

      Lúc này lão nhân vận bộ đạo bào thanh sắc, dáng điệu hiền hòa bước lên :

      “Vị Linh Phong, ngươi còn nghĩ ngợi gì? Ngươi còn muốn tạo thêm sát nghiệp ư? Những chuyện của kiếp này, thôi hãy coi như phù vân, sao còn quyến luyến như vậy, chi bằng uống ngụm Mạnh Bà Thang, trở lại làm người.”

      Vị Linh Phong nắm chặt ma kiếm, sát khí càng thêm dày nặng. Tại sao? Lẽ nào quả thực mình sai? Nhưng nếu mình đúng, tại sao bọn họ đều chỉ trích?

      Nâng trường kiếm lên, Vị Linh Phong thét lớn: “Vị mỗ tự vấn lương tâm hối hận, chẳng lẽ ta giết những kẻ đáng chết lại là sai? Lẽ nào bọn chúng đáng giết?”

      Lúc ấy, Thượng Tiên đầu cắm lông gà lại : “Ngươi là tên ma đầu sát nhân, Thiên - Địa - Nhân tam giới, biết bao nhiêu người chết dưới tay ngươi, bây giờ ngươi vẫn còn lấp liếm sao?”

      Vị Linh Phong cười lạnh, đầy vẻ bi thong, đầy vẻ thống hận. Trời đất rộng lớn thế này, nhất định có chỗ dung thân, thôi , thôi ! Tay trái vụt chuyển, đưa người con vẫn ôm trước ngực cõng về sau lưng, tiếp đó y rút dải lưng, mau chóng cột chặt thân thể nàng lại với mình.

      Vị Linh Phong vung trường kiếm lên vạch đường lấp lóa, kéo theo làn khí đen dày đặc, y hét lớn: “Các người tự xưng là thượng tiên, ai có sức, hãy bước lên đấu với Vị mỗ trận!”

      Thượng Tiên lầm bầm: “Cái này, cái này... ngươi là ma đầu sát nhân, chết tới nơi rồi vẫn lớn lối như vậy. Hôm nay tất thảy hùng trong thiên hạ đấu với ngươi, thế nào?”

      Vị Linh Phong vừa nghe dứt, máu nóng trào sôi, hào khí can vân đáp: “Được... Vị mỗ bình sinh hành thẹn với trời đất. Hôm nay, Vị mỗ thân đơn thế đấu lại

      với hùng trong thiên hạ, dù chết cũng đáng tiếc.” Nhất thời, mọi người đều chùn bước vì cái hào khí của Vị Linh Phong, ai dám hé răng.

      Vì họ hiểu , Vị Linh Phong là ma, tên ma đáng sợ, tên ma mà trong tam giới ai địch nổi, cho dù tất cả những người có mặt ở đây hợp sức lại, cũng thể nào thắng nổi y, chính vì vậy, Vị Linh Phong mới bị đố kỵ, mới lâm vào bước đường ngày hôm nay.

      Lúc ấy, lão hòa thượng ban nãy lại bước ra : “Vị thí chủ, thí chủ còn quyến luyến hồng trần ư, thị thị phi phi, ân ân oán oán, đều là phù vân, vì sao thí chủ mở rộng cánh cửa lòng mình ra. Cho dù có giết sạch những người ở đây, thí chủ cũng làm gì còn chỗ dung thân?”

      Phải rồi, Vị Linh Phong ơi Vị Linh Phong, vì sao lại có ngày hôm nay, lẽ nào người bị ngươi giết còn chưa đủ ư? sai, bọn chúng đúng là đáng chết, nhưng vì sao kẻ giết chúng lại đều là ngươi? Hôm nay, cho dù có giết sạch những người ở đây, người ngươi cũng thể sống lại, Vị Linh Phong cũng còn chỗ dung thân nữa rồi.

      Ánh lửa trong hai mắt Vị Linh Phong vụt mờ , rất lâu y lời, tựa như im lặng suy nghĩ, tựa như nghiền ngẫm ra quyết định. Đột nhiên y ngẩng đầu chằm chằm nhìn tất cả mọi người, mục quang như xuyên thấu hết thảy...

      Những người có mặt đều phát run...

      Vị Linh Phong nắm ngang trường kiếm, : “Được, Vị Linh Phong đáng chết, nhưng phải chết vì những kẻ tự xưng là hùng như các ngươi. Vị Linh Phong sống cũng chẳng còn thú vị gì, chẳng quyến luyến gì cõi hồng trần này nữa, nhưng Vị Linh Phong ta hận, hận tất cả mọi người trong thiên hạ, cho dù có uống Mạnh Bà Thang, ta vẫn hận. Hôm nay... Vị mỗ ta tuyên bố với tất cả những kẻ tự xưng là hùng các

      ngươi, có thể hai mươi năm nữa, Vị Linh Phong khác lại xuất .”

      đạo hắc quang loé lên, rất nhanh, lưỡi kiếm rất nhanh, chẳng ai nhìn thấy kiếm trong tay Vị Linh Phong rạch ngang cổ họng y như thế nào, mà cũng chẳng ai ngờ rằng Vị Linh Phong làm như vậy...

      Máu tươi trào ra. Chính vào lúc Vị Linh Phong gục xuống, thân ảnh trắng lóa, như lưu tinh bạch sắc xẹt ngang trời đêm, ra đầu mọi người, lướt lại gần bên thân y, giơ tay giữ lấy hai người bọn họ từ từ ngã xuống. Sau lưng y đeo trường kiếm, phục sức theo lối kiếm khách, tuổi chừng tam thập, gương mặt cương nghị lộ vẻ tang thương, đôi mắt lạnh băng như phiêu tuyết ngày đông giá.

      Thấy Vị Linh Phong, cặp mắt bạch y kiếm khách thoắt đẫm lệ, y lớn tiếng hét:

      “Tại sao? Tại sao? Vị Linh Phong! Tại sao ngươi lại ngốc nghếch như vậy? Ngươi quên buổi luận kiếm năm nay rồi sao? Là ta tốt, ta đến chậm bước, ngươi đừng , ta giết sạch những kẻ này...”

      Ai nấy bị ánh mắt của người đó làm cho kinh hoảng. Họ nhận ra, y chính là kiếm giả tối cao của Nhân tộc, mỗi năm vào ngày rằm tháng tám lại lần tỷ thí kiếm pháp với Vị Linh Phong của Ma tộc. Mười năm gần đây, hai người trước sau đều đánh hòa. Kiếm giả lúc này hầu như phát cuồng, lại muốn giết hết những người ở đây...

      Vị Linh Phong thu chút hơi tàn kiên quyết lắc đầu : “Đừng, huynh đệ, là ta đối với cõi trần thế hắc bạch bất phân này ... còn chút vương vấn gì nữa, để ta nghỉ ngơi... lát. Nếu ngươi... còn coi ta là huynh đệ, đừng làm khó họ, đến... Nại Hà Kiều tiễn ta chung... rượu cuối cùng !”

      Lời còn chưa dứt, Vị Linh Phong cạn khí. đời kiêu hùng, lại bị những kẻ bại hoại giang hồ này bức tử Nguyệt Thương Sơn. Bạch y kiếm giả cặp mắt tròn trợn trừng, ngẩng lên nhìn những người “ hùng” trước mặt lắc đầu : “Nếu phải vì Vị Linh Phong có dặn dò lúc lâm chung, ta đưa các ngươi về địa phủ để bồi tội... còn cút mau !”

      Ai nấy như cất được gánh nặng, họ thở phào, rồi cùng hạ sơn, chỉ chút công phu, hàng trăm hàng ngàn người đó mất dạng.

      Bạch y kiếm giả điểm tay phải, kiếm từ sau lưng lao vút lên, bắt đầu bay lượn , chỉ nháy mắt, dưới mặt đất ra cái hố lớn sâu chừng bốn, năm thước. Bạch y kiếm giả thu kiếm về, ôm lấy Vị Linh Phong và người con , nhàng đặt xuống hố, rồi đứng dậy, : “Huynh đệ, đợi ta nhé, ta xuống địa phủ gặp ngươi...”

      luồng sáng trắng lóe lên, tan biến trong màn đêm.

      oOo

      Hồi tưởng lại phù vân của kiếp trước, Vị Linh Phong cảm thấy muốn khóc, đời này thế là hết rồi...

      Đột nhiên luồng sáng trắng lóe lên, làn nhân ảnh xuất ngay bên cạnh, người đó nào phải ai khác, chính là hảo huynh đệ của Vị Linh Phong, bạch y kiếm giả.

      Bạch y kiếm giả nhìn dáng vẻ chịu đựng của Vị Linh Phong, nét mặt hết sức phức tạp, y kéo Vị Linh Phong bảo: “, cùng ta quay về nhân gian!”

      Vị Linh Phong bình tĩnh lắc đầu: “Thể xác hoại, quay về cũng uổng công thôi, thêm nữa Vị mỗ còn vương vấn hồng trần nữa, quay về làm gì? Lãnh đệ là người duy nhất mà Vị mỗ tôn trọng, tri kỷ giờ phút này có thể gặp nhau, cũng còn hối tiếc gì nữa.”

      Nghe Vị Linh Phong , gương mặt Lãnh Kiếm cứng lại, bên nhau mười năm, y hiểu tính khí của Vị Linh Phong, giờ này huynh đệ dương cách biệt, lòng y cảm thấy tan nát.

      Y vụt hét lên: “Bạch Vô Thường, mang rượu lại đây!” Tiếng hét như sấm nổ giữa trời quang, dội vào tai tất cả các du hồn.

      Bạch Vô Thường sớm trông thấy sát tinh này, chỉ có điều chưa lại gần. Lòng vẫn cảm thấy kỳ quái, Lãnh đại hiệp hôm nay sao lại chạy tới nơi địa phủ đây, gã chăm chú nhìn kỹ, lại còn có cả thủ lãnh của Ma Môn, Vị Linh Phong.

      Địa phủ và Ma Môn giống như quan phủ và giang hồ nhân gian, nhưng vì uy tín của Vị Linh Phong rất lớn, người trong địa phủ cũng phải kiêng dè y ba phần...

      Bạch Vô Thường nghe thấy Lãnh Kiếm gọi mình, vội vàng lấy ra hai hồ rượu từ chỗ Mạnh Bà, lểnh khểnh chạy tới bên họ, cung kính : “Lãnh đại hiệp, mời!”

      Lãnh Kiếm đón lấy rượu, đưa cho Vị Linh Phong, tự mình cũng cầm lấy hồ, mắt đẫm lệ, bi thương : “Hảo huynh đệ, hãy để Lãnh mỗ tiếp cho huynh say...” đoạn nỡ nhìn vẻ thương cảm của Vị Linh Phong, y nâng hồ rượu, rót vào miệng từng ngụm lớn.

      Vị Linh Phong lòng chua xót, đời người được tri kỷ là coi như đủ. Lãnh Kiếm vì y mà đến tống tiễn đường xuống hoàng tuyền, nhất thời, bao nhiêu lời muốn thể nào thốt ra được, y nâng hồ rượu, cũng uống từng ngụm lớn.

      Bạch Vô Thường tuy là sứ giả dẫn lối Dương - , nhưng chưa từng gặp qua tình thâm ý trọng dường này, gã quay đầu , nỡ nhìn tiếp đoạn bi thương ấy nữa...

      Hai hồ rượu mạnh tuôn chảy ngừng, chảy hết vào cổ họng hai người họ... Vị Linh Phong ném hồ rượu , khẳng khái : “Người có lúc bi hoan ly hợp, trăng có khi mờ tỏ tròn khuyết. Lãnh đệ hà tất phải thương cảm như vậy, linh hồn của Vị mỗ vẫn còn, sau này Lãnh đệ nhớ đến ta, hãy lên nhân gian thăm ta nhé!”

      Lãnh Kiếm trợn mắt: “Gì cơ, Vị huynh vì sao đầu thai vào Ma tộc, lại làm người?”

      Vị Linh Phong lắc lắc đầu, nét mặt lặng lẽ: “Thiên - Địa - Nhân tam giới, người là bình phàm nhất, ta còn có gì để theo đuổi nữa? Chẳng lẽ Lãnh đệ cảm thấy ta làm người là lựa chọn tốt nhất hay sao?”

      Lãnh Kiếm lắc đầu, y hiểu rất Vị Linh Phong, khi Vị Linh Phong quyết định rồi, y cũng chẳng thể gì thêm được nữa...

      Lúc đó, Bạch Vô Thường xem giờ: “Vị môn chủ, tới lúc lên đường rồi, bằng muộn đấy!”

      Lãnh Kiếm đổi sắc mặt: “Ta và huynh đệ nán lại với nhau lát, ngươi cũng dám thúc ư? Có tin ta làm cho ngươi hồn phiêu phách tán, vĩnh viễn biến thành cát bụi ?”

      Câu đó khiến Bạch Vô Thường trông thêm khó coi, mặt trắng nhợt xanh tái.

      Vị Linh Phong chen vào: “Hà tất làm khó , cũng chỉ là muốn tốt cho ta, Lãnh đệ, Vị Linh Phong vô năng, thể cùng đệ tỷ kiếm nữa, thôi ta trước.”

      dứt y đến bên Mạnh Bà, giơ tay đón lấy bát dược thang, ngửa mặt cười tràng điên cuồng, rồi quay nhìn Lãnh Kiếm: “Hảo huynh đệ, bảo trọng nhé, huynh đệ trước đây.” đoạn, y húp hơi cạn sạch, nét mặt vụt trở nên đờ trệ, như trẻ con, nhãn thần vô quang, giống như những du hồn y vừa thấy lúc trước, rồi thân thể y trôi vụt , xa mãi...

      Lãnh Kiếm trông theo bóng Vị Linh Phong khuất dần, rồi mất dạng. Mắt ứa giọt lệ đầy...

    3. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,869
      CHƯƠNG 2: TIẾU KHÁN HỒNG TRẦN, DU THƯỞNG TÂY ...

      Giang Nam. Địa linh nhân kiệt. Sơn thanh thuỷ tú. Nước non ngàn dặm nơi đây sinh ra bao nhiêu tài tử?

      “Thuỷ quang liễm diễm tình phương hảo

      Sơn sắc mông vũ diệc kỳ

      Dục bả Tây Hồ tỉ Tây Tử

      Đạm trang nồng mạt tổng tương nghi” (1)

      Bài thơ này ví Tây Hồ với mỹ nhân Tây Thi, do vậy, Tây Hồ còn có thêm nhã hiệu khác, là “Tây Tử Hồ”. Tháng ba, Tây Hồ mỹ cảnh. Cùng lúc có biết bao văn nhân nhã khách tới đây du thưởng, vô hình điểm thêm phong vị cho Tây Tử Hồ. Còn Liễu Dật, hoàn toàn chỉ vì nhà ở gần, y mới chạy ra chen vào cái đám nhiệt náo này. cùng y là Thập Kiệt Nhất, tên thô lỗ, chữ nghĩa gom góp lại chưa đầy “bồ”, sở dĩ gã tới Tây Hồ chỉ vì lão đại của gã, Liễu Dật, cũng tới đây. Đúng lúc định ngồi xuống chỗ trong đình viên để thưởng thức cảnh đẹp, đột nhiên thanh vang lên: “Ô la la, đây chẳng phải là tiểu công tử của Liễu phủ

      (1) Ẩm Hồ Thượng Sơ Tình Phục Vũ (Tô Đông Pha - Nguyễn Hiến Lê dịch)

      Trời tạnh long lanh hồ đẹp

      Mưa phùn mịt mịt núi càng xinh

      Tây hồ đâu khác nàng Tây tử

      Trang điểm cùng nét vẫn tình

      sao? Ôi, nhầm, là Liễu đại tài tử chứ, sao hôm nay lại có hứng đến đây du hí vậy? Xem ra phong quang của Tây Hồ nhờ Liễu công tử mà tăng thêm ít hương sắc rồi!” Liễu Dật nghe tiếng, bèn quay sang nhìn, thấy cách mình chừng mười trượng, có người mình mặc áo dài màu tím, đầu đội mũ kiểu thư sinh, mày mỏng mắt ti hí, tướng mạo rất tối tăm, dáng lùn tịt thấp bé, niên kỷ ước độ hai mươi.

      Liễu Dật nào lạ gì tên lùn này. Học phủ “Quảng An Các” có danh khí nhất Giang Nam nay là do phụ thân lập ra, còn , đương nhiên là đại tài tử của Quảng An Các. Tuy tướng mạo bần tiện xấu xí, nhưng cứ ra đường hỏi: “Có biết Lý Dẫn ?“,

      bảo đảm cả đám đông nhận có. Lý Dẫn vốn phải là người xấu, chỉ vì tài tử nổi tiếng nhất ở Giang Nam lại là Liễu Dật, hai bên xã giao còn tạm được, nhưng đồng hành lại là oan gia. Đều là tài tử nhưng Lý Dẫn sao chấp nhận nổi Liễu Dật. Đúng là, cừu nhân chạm mặt, hai mắt đỏ vằn. Lý Dẫn vốn tâm tình thoải mái, muốn đến ngoạn cảnh Tây Hồ, bất giác trông thấy Liễu Dật cũng ở đây, lòng đâm khó chịu. Liễu Dật nghe giọng Lý Dẫn, cũng tự nhiên bực mình, y cung tay đáp lễ: “Cứ tưởng cơn gió lành vừa rồi thổi ai tới, ra là Lý đại công tử!” Thập Kiệt Nhất đứng bên ngây ngô bảo: “Lão đại, đệ đâu có thấy cơn gió nào... Với lại, vừa rồi đệ mới để sút cái rắm.” Mấy tên gia nhân sau lưng Lý Dẫn nghe thấy, hầu như cùng xông lên lượt, xem ra muốn nện cho tên ngốc kia trận, chỉ là chưa thẳng ra mà thôi. Lý Dẫn cũng tức, nhưng vẫn đủ tỉnh táo để ngăn đám gia nhân lại, vì biết tên Thập Kiệt Nhất này, tuy ngu muội nhưng học được mấy năm công phu ở đâu đó, lợi hại vô cùng. Những lần trước chưa biết, nên ăn đòn đủ, hầu như bị tên ngốc đánh cho tàn tạ, sau đó còn phải nghe gã huênh hoang: “Ta chính là trong đương kim thập đại kiệt xuất thiếu niên, thiên hạ gọi ta là Thập Kiệt Nhất, phục kêu thêm người nữa đến đây đánh nhau.” Lý Dẫn vừa ngăn đám gia nhân, vừa nhìn Thập Kiệt Nhất trợn trừng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống , u ám bảo: “Liễu huynh, huynh xem, chuyện gì thế này, chúng ta đều là văn nhân, sao có thể thô lỗ thế. Hành vi của những kẻ ngu xuẩn kia, ta nghĩ Liễu huynh cũng thể tán thành!”

      Liễu Dật nhìn tên lùn có nét mặt biến đổi còn nhanh hơn con tắc kè thay màu da ấy: “Lý công tử sai rồi, khoái ý ân cừu trong giang hồ, thực ra chính là tưởng vọng của Liễu mỗ.” Lý Dẫn nghe thấy câu đó, lại nhìn Thập Kiệt Nhất có vẻ như muốn phát tác: “Liễu huynh, lâu nay vẫn nghe về các mặt cầm - kỳ - thư - họa, huynh đạt tới trình độ rất cao, Lý mỗ lấy làm bội phục, biết... Liễu huynh có chịu cùng tiểu đệ tỷ thí chút ?” Liễu Dật ngắm quả cầu thịt, biết định giở trò gì, đáp: “Lý huynh sao, những thứ đó là sở thích của Liễu mỗ, học để rèn luyện bồi đắp tâm tính, chứ phải là để tỷ thí với người.” Lúc này, bên cạnh họ bu quanh đám đông, trong ba vòng, ngoài ba vòng. Người Giang Nam ai mà biết đại tài tử Liễu Dật và Lý Dẫn là oan gia, mỗi lần gặp nhau đều có kịch vui để xem, hôm nay cũng ngoại lệ, mọi người cùng chong chong ánh mắt đợi chờ. Lý Dẫn giơ cái quạt gấp trong tay lên, nhè mở ra, chậm rãi : “Những môn mà Liễu huynh dùng để bồi dưỡng tâm tính ấy, tiểu đệ tất nhiên thể so bì, hay là chúng ta tỷ thí bằng các câu đối?” Nguyên là Lý Dẫn có tính toán, biết Liễu Dật rất giỏi cầm - kỳ - thư - họa, vì vậy mới cố ý ra đề khó, là làm câu đối. Lý Dẫn thấy Liễu Dật có phản ứng, bèn xoay mình hỏi đám đông xung quanh: “Các vị, các vị có muốn xem Liễu đại tài tử và tiểu sinh so tài bằng câu đối ?” Đám đông tức hô lên như điên, chẳng bao giờ thấy câu đối của Liễu đại tài tử, bây giờ mà được chứng kiến, đúng là cơ hội ngàn năm có . Liễu Dật phải loại ngốc, đương nhiên nhận ra thâm ý của Lý Dẫn muốn cho mình đường rút lui, bắt mình phải lộ mặt xấu. Nhưng y có coi cái việc đối đáp cỏn con này là cái gì, nhất thời máu nóng dâng lên, y : “Được, Lý huynh có nhã hứng, Liễu mỗ cũng đành chịu tiếng kém cỏi vậy.” Lời vừa ra, lập tức xung quanh người ta hô vang, vỗ tay như sấm: “Hay lắm, hay lắm!” Lý Dẫn cầm chiếc quạt gấp, phẩy khe khẽ: “Liễu huynh, vậy Lý mỗ tự lượng sức đành bắt đầu trước.” Liễu Dật chìa quạt về phía Lý Dẫn: “Mời!”

      Lý Dẫn bước lên mấy bước, ngẩng đầu nhìn trời cao, khe khẽ phe phẩy chiếc quạt, đoạn quay mình, ngâm: “Từ trào mặc tận, thiên tình vạn oán, kiệt sầu.”(2) Đám đông vừa nghe, cùng kêu lên: “Hay, quả nhiên là vế ra rất hay!” Liễu Dật thở dài, lắc lắc đầu, cân nhắc lâu đáp liền: “Khúc chung nhân tán, phát hoa mấn bạch, hồng nhan .”(3) Mọi người vừa nghe, còn kêu to hơn, vế đối tinh tế, hai câu hợp lại quả là cặp tuyệt đối. Liễu Dật chẳng thèm nghĩ ngợi gì, tung ngay vế dưới ra, có thể thấy văn tài trác tuyệt dường nào. Lý Dẫn nghe xong, lòng đâm hoang mang, tay vẫy cây quạt, lại ra vế khác: “Oanh oanh yến yến túy túy hồng hồng xứ xứ dung dung kháp kháp.”(4) Vế vừa đưa ra, xung quanh bỗng lặng ngắt, câu này khó quá. Liễu Dật khe khẽ đưa cây quạt gấp, tiếp ngay: “Phong phong vũ vũ hoa hoa diệp diệp niên niên mộ mộ triêu triêu.”(5) Vế dưới vừa xuất, đám đông lại lần nữa rộn lên tiếng vỗ tay giòn giã. Lý Dẫn chẳng còn lòng dạ nào mà nghe, vừa xoay mình, vừa bật ra vế đối chuẩn bị sẵn: “Thời thời hội nhất nhật, nhật nhật hội nhất nguyệt, nguyệt nguyệt hội nhất niên, niên phục nhất niên.”(6) Liễu Dật nhè giơ quạt lên, lông mày cau lại, Lý Dẫn ngó thấy, phá ra cười lớn: “Liễu huynh, có tìm được vế dưới ?” Liễu Dật lắc đầu: “Lý công tử, xem câu này ra sao nhé! Nhất nhật tư nhất nguyệt, nhất nguyệt tư nhất niên, nhất niên tư nhất sinh, sinh sinh thế thế.”(7) Lý Dẫn gấp quạt, biết đáp lại thế nào. Xung quanh tức vang lên tiếng rào rào. Có người to: “Hay lắm!”, có người giục Lý Dẫn mau ra câu đối khác, lại có người khích bác Lý Dẫn: “Gã này còn câu đối nào rồi, Liễu đại tài tử là người mà có thể so bì được sao? Đúng là biết tự soi gương mà!”

      (2) Chữ cạn mực kiệt, trăm ngàn tình oán, kiệt sầu.

      (3) Khúc hết người tan, tóc mai nhuốm bạc, hồng nhan muộn.

      (4) Oanh oanh yến yến xanh xanh đỏ đỏ nơi nơi ríu rít rộn ràng.

      (5) Gió gió mưa mưa hoa hoa lá lá ngày ngày chiều chiều sớm sớm.

      (6) Nhiều giờ dồn thành ngày, nhiều ngày dồn thành tháng, tháng tháng dồn lại năm, năm này sang năm nọ.

      (7) ngày nhớ tháng, tháng nhớ năm, năm nhớ đời, đời đời kiếp kiếp.

      Lý Dẫn biết hôm nay muốn xấu cũng được, bèn nghiến răng : “Vẫn còn vế ra nữa, mời Liễu huynh đối.” Liễu Dật ung dung: “Xin mời!” Lý Dẫn phe phẩy cây quạt: “Tiếu ni hạnh nhãn hàm xuân mạch mạch hàm tình xuân tâm đãng dạng uyển chuyển oánh đề thiên kiều bách mị tình bất tự cấm hỉ bất tự thắng quyết ý dục tư xuân.”(8-) Vế ra hết, mọi người nghe xong lúc lâu, rồi cùng phá ra cười, bảo nhau, Lý Dẫn này cùng đồ mạt lộ rồi, mới xuất câu đối hạ lưu đến thế. Chỉ có điều biết Liễu Dật có thể đối lại câu dài như vậy ? Liễu Dật xung quanh Lý Dẫn hai vòng, rồi kề sát vào tai bảo: “Tuấn hoà thượng hổ mục sinh sân hận sinh thán phật ý kiên đỉnh khảng khái bi ca vạn niệm câu hôi tâm như mao thạch bi tùng trung lai đoạn nhiên yếu ngộ .”(9) Vế đối vừa dứt, Liễu Dật phẩy chiếc quạt, cười ha ha sảng khoái, xoay mình sải bước ra bên ngoài : “Thập Kiệt Nhất, nào, về nhà ăn cơm thôi!” Thập Kiệt Nhất gật đầu, cùng Liễu Dật về hướng quán ăn. Ở chỗ cũ chỉ còn Lý Dẫn đứng sững, vế đối cuối cùng là mất ba ngày nghiền ngẫm mới viết ra được, ngờ bị cái tên tiểu tử kia đối mất. Còn những người vây quanh, tuy họ biết Liễu Dật có đối được , nhưng nhìn thái độ của cả hai, cũng đoán được tám chín phần. Chỉ có điều biết câu đối của Liễu Dật là gì, đáng tiếc... Nhưng hôm nay xem được màn vui ra trò này, kể cũng tệ. Họ trông theo bóng Liễu Dật tiêu sái xa dần, ai nấy ngớt khen ngợi, tài tử như vậy, làm sao có thể là người trần.

      Đương nhiên, Liễu Dật là tài tử, tất nhiên phải là vô bằng vô cớ, ai cũng biết y là tam công tử nhà họ Liễu. Cho dù là ở kinh thành hay ngoại ô, danh tiếng của y cũng rất nổi. Liễu Dật từ thích cầm - kỳ - thư - họa, lại thêm có thiên tư, cái gì cũng chỉ nhìn qua lần là nhớ, điều duy nhất y thích là luyện võ. Mười ba tuổi nổi danh tiểu tài tử, mười tám tuổi vẽ bức tranh đầu tiên “Long Phụng Trình Tường Đồ” được đương kim hoàng thượng đánh giá rất cao, được vời vào cung, từ đó danh tiếng Giang

      (8-) Ni tươi cười, mắt hạnh long lanh đăm đắm, rành rành lòng xuân rạo rực, thỏ thẻ oanh vàng, kiều mỹ lệ, tình vụt

      bay bổng, hoan hoan hỉ hỉ xuân mến xuân.

      (9) Hòa thượng tuấn tú, mắt hổ hờn hờn giận giận, trách than Phật ý kiên định, khẳng khái bi ca, thất vọng vùi chôn, lòng

      như đá nặng, xót tận ruột gan, chán Ngộ ghét Ngộ.

      Nam Thư Sinh của Liễu Dật ngừng bay xa. Năm hai mươi tuổi, vẽ được mười lăm bức tuyệt thế trân phẩm, lưu giữ tại nhà các hoàng thân quý tộc, cao quan trọng thần, cho dù họ phải là những người tranh. Nguyên nhân khá đơn giản, tranh của Liễu Dật vạn lạng cũng khó mua, tổng cộng mới có mười lăm bức, lấy được bức chứng tỏ thực lực rất tầm thường, hàng ngày đem ra khoe khoang cũng tốt. Còn Liễu Dật, từ năm hai mươi tuổi trở , y động đến bút vẽ nữa, thành ra mười lăm bức kia càng trân quý đến bực nào, chẳng cần nghĩ cũng biết. Vậy mới Liễu Dật là tài tử, hoàn toàn phải vô bằng vô cớ. Tài tử, trong giới giang hồ ở Giang Nam cái đáng tiền nhất chính là tài tử. Giới giang hồ kiếm ít mà ăn nhiều kia đời nào thèm để ý đến tên tài tử nhoi? Nhưng Liễu Dật khác, địa vị tài tử trong giới giang hồ của y được khẳng định, vì chỉ cần lấy được của y bức hoạ, là nửa đời còn lại phải nỗ lực cướp bóc, cũng phải phóng hỏa giết người làm gì nữa. là tài tử, đương nhiên rất nhiều người chú ý đến y, kiểu như Lý Dẫn hãy còn tàm tạm, nghiêm trọng hơn là có những kẻ trong giang hồ, tham luyến tranh của y, nghĩ cách cưỡng ép y vẽ. Nhưng bọn họ cũng vì việc đó mà lao tâm khổ tứ, bởi bên mình Liễu Dật lúc nào cũng có Thập Kiệt Nhất, trong thập đại kiệt xuất thiếu niên, gã tiểu tử ngốc nghếch này biết học ở đâu mà võ công rất cao cường, lại rời Liễu Dật lấy nửa bước, kể cả lúc ngủ, hai người cũng bên nhau... Điều này khiến cho bao nhiêu kẻ trong giang hồ phải từ bỏ tà niệm với Liễu Dật, cái danh tài tử của y, vì thế cũng trở thành truyền thuyết trong nhân gian...

    4. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,869
      CHƯƠNG 3: THẦN BÍ A CỬU, TRỌNG KIM CẦU ...
      Suỵt,... khẽ thôi, đừng để cha phát ra, là chết đấy!” Liễu Dật vừa nhắc nhở Thập Kiệt Nhất, vừa cẩn thận trước mở đường. Nhưng Liễu phủ rộng lớn quá, muốn về được cái hoa viên bé của mình, còn phải qua hai sương phòng, ngọn giả sơn mới tới được. Chính vào lúc Liễu Dật nhè trước mở đường, thanh trầm trầm bỗng từ đằng sau vang lên: “Dật nhi, con lại lén chạy ra ngoài phải ?” Thanh đó, tựa như tiếng sét nổ giữa trời quang, giáng trúng ngay Liễu Dật, khiến y dừng phắt tại chỗ, lúc lâu sau mới quay mình lại, ảm đạm thưa: “Cha...” rồi chẳng biết gì tiếp nữa. Đối diện với y, lão nhân mặt đen tóc đen, hai bên tóc mai lốm đốm bạc, thần thái nhu hòa, mình vận áo rộng màu xanh, dáng vẻ ràng trải qua nhiều năm phong trần, sai, lão nhân đó chính là thái gia của Liễu phủ, Liễu Mục Tịch. Liễu Mục Tịch nhìn Liễu Dật, lắc lắc đầu, ngữ khí lộ quở trách: “Con ơi con... sao mà hư quá vậy, muốn hại cha tức chết phải ?” Liễu Dật nhìn Liễu Mục Tịch: “Cha, cứ ở lì trong nhà lâu như vậy buồn lắm, con ra ngoài lát cho khuây khỏa, cha hỏi Thập Nhất mà xem, con chỉ ngồi chơi bên Tây Hồ thôi. ”

      Liễu Mục Tịch ngó Liễu Dật, cười lạnh: “ ? Quả chỉ ngồi đơn giản như vậy ư? Thế tại sao có người trông thấy con và công tử của Lý phủ so tài đối này?” Liễu Dật nghe cha , biết mở miệng thế nào. Liễu Mục Tịch quay sang Thập Kiệt Nhất: “Kiệt Nhất, ngươi , có chuyện đó ?” Liễu Dật nghe hỏi, thầm kêu: “Hỏng rồi.” Vừa thầm kêu vừa đưa mắt ra hiệu cho Thập Kiệt Nhất, cầu mong gã ngốc này đừng “quá đáng”.

      Nhưng Thập Kiệt Nhất nào phải người thông minh, vừa nghe lão nhân hỏi, vội vàng đáp ngay: “Cha của lão đại à, ông được chứng kiến, lão đại lúc đó rất là lợi hại, đối đáp đến mức cái tên Lý Dẫn kia cứng họng, ta xem cũng thấy thích mê !” “Trời!” Liễu Dật giờ chỉ muốn cấu nát tim Thập Kiệt Nhất. Liễu Mục Tịch thở dài, lắc đầu : “Con cứ mãi như thế, sớm muộn gì cũng rước họa vào thân! Con xem đại ca con đó, trở thành phú hào bậc nhất; lại nhị tỷ con, vừa nhập Kiếm Môn; chỉ còn có con, con ơi con, muốn cha phải lo lắng vì con đến bao giờ đây?” Liễu Dật vội vàng thưa: “Cha, xin cha yên tâm, hài nhi bao giờ lén chạy ra ngoài nữa.” đoạn nét mặt lộ vẻ hết sức thành khẩn. Liễu Mục Tịch nhìn Liễu Dật, đột nhiên vung tay phải, ngón giữa điểm liên tiếp vào hai đại huyệt Đản Trung và Du Phủ trước ngực y, rồi lắc đầu bảo: “Con câu này cả ngàn lần rồi, quỷ nó mới tin. Bây giờ con cứ đứng đây, cơm trưa cơm tối khỏi cần ăn nữa.” đoạn lão xoay mình phủi vạt áo, về phía đại sảnh. Sau lưng vang lên tiếng kêu la thảm thiết của Liễu Dật, nhưng Liễu Mục Tịch cứ giả như nghe thấy. Huyệt đạo của Liễu Dật bị khống chế, giờ chỉ có thể giữ nguyên tư thế, hai mắt trừng trừng nhìn Thập Kiệt Nhất. Gã ngốc lúng túng : “Lão đại, nhìn đệ làm gì? Đệ giúp giải huyệt được đâu, cha lão đại giết đệ mất.” Liễu Dật cáu kỉnh: “Đói lắm rồi, ngươi mau chạy lấy cho ta ít đồ ăn đến đây!” Thập Kiệt Nhất gật đầu, dường như biết ban nãy mình sai, vội vàng đáp: “Được!” rồi quay mình chạy ra ngoài. Thực ra đây phải lần đầu, Liễu Dật quen bị phạt đứng, may mà có Thập Kiệt Nhất lén lấy đồ ăn, nên ít ra đứng cả ngày cũng đến nỗi chết vì đói.

      Ngắm mặt trời rực rỡ đầu, nghe tiếng chim hót, tuy mới là tháng ba, nhưng phong cảnh ở đây lại khiến Liễu Dật nhớ đến câu trong “Thất Nguyệt” (Bân Phong - Kinh Thi), bất giác y cất giọng ngâm:

      “Thất nguyệt lưu hỏa,

      Cửu nguyệt thụ y.

      Xuân nhật tải dương,

      Hữu điểu thương canh.

      Nữ chấp ý khuông,

      Tuân bỉ vi hành,

      Viên cầu nhu tang.

      Xuân nhật trì trì,

      Thái phiền kì kì.

      Nữ tâm thương bi,

      Đãi cập công tử đồng quy! ” (1)

      “Lốp bốp lốp bốp!” tràng vỗ tay giòn giã vang lên, tiếp đó giọng nuột nà vọng tới: “Liễu công tử tài hoa, có nhã hứng!” Liễu Dật hé mắt trông lại, mẹ ơi, Thập Kiệt Nhất quay trở lại rồi, sau lưng gã còn có cha, lại cả vị nữ tử và ả nha hoàn. Đó là nữ tử mặc hoàng y, tay cầm thanh kiếm xanh dài ba thước, hàng mày cong lá liễu, cặp mắt hạnh, đôi môi mỏng, khuôn mặt đẹp hài hòa , thân hình càng

      (1) Thất Nguyệt (Tạ Quang Phát dịch)

      Tháng bảy mọc thấp sao Đại hoả,

      Tháng chín áo trao rồi.

      Ngày xuân ấm áp vui tươi.

      Thương canh cất tiếng khắp nơi hót chào.

      mang giỏ sâu và đẹp,

      Lại noi theo lối hẹp tiến chân,

      Dâu non tìm hái xa gần.

      Khi xuân ấm áp, ngày xuân trì trì.

      Mớ rau phiền, bước tìm hái.

      Trong lòng người con xót xa,

      Bước theo công tử lìa nhà.

      khỏi phải bàn... Nếu đây là người con đẹp nhất Liễu Dật từng gặp, cũng phải là quá. Thư sinh rốt cuộc vẫn là thư sinh, trông thấy mỹ nữ nén được mô tả bằng hai câu, bất giác cảm thán: “Tay như mầm cỏ, Da như mỡ đông, Cổ như con sâu nõn, Răng như hạt bầu, Trán mịn mày thanh, Nụ cười hàm tiếu, Mắt đẹp vời vợi... “ Thập Kiệt Nhất là người đầu tiên chạy tới trước mặt Liễu Dật, hoang mang : “Lão đại, đệ vừa mới đánh cắp con gà, bị cha lão đại gọi lại, lão đại có khách, đệ đành đưa họ đến đây.” Liễu Mục Tịch lại gần : “Thôi , còn ở đấy lầm bầm cái gì thế. Vị nương này là hảo bằng hữu của con, muốn gặp con.” đoạn lão chỉ hoàng y nữ tử, tiếp đó dùng cặp mắt đánh giá quan sát hai người, ánh mắt lộ nghi hoặc: “ mau, hai đứa có quan hệ thế nào?” Liễu Dật ngắm nữ tử, thầm nhủ: “Lạ, ta chưa từng gặp này, về lý mà người đẹp như vậy, gặp lần là thể quên. Thôi kệ, cứ giải quyết cái khó cho mình trước !” Rồi y tỏ vẻ lúng túng, : “Cha, cha xem con cứ đứng mãi đây hay chút nào, cha... hay là, giải huyệt cho con ? Con hứa, bao giờ chạy lung tung nữa.” Lúc đó, mọi người mới nhận ra, tuy Liễu Dật miệng vẫn , mắt vẫn chớp, nhưng tư thế từ nãy tới giờ hề thay đổi, Liễu Mục Tịch cũng quên bẵng , ra huyệt đạo y vẫn bị phong bế, lão bèn lắc mình, nhoài tới giải huyệt cho Liễu Dật. Thập Kiệt Nhất chứng kiến bản lĩnh xuất thủ giải huyệt của Liễu Mục Tịch, cất tiếng tán thưởng: “Cha của lão đại tài !” Liễu Dật để ý nhiều đến thế, cử động trở lại được rồi, y với hoàng y nữ tử: “Tiểu nương đến tìm ta phải ?” Vì Liễu Dật nhận thấy hoàng y nữ tử hiển nhiên vừa mới qua tuổi dậy chưa lâu, giỏi lắm chỉ mười sáu tuổi là cùng, nên mới gọi ta là “tiểu nương”. Hoàng y thiếu nữ gật đầu: “Ừ!” Liễu Dật xoay sang người cha mi rậm mắt tròn: “Ơ, cha còn việc gì nữa ạ?” Liễu Mục Tịch nghĩ bụng: “Tiểu tử giỏi lắm, dám bắt nạt cả cha mi.” nhưng lão nhiều, chỉ đáp: “Chẳng còn việc gì cả!” Liễu Dật tiếp ngay: “Dạ, còn việc gì, vậy thỉnh cha về phòng nghỉ ngơi.” đoạn mặt y lộ nét cười rất giảo hoạt.

      Liễu Mục Tịch biết mình lại tên tiểu nhi tử, phẩy tay áo nhìn y, rồi lại nhìn nữ nhân nọ, cuối cùng xoay mình về hướng đại sảnh. “Phù...” rốt cục cũng có thể thở phào rồi, cha già đáng sợ. Liễu Dật quay lại gọi: “Nào, Thập Nhất, ta đói quá, theo ta ăn cái gì !” Gọi xong y cất bước về phía hậu hoa viên. Lúc đó, hoàng y thiếu nữ đằng sau lên tiếng: “Khoan !” Liễu Dật dường như chợt nhớ ra áo vàng, y ngoái lại: “Xin hỏi, nương gọi ta phải ?” Hoàng y thiếu nữ hề lộ vẻ giận, chỉ gật đầu, dáng điệu kiêu hãnh: “Phải!” Liễu Dật rút cây quạt gấp, khe khẽ đưa lên gãi đầu: “ nương, nếu nhớ nhầm, trong ấn tượng của tiểu sinh, chưa từng in bóng bằng hữu nào đẹp như nương đây!” Hoàng y thiếu nữ khúc khích cười, duyên dáng, xinh đẹp, nàng : “Thư sinh, đúng là thư sinh, trước đây chưa có, bây giờ chẳng phải là có rồi đấy sao?” Liễu Dật thắc mắc: “ nương, có thể hơn chút ?” Hoàng y thiếu nữ chậm rãi lại gần Liễu Dật: “Liễu công tử là người rất rạch ròi, vậy , tiểu nữ cũng xin thẳng, tiểu nữ muốn Liễu công tử vẽ cho bức hoạ.” Liễu Dật khẽ xua quạt: “ ngượng quá, nương tìm nhầm người rồi, Liễu mỗ thôi vẽ từ lâu!” Hoàng y thiếu nữ tỏ vẻ ngạc nhiên, tựa hồ trước khi đến chuẩn bị cho việc bị từ chối, nàng giản dị : “Liễu công tử, tiểu nữ chỉ cần công tử vẽ bức họa, có thù lao hậu.” đoạn vỗ tay. Cùng với tiếng vỗ tay, từ phía đại sảnh có tám tuyệt mỹ lại, tất cả đều bận bạch y, mỗi nàng mang tay chiếc hộp kim sắc, dài khoảng hai thước, trông rất tinh xảo. Thoắt cái họ tới trước mặt Liễu Dật, nhàng mở những chiếc hộp đó ra. Liễu Dật bắt đầu xem, thoạt tiên là kinh ngạc, sau đó là lạ lùng, cuối cùng là cảm thán. Từ chiếc hộp thứ nhất đến chiếc hộp thứ tám, bên trong lần lượt đặt vàng thỏi, bảo thạch, mã não, phỉ thuý, danh ngọc, ba hộp cuối cùng là ba loại mỹ tửu lâu năm, xem ra cất giữ đến thế kỷ. Liễu Dật tắc lưỡi, lắc đầu...

      Hoàng y thiếu nữ tưởng Liễu Dật thấy thế là chưa đủ, bèn tiếp: “Nếu Liễu công tử có hứng, tám con mỹ ** này cũng là của công tử.” Liễu Dật ngắm tám đẹp, thầm nhủ: “Thiếu nữ này lai lịch thế nào, khoan đừng đến những thứ nằm trong hộp, chỉ riêng tám chiếc hộp thôi, cũng đủ để mình ăn tiêu cả đời rồi.” Nảy tính hiếu kỳ, y hỏi: “Xin hỏi phương danh của nương?” Hoàng y thiếu nữ đáp: “Gọi ta là A Cửu được rồi!” Liễu Dật lẩm nhẩm: “A Cửu? A Cửu? Tên tuổi kiểu gì thế này?” A Cửu thấy Liễu Dật có phản ứng, bèn nhắc: “Liễu công tử...?” Liễu Dật vội vàng tập trung: “Ồ, A Cửu nương, Liễu mỗ muốn biết, cần bức họa gì mà phải dùng những thứ có giá trị liên thành như kim ngân châu bảo, giai tửu mỹ nữ... đến đổi?” A Cửu mỉm cười, để lộ hai lúm đồng tiền xinh đẹp: “Long Phụng Trình Tường Đồ.” Liễu Dật vừa nghe, cảm thấy việc phức tạp: “Long Phụng Trình Tường Đồ là bức hoạ mà hoàng thượng đích thân lựa lấy, nay lưu ở trong cung. Vị nương tự xưng là A Cửu này lẽ nào biết bức họa đó nằm trong tay hoàng thượng?” Liễu Dật lập tức lấy vẻ mặt tươi cười: “Ha ha, A Cửu nương chơi rồi, Long Phụng Trình Tường Đồ ở trong cung, nương tìm lầm người rồi!” A Cửu : “Điều này tiểu nữ tất nhiên là biết, nếu chẳng tới đây tìm công tử. Tiểu nữ muốn công tử vẽ lại bức Long Phụng Trình Tường Đồ nữa, giống hệt bức trong cung.” Liễu Dật lắc đầu: “Thứ cho Liễu mỗ làm nổi, Liễu mỗ thôi vẽ rồi, mà dù có vẽ cũng thể vẽ lại bức giống hệt được.” A Cửu : “Lẽ nào Liễu công tử có hứng thú với những đồ vật này?” đoạn nàng chỉ tám mỹ nữ và những thứ tài bảo vô giá bày trước mặt. Liễu Dật lắc đầu: “Thích lắm, nhưng nếu ta vẽ Long Phụng Trình Tường Đồ, đó là tội khi quân, có hứng đến đâu cũng thể được. Liễu mỗ còn biết cân nhắc nặng ! ” Liễu Dật lại tiếp: “Ồ, phải rồi, mải chuyện với A Cửu nương, bụng ta đói lắm rồi! Những thứ châu bảo mỹ nữ này dù có tuyệt vời, cũng thể an ủi được cái bụng của ta. Vì vậy, Liễu mỗ xin cáo từ!”

      Đoạn y quay mình kéo Thập Kiệt Nhất lại hậu hoa viên.

      Nhìn theo bóng Liễu Dật xa dần, A Cửu đá chân, kêu: “Hừ, gã chết tiệt, ta

      tin bảo ngươi vẽ lại khó khăn đến thế...”

    5. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,869
      CHƯƠNG 4: TIẾN THOÁI LƯỠNG NAN, BẤT BIẾN ỨNG ...

      Hậu hoa viên.

      Cái ổ riêng của Liễu Dật. Từ đến lớn, dưới quản giáo chặt chẽ của cha, y cố sống cố chết xin được cái vườn hoa này. Đây là thế giới của Liễu Dật, ở đây y phải e sợ ai hết. Liễu Dật đặt cho tiểu ổ của mình cái tên hết sức nhã trí, “Thiên Thượng Nhân Gian”. Hoa viên cũng hợp với cái tên đó, vì y cho mời các bậc thầy về làm vườn đến vun trồng hơn trăm loài hoa, lại nghĩ ra cách lạ lùng là đem chôn dưới mỗi gốc hoa cuốn danh thư - mọt sách, đúng là mọt sách. Giờ Liễu Dật ngồi bên cái bàn đá giữa hoa viên, mặt bàn là bốn đĩa thức ăn tinh xảo, hồ rượu, Liễu Dật và Thập Kiệt Nhất vừa chậm rãi thưởng rượu, vừa nghe đối diện dạo cổ cầm, và ngắm trước mặt nhảy múa. Người dạo cầm là Băng Nhi, nha hoàn của Liễu Dật. Băng Nhi tuổi vừa đôi mươi, nhan sắc mười phần tú lệ, do cha y cử sang phục dịch từ hồi y còn . Những lúc rảnh rỗi, Liễu Dật cũng dạy Băng Nhi vài ngón đàn, lâu dần, Băng Nhi thường đàn cho Liễu Dật nghe. Người nhảy múa theo tiếng đàn là Thanh Nhi, cũng là nha hoàn của Liễu Dật, cùng tuổi với Băng Nhi, kiều khả ái, do cha Liễu Dật mới mua cho y vài tháng trước, rằng y lớn rồi, nha hoàn đủ, nên lại cho thêm ả.

      Cũng may là Thanh Nhi biết ca biết đàn, vừa khéo phối hợp được với Băng Nhi. “Băng Nhi nhất khúc thiên thượng lai, Thanh Nhi nhất vũ thần tiên đảo!”

      Vừa dứt bài, Liễu Dật buột miệng tán thưởng. Thập Kiệt Nhất lập tức đặt chung rượu xuống, lớn tiếng khen: “Hay, hay! Băng Nhi và Thanh Nhi quả thực càng ngày càng giỏi, càng lớn lại càng đẹp, hê hê, hê hê...!” Băng Nhi, Thanh Nhi lại gần, khom mình với Liễu Dật: “Đa tạ công tử khen ngợi!” Liễu Dật khẽ hớp ngụm rượu trong chén: “Thiên Thượng Nhân Gian này của ta so với thiên giới có kém sút gì. Mỗi ngày nghe Băng Nhi tấu khúc, xem Thanh Nhi múa điệu, chậm rãi thưởng vài chén rượu, quả thực là cuộc sống thần tiên.” Thập Kiệt Nhất ở bên cạnh càu nhàu: “Chỉ có điều rượu ít quá, thể uống cho thống khoái.”

      Liễu Dật chẳng để ý, tiếp tục với hai : “Các ngươi hãy lui về nghỉ !” Thanh Nhi vội vàng: “Công tử, để chúng tiểu tỳ ở lại thị hầu bên cạnh người!” Liễu Dật lắc đầu, xua tay bảo: “Nghe lời ta , đàn hát lâu như thế rồi, các ngươi chắc cũng mệt lắm, mau về nghỉ !” Băng Nhi, Thanh Nhi thường ở bên Liễu Dật, hiểu tính khí của y, bèn thấp mình thưa: “Vâng, công tử!”

      rồi hai ả từ từ lui ra. Liễu Dật rót chén rượu , gắp miếng thức ăn, tiếp tục khoan thai dùng bữa, nhưng vừa ăn được mấy miếng, y nhận thấy có gì lạ lùng. Gã Thập Kiệt Nhất này, ngày thường vốn tham ăn tục uống lắm cơ mà, sao hôm nay **ng đũa, lại trầm ngâm cái gì kia? Liễu Dật hỏi: “Thập Nhất, nghĩ gì thế? Có phải tại rượu ít quá , tối mình lại uống nữa nhé!”

      Thập Kiệt Nhất nhìn Liễu Dật, lắc lắc đầu: “ phải rượu đâu lão đại, là A Cửu!” “A Cửu? A Cửu? Có phải nương đòi ta vẽ tranh đó ?” Liễu Dật sực nhớ. Thập Kiệt Nhất vội vàng gật đầu: “Đúng, là nàng ấy. Lão đại, nàng ấy đẹp quá phải ?” Liễu Dật đặt chén rượu xuống, đứng dậy, quanh Thập Kiệt Nhất vòng, hỏi: “Tiểu tử, nữ nhân xinh đẹp trong thiên hạ này rất là nhiều, ngươi hỏi ta như vậy làm gì? Có phải... mau, ngươi mưu đồ gì?” Thập Kiệt Nhất vốn tính thà, làm sao mà chịu được Liễu Dật nghi ngờ, vội vàng đứng ngay dậy, lao lại bên Liễu Dật: “Lão đại, đệ muốn, đệ muốn... kết giao bằng hữu với nàng ấy!”

      Liễu Dật mở chiếc quạt gấp, suy nghĩ hồi rồi : “Ta quên mất A Cửu đó trông như thế nào rồi! Lúc nãy chú ý nhìn, ngươi nếu thích theo họ !” Thập Kiệt Nhất tỏ vẻ lúng túng: “Lão đại, lão đại, còn hiểu đệ ư, huynh bảo đệ đánh người còn được... chứ đệ vừa trông thấy A Cửu tâm hoảng ý loạn, thể năng gì được nữa!” Đúng lúc hai người chuyện, gia nhân thấp bé chạy vào. Gã này vì thân hình vừa gầy vừa nên Liễu Dật gọi là A Thử; nhưng đừng có xem thường A Thử, gã là tai mắt mà Liễu Dật lén gài vào bên cạnh Liễu Mục Tịch. Có A Thử, Liễu Dật bớt được bao nhiêu phen bị đánh mắng. Liễu Dật thấy A Thử vào, biết chắc là có chuyện, chứ bình thường tiểu tử này bao giờ khinh suất chạy tới hậu hoa viên. Quả nhiên, A Thử chạy tới trước mặt Liễu Dật: “Tiểu công tử, xảy ra chuyện lớn rồi, nương tên gọi A Cửu đó chuyện với lão gia!”

      Liễu Dật xua quạt: “Chuyện đó mà lớn gì, chuyện chuyện chứ!” A Thử vội giải thích: “ phải, A Cửu đó có hoàng kim, lại có châu bảo, lại có mỹ nữ, là mời công tử vẽ bức họa, bây giờ đàm phán với lão gia.”

      Liễu Dật nghe xong kêu lớn: “Cái gì, í... tiểu nha đầu, sao lại tìm cha ta. Thế coi sao được!” rồi y xoay mình chạy tới đại sảnh. Đương nhiên, nếu Liễu Mục Tịch muốn Liễu Dật vẽ tranh, Liễu Dật nhất định phải vẽ, nhưng Liễu Mục Tịch căn bản biết tiểu nha đầu này đòi y vẽ “Long Phụng Trình Tường Đồ”, nếu cha nhận lời, thể vẽ, nhưng vẽ lại phạm tội khi quân.

      Còn chưa đến đại sảnh, Liễu Dật nghe thấy giọng A Cửu: “Liễu lão gia, ta nghĩ ông cũng nên biết giá trị của những châu báu này, là có giá trị liên thành kể cũng phải là quá. Châu báu này thừa sức mua được mười tòa Liễu phủ, chỉ cần ông nhận lời bảo quý công tử vẽ bức họa, những châu báu này thuộc về ông!”

      Rất lâu thấy Liễu Mục Tịch lên tiếng. Liễu Dật mình sau cây cột đại sảnh, cho dù quan sát được, y cũng biết cha ngắm nghía những món châu bảo kia, cha là người làm ăn, thấy nhiều thứ quý như vậy, động tâm mới là lạ.

      Cuối cùng, y nghe thấy cha ngồi trở lại ghế, : “A Cửu nương, những món châu báu này quý đó, ta thừa nhận, toàn bộ Liễu phủ cũng bằng phần mười.”

      A Cửu mỉm cười: “Chỉ cần câu của Liễu lão gia, những châu bảo này thuộc về ông hết.” Lại nghe Liễu Mục Tịch phá lên cười sảng khoái: “Quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo(1). Huồng hồ lại muốn tranh vẽ của con ta, điều này kẻ làm cha như ta có quyền bắt ép.”

      A Cửu nghe xong, ngữ khí tựa hồ có chút vui: “Liễu lão gia, ông nên nghĩ cho kỹ càng, nếu ông nhận lời, những châu báu này là của ông. Ta cho rằng ông mà nhận lời, quý công tử vẽ hay chỉ là chuyện sớm muộn.”

      Liễu Mục Tịch lắc lắc đầu: “Xem ra phải mời A Cửu nương hồi gia, hoặc là tìm Dật nhi đến chuyện. Việc này ta làm chủ được, Dật nhi lớn rồi, để nó tự quyết định thôi!”

      A Cửu đứng lên khỏi chỗ ngồi: “Liễu lão gia quả thực là thích tài bảo rồi. Vậy , Liễu lão gia xem có đánh giá được vật phẩm này ?” đoạn, nàng móc từ trong bọc ra mảnh ngọc bạch sắc. Chỉ thấy mảnh ngọc chạm hai con bàn long, tinh tế sinh động, trông y như . vật phẩm như vậy, thiên hạ rộng lớn thế này, người đánh giá được nó chắc có rất nhiều.

      Nhưng Liễu Mục Tịch biết, lão vội đứng lên, xem xét hồi rồi cúi mình : “Ồ, chẳng hay A Cửu nương và miếng ngọc này có uyên nguyên thế nào?” Trong giọng thêm mấy phần cung kính. A Cửu thu lại mảnh ngọc, quay mình trở về chỗ ngồi: “Giờ , Liễu lão gia có vui lòng thâu nhận những châu bảo này ? Phải nghĩ cho kỹ, đừng làm gì để sau hối hận, Liễu lão gia ạ!”

      Liễu Mục Tịch toát mồ hôi trán, ngờ việc lại phức tạp đến như vậy. Nếu nhận lời, liệu Dật nhi có chịu vẽ ? Nếu từ chối, toàn gia Liễu phủ có chịu nổi cái họa diệt môn ? A Cửu cười cười, nét mặt thay đổi: “Liễu lão gia, bản nương có nhiều thời gian đợi chờ. Nếu mau trả lời, coi như Liễu lão gia khước từ. Ta cũng đành bẩm báo lại như vậy thôi!” Nét mặt Liễu Mục Tịch trong thoáng lộ ra vẻ giằng xé, nghe A Cửu hối, lão vội vàng đáp: “Việc này... A Cửu nương, xin... xin để lão phu nghĩ lát!”

      -----------------------

      (1) Quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo: Người quân tử mà thích của cải phải kiếm nó bằng cách hợp đạo lý.

      Đúng lúc ấy, thanh dõng dạc vang lên: “Khỏi cần nghĩ nữa, thứ tranh ta muốn con thể vẽ được!” Đằng sau Thập Kiệt Nhất, Liễu Dật sải bước ra. A Cửu đâu ngờ việc lại biến thành như vậy, Liễu Dật đột nhiên từ đâu chen vào, nàng đỏ mặt, giận dữ: “Ngươi... ngươi mực chống đối bản nương phải ?” Liễu Dật xua quạt: “ dám, dám! Quả thực tranh nương muốn vẽ, Liễu mỗ vẽ được, ta nghĩ nên về !” A Cửu càng giận: “Đồ chết bầm, ngươi lại dám ăn với ta như vậy, tên thư sinh vô lễ kia!” Đúng lúc đó Liễu Mục Tịch xen vào: “Dật nhi, đừng hỗn, dẫu sao A Cửu nương cũng là khách mà!” Liễu Dật đến bên A Cửu, ngắm bên trái, ngó bên phải, rồi lắc lắc đầu, cảm thán: “Ai ngờ con mắt Thập Nhất lại kém cỏi như vậy!” A Cửu trừng lớn đôi mắt hạnh, giận dữ: “Ngươi nhìn cái gì, mặt bản nương có nhọ sao?” Liễu Dật mở quạt, quay sang Liễu Mục Tịch, rồi lại nhìn A Cửu : “Mọi người đều hiểu, hoặc giả có người hiểu mà làm vẻ hồ đồ, thế Liễu mỗ phải trắng ra thôi.” Đoạn y phẩy quạt, tiếp: “Liễu mỗ ta phải là cố ý chống đối A Cửu nương. Thêm nữa, huynh đệ của ta còn có ý kết giao với . Nếu có thể giúp được, ta nhất định giúp, nhưng tranh mà cầu, ta vẽ được, nếu ta vẽ, là phạm tội khi quân.” Vừa nghe thấy câu đó, tất thảy đều sững người, Liễu Mục Tịch kinh nghi hỏi: “Dật nhi, vậy là thế nào?” Liễu Dật nhìn sang: “Cha, cha biết A Cửu nương bảo con vẽ gì ? Vẽ Long Phụng Trình Tường Đồ, là bức họa mấy năm trước con đem dâng lên hoàng thượng ấy. Giờ ta muốn con vẽ lại, nếu con vẽ , Liễu phủ chúng ta, từ xuống dưới chẳng còn mạng nào sống sót được nữa rồi.” Liễu Mục Tịch nghe vậy, kinh hãi thốt lên: “Ối!” Lão cảm thấy việc này kỳ quái, miếng ngọc ban nãy A Cửu đưa ra, ràng là “Bàn Long Ngọc” tượng trưng cho thân phận, chỉ người trong hoàng gia mới có, bây giờ lại đòi vẽ bức họa của hoàng gia, rốt cục là chuyện gì đây

      Nét mặt Liễu Mục Tịch đầy vẻ ngạc nhiên, còn khuôn mặt A Cửu hết sức điềm tĩnh, nàng lạnh lùng : “Được lắm, Liễu Dật, châu báu liên thành của ta đưa ra mời ngươi vẽ, ngươi lại khước từ. Hãy đợi đấy! Chúng ta thôi!” Đoạn nàng khoát tay, dẫn các a hoàn và mỹ nữ rời khỏi Liễu phủ. Thấy A Cửu đùng đùng tức giận bỏ , khuôn mặt Liễu Mục Tịch càng thêm nhăn nhó: “Xem ra Liễu phủ yên rồi. Dật nhi, A Cửu nương mà con vừa đắc tội đấy, nhất định có quan hệ với đương kim hoàng thượng. ta vừa đưa cho cha xem Bàn Long Ngọc, vật mà phải là người được hoàng thượng sủng ái mới có được.” Liễu Dật nghe dứt, ngạc nhiên: “Cha, cha gì vậy? Tiểu nha đầu đó có Bàn Long Ngọc? phải của giả chứ? Nếu quả thực có quan hệ với hoàng thượng, việc gì phải vẽ bức mà hoàng thượng có, lẽ nào tự mình muốn sống nữa?” Liễu Mục Tịch lắc đầu: “Cái này cha cũng nghĩ mãi thông. Xem ra việc trở nên phức tạp rồi, chúng ta bước nào hay bước đó thôi, hoàng đế và A Cửu đều đừng nên trêu vào...” Liễu Dật nghe lời cha , biết lão lo lắng việc gây bất lợi cho gia đình mình: “Cha, yên tâm , quân đến có tướng ngăn, A Cửu đến có Liễu Dật chặn. để ta làm những việc bất trắc cho Liễu phủ!” Liễu Mục Tịch ngắm Liễu Dật, gật gật đầu: “Việc này cũng đành xem con xử thế nào thôi. Con lui ra , cha phải yên tĩnh lát, ngẫm nghĩ cho ràng rốt ráo mọi ! ” Liễu Dật ứng tiếng, gật đầu: “Vâng, thưa cha!” rồi y cùng Thập Kiệt Nhất quay lại, trở về hậu hoa viên...

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :