Truyện ngắn : Niềm tin đặt sai chỗ để nhầm người Tác giả: Kim Tuyến (Kun) Triệu Vy lấy chồng năm mười tám tuổi, chồng là người đàn ông thành đạt và lớn hơn tám tuổi, tuy nhận lời cầu hôn từ nhưng trong tim chưa lần . Vy đến với chỉ vì cái tài sản kết xù. Trong ngày thành hôn, mỉm cười trong vỡ tuồng đắm say, người của Vy cũng đến lễ đường nhưng bước vào, đáy mắt hai người chạm vào khoảng , dừng lại trong vài phút ngắn ngủi rồi quay lưng đối diện nhau. Hãy tha lỗi cho Vy, đời ai lại chẳng ham tiền hám hư vinh chứ. - Từ bây giờ em vợ của . em, Triệu Vy à, còn em?. Trong căn phòng rải đầy hoa hồng, nhìn Vy như chìm sâu vào đôi mắt trong sáng ngây ngô của . Doãn Văn ngay từ buổi gặp gỡ đầu tiên, hình ảnh thoát tục trong chiếc đầm trắng tinh, thiếu nữ mười tám tuổi ngây ngô thẹn thùng, cuối đầu cùng dạo dưới con phố vắng người. - Em . Lời từ miệng Triệu Vy thoát ra nhưng lại mang theo tia tình cảm nào cả, thể dối con tim mình, bởi Vy chẳng hề . năm sau. sinh cho bé trai kháu khỉnh, đặt tên Doãn Tài, cả nhà ba người hạnh phúc nắm tay nhau trong căn phòng tràn ngập mùi thuốc sát trùng. - làm cha rồi, làm cha rồi... ẵm bảo bảo tay, ngừng , nụ cười toe toét môi Văn làm Vy vui vẻ ngắm nhìn, người đàn ông thành đạt, đẹp trai, chững chạc, ước mơ của ngàn muốn mà được. Lòng dâng lên cỗ chua xót, nhìn lại chính mình có mà biết trân trọng đến khi mất tiếc nuối. Bặm chặt đôi môi vào nhau, cứ ngắm nhìn khuôn mặt của mãi, trái tim cũng đập loạn lên. Có lẽ từ lúc nào hay. Nhưng hạnh phúc chưa được bao lâu ... Ba năm sau. Người cũ mời mà tới, đứng trước mặt , nhảy bổ vào như con thú đói, kích tình trong thoáng chốc khiến lạc lối mà cùng mây mưa. Và khi mọi thứ kết thúc, mới nhận định được mình làm chuyện sai trái với chồng con. Cắn rứt, yên cứ đứng lên ngồi xuống, biết giải tỏa với ai cho lòng, Triệu Vy lục số trong danh bạ và đập vào mắt là cái tên của con bạn thân nhất - Mai . - Mai , ra quán cũ đợi tao. - Ừ, 3h nhé!. Mỉm cười, Vy cuối cùng cũng tìm được chỗ giải tỏa, Mai là con bạn chí cốt từ thời còn quấn tả biết , ai tin chứ con này có cho tiền nó phản . Chắc cười vô mặt kẻ đó. Hai người gặp nhau trong quán cafe năm nào thường đến, cũng lâu gặp trông Mai khác rất nhiều, quần áo hàng hiệu, tóc tai theo thời, da dẻ trắng nỏn khác xa ngày xưa. Nhìn chẳng khác nào vịt hóa thiên nga. - Lâu rồi gặp, trông cậu đẹp rạng ngờ. - Cậu cũng vậy thôi Vy, có chồng giàu lại thương hết mực. - Quá khen rồi. Kêu nước và kể cho tớ nghe về cậu . Lâu rồi tớ biết gì về tin tức cậu cả. - Tớ vẫn như trước, hai năm nay làm thư ký cho ông chủ lớn, những thế còn là người của sếp. Haha đúng hơn là tình nhân thôi. Triệu Vy nhìn con bạn cười buồn, đa cảm mà hỏi: - Tình nhân? Sếp cậu lập gia đình rồi sao?. - Ừ, có con nữa kìa, hạnh phúc lắm! Chỉ là vợ của ta thể làm thỏa mãn chuyện chăn gối nên tìm đến tớ thôi. Vy tức giận nắm tay Mai : - Khốn! Bỏ , cậu đẹp thế này lẽ kiếm chẳng được tên nào đàng hoàng. Mai rút tay lại, mắt đượm buồn: - Tớ ấy, dù là người trong bóng tối cũng sao. Miễn là được bên cạnh mỗi ngày thôi. ngờ lâu ngày gặp lại Mai trở nên lụy vào tình, ngày trước ai đứng trước mặt bảo rằng ghét nhất những tên lăng nhăng, có vợ còn đỏng đảnh theo . Nếu mà gặp phải loại người đó đánh trận nhớ đời. Vậy mà... Đời đúng là chẳng ai đoán được chữ ngờ. Mai ngước mặt hỏi: - Còn cậu?. - Tớ gặp lại , chúng tớ làm tình với nhau... Chỉ có lần thôi vào ba ngày trước... hiểu vì sao lại... Đôi mắt Mai trợn tròn kinh ngạc, đưa mặt lại gần tôi, giọng thỏ thẻ: - Chồng cậu có biết ?. - , ấy biết, tớ thấy có lỗi lắm!. - Cậu và còn qua lại từ lần đó?. - , chúng tớ cắt đứt liên lạc, thề gặp lại nhau nữa. ngồi thẳng trở lại, thở dài, nâng ly cafe sữa nóng nhấp lấy vị, đôi mắt sắc bén đối diện với Triệu Vy: - Giải tỏa được rồi, đỡ hơn chưa? Có việc gì cứ với tớ, chúng ta thân từ bé, tớ giữ bí mật cho cậu. Nhưng đừng mắc phải nữa, như vậy tốt đâu. Khóe môi Vy nâng cao, vẽ vời nhõm, biết mình có thể tin Mai mà, tiếp sau đó là những bí mật lâu năm ấp ủ trong lòng điều kể hết. Nào là tình của dành cho Doãn Văn, cưới vì cái gì,... vân vân và mây mây... Cuối ngày, bao nhiêu ấp ủ đều được giải tỏa, trở về nhà trong tâm trạng vui vẻ, nằm dài giường, chờ . Doãn Tài được ông bà nội đưa chơi, nên thời gian rảnh rỗi này đều dành để hâm nóng tình của . Bởi Vy sợ thấy nhạt nhẽo, đung đưa trao ánh mắt tình ý với nào khác. tuần trôi qua, cuồng nhiệt hơn trong chuyện chăn gối, trưa đến lại mang bữa đến công ty , và nhận lại là những nụ hôn, câu ngọt ngào của Văn. cũng khá bất ngờ về , ánh mắt đôi lúc lên hoài nghi nhưng dù sao cũng rất hài lòng. Nhưng rồi... Ngày hôm đó về nhà, gọi điện thoại cũng chẳng bắt máy, đứng ngồi yên, chẳng hiểu sao lòng bồn chồn khó chịu như có chuyện gì đó lành sắp xảy ra. Ting tong Tiếng chuông cửa vang lên, mở và chào bằng nụ cười hạnh phúc như mọi ngày. Chát Bạt tay giáng xuống má đau rát, Triệu Vy chết điếng tại chỗ nhìn khuôn mặt đùng đùng sát khí của mà lòng đau đớn, nước mắt ấm ức lăn dài má càng nổi làm nổi bật lên dấu tay đỏ ửng: - Tại sao lại đánh em?. Giọng nghẹn chặt nơi cổ họng, khô khốc đau buốt đến từng dòng nước bọt cố nuốt xuống. nắm tay kéo lại ghế dài, móc từ chiếc cặp tờ giấy hữu hai chữ " LY HÔN ". Đùng, tim như bị bắn nát, từng mảnh sứ trong suốt rớm máu đỏ tươi. Trong đầu ngừng hỏi vì sao? làm gì mà lại tức giận như vậy?. - Em hiểu. Tay vẫn còn áp bên má, bàng hoàng trong dòng nước mắt. Doãn Văn ngửa mặt cười như điên dại: - Ngoại tình, cưới tôi vì tiền. ngờ Doãn Văn tôi lại bị lừa bởi con khốn như . Giọng của thể tức giận, ánh mắt đỏ ngầu từng đường máu làm kinh hãi lùi về sau: - Sao... - Là tớ . Mai từ cửa bước vào, khuôn mặt còn mang theo ý cười như bản thân mình chẳng làm gì sai trái cả. Mai lại gần ngồi xuống thản nhiên như ở nhà, dừng ở đó còn như con rắn xương quấn lấy Doãn Văn. Triệu Vy mở to mắt mà nhìn trong kinh ngạc, dòng nước mắt lạnh toát còn vương má, dường như hiểu được gì đó rồi. Người mà Mai từng nhắc tới là Doãn Văn. Bỗng nhiên trái tim còn đau nữa, mà thay vào đó là nụ cười vang khinh bỉ nhìn , người mà bắt đầu vào ba năm trước, và tại tình đó được thay vào là kinh tởm: - ra là . Doãn Văn à, cũng đê tiện thua kém tôi đâu. đặt cây bút xuống tờ giấy ly hôn, cần đọc cũng chẳng suy nghĩ, điên cuồng điền từ nét chữ xuống tờ giấy. Nét cuối vừa dứt, quẳng cây viết sang bên, khuôn mặt tức giận, quằn quại trong đau khổ nhưng vẫn tỏ ra mạnh mẽ: - Tôi phản bội lần, lúc mới cưới là , tổng là hai lần. Còn ... Phản bội tôi thể đếm bằng đầu ngón tay và chân nữa rồi. Kinh tởm quá! kẻ là bạn thân, người luôn tin tưởng mà chia sẻ mọi thứ, kẻ là chồng, hằng ngày mỗi đêm cùng đầu ấp tay gối trao nhau nồng thắm say mê đương. Thế mà bây giờ, cả hai người đều quay lưng phản bội , buồn cười thay. Quay lưng, Triệu Vy bỏ lại Doãn Văn và Mai phía sau, ánh mắt của hai người họ chọc thẳng vào tấm lưng run lên của đến khó chịu, nhưng còn muốn quay lại nhìn hai kẻ đó nữa. - Em có bao giờ tôi ?. dừng lại, thở hắt hơi: - Từ lúc có Doãn Tài, chưa giây phút nào tôi ngừng bản thân mình thôi cả. im lặng, có câu trả lời chỉ có tiếng thở dài nặng nề bao trùm lấy ba người, ra được tình của mình rồi, lòng rồi, thôi bước tiếp. Rời khỏi ngôi nhà đó, đồ có thể quay về lấy sau, bây giờ cần là phải xa, bình ổn lại tâm của mình . Đón chuyến xe buýt, Triệu Vy biết mình đến đâu, cứ ngồi xe từ trạm này đến trạm khác, đầu óc trống rỗng nhìn dòng xe tấp nập qua lại. nhói lòng, giọt nước mắt vô thức rơi mãi cho đến khi mệt nhoài và thiếp . - ơi, muốn đâu, tối lắm rồi. Giọng của bác tài xế làm Vy tỉnh giấc, đúng là trời tối rồi, cắn môi đau điếng, mắt sưng vù nặng trĩu cố nâng cao: - Bác dừng lại ở đây giúp cháu. Chiếc xe dừng lại, xuống và định hướng, ra mình ở gần con đường về nhà, xe buýt đánh mấy vòng cũng trở về chỗ cũ, nhìn lại qua khung cửa sổ xe buýt, cười nhạt. ra là người cuối cùng xe chưa có nơi để về. Mệt mỏi lết từng bước, trái tim bị tổn thương sâu sắc, cứ trong vô thức, về nhà mở cửa và trở về phòng. Có lẽ giờ nên thu xếp đồ thôi, vài hôm bảo bối của Vy về, mang nó dù biết việc đó dễ dàng gì. - Em về xếp đồ sao? Tôi dọn cho em rồi. lần nữa tim nhói lên, co thắt, muốn đấm vào ngực khóc òa, đau quá! Nhưng , Vy tỏ ra mạnh mẽ bằng nụ cười gượng ép: - Cảm ơn. Trong căn phòng mờ ảo, ánh đèn nhạt từ chiếc đèn ngủ thể soi sáng nét mặt của Doãn Văn, ngồi giường, lưng tựa vào cạnh giường, tay gác lên trán, mái tóc rối bù ngay nếp làm Triệu Vy lưu luyến, thương tiếc nhìn ngắm. lắc đầu, buồn cười đến cạnh giường, nơi những chiếc vali được xếp ngay gọn dưới chân . - Tạm biệt. Đưa tay định cầm lấy chiếc vali cuối cùng nhưng bị Doãn Văn giật lấy: - Em muốn lấy chúng sao?. Coi cái giọng con nít như bị lấy mất đồ của kìa, lãnh đạm trong nỗi đau thể rơi lệ nữa, đôi mắt chẳng nâng nổi, lòng ngán ngẫm: - , đây là tiền của , lúc đến tay cũng vậy. Có lẽ cần gì hết tốt hơn, ít ra sau này cần nhìn đến những vật gợi về . - Đừng . đứng phắt dậy, từ sau lưng ôm lấy , đôi tay quá rộng và lòng ngực ấy ấm nhưng tại sao lại làm lạnh buốt từ trong tim? Cái ôm này từng bao phủ lấy Mai , vòng tay này cũng từng trao cho người con khác. Hình ảnh đó làm Triệu Vy muốn thét lên, muốn ngã quỵ chết quách cho xong. - Làm ơn buông ra Doãn Văn. Tôi cần bất cứ thứ thuộc về nữa, tôi đồng ý để cho và Mai đến với nhau chưa đủ sao? Có cần vào ngày cưới, tôi đến và đứng bục chúc phúc luôn ?. Doãn Văn im lặng lên tiếng nhưng cổ áo lại ướt nhòa trong dòng lệ của , đôi môi mềm mại ấm áp của lướt từ sau cổ Vy, vào bên tai : - Đừng , em... em... Rất em... - Em cũng , nhưng chúng ta thuộc về nhau nữa. Em thể thỏa mãn được mà đúng ? Em là người mẹ chưa tròn bổn phận, người vợ chưa tốt, lúc bắt đầu em lừa . Nên giữa chúng ta có quá nhiều lừa dối và tổn thương rồi. chưa từng nghĩ bản thân lại mạnh mẽ như thế, có thể nuốt nước mắt vào trong ra những câu vần điệu như thế. Buồn cười cho chính , cho cả , cho cả Mai , ba người ai cũng có lỗi sai của riêng mình. lừa , cũng phản bội cả thời gian dài, và người bạn thân Vy tin tưởng lại là kẻ thứ ba, nhưng Mai cũng chỉ vì thôi. - xin lỗi làm tổn thương em. Triệu Vy, xin lỗi đánh em. xé tờ giấy ly hôn rồi, Mai , chấm dứt với ấy rồi. Bây giờ, và em cùng làm lại có được ?. ràng là sai trước mà, tại sao lại xuống nước xin lỗi ? Tại sao lại khổ đau năn nỉ như thế? Triệu Vy mỉm cười, vị trí của trong tim dường như rất quan trọng, đúng vậy cần . Nhưng có cần ?. - Em xin lỗi. Giật phăng tay Văn, Vy thoát khỏi , đối diện với khuôn mặt nhợt nhạt của chẳng khác là bao. Triệu Vy đưa tay lau những giọt nước mắt má : - Con trai được khóc. Vì khóc rất mau quên, em muốn quên em nhanh đến thế đâu. Nắm lại bàn tay làm loạn mặt , Doãn Văn đưa tay áp vào khuôn bên má đỏ tấy bởi năm dấu tay to mà tức giận ban tặng, lòng đau xót xuýt xoa má , giọng khẩn khiết khẩn khiết: - Vậy trở về bên . Em cũng mà. - Em... - Mẹ. Doãn Tài về từ khi nào, cậu bé chạy đến bên cạnh , đôi tay bé ôm lấy đôi chân thẳng tắp của Vy, sựng người nhìn rồi bế con lên. Đôi mắt bé cũng ướt nhòe, bé ngây ngô: - Mẹ đừng , mẹ ba khóc, ba khóc con cũng khóc đó. cảm động đến rơi lệ, Tài chỉ mới ba tuổi mấy nhưng lại có thể mở miệng những câu ngây thơ thông minh như thế. Thơm bên má con, hạnh phúc cười: - Ừ, mẹ bỏ con và ba đâu. Điều quan trọng nhất của Vy diện trước mặt, lòng, phải tha thứ cho mà chỉ là cùng làm quên lỗi lầm của cả hai mà thôi. Với lại con của thể lớn lên trong gia đình thiếu thốn tình thương được. Doãn Văn ôm lấy Vy cùng con trai bé , cả nhà ba người trong màn đêm mờ ảo của căn phòng, hạnh phúc, mỉm cười nắm tay nhau ngon giấc nồng.
@myuyen pé ơi em mau chóng hoàn thành truyện này giúp chị nhé, nếu sau tuần mà post tiếp nữa là chị ban nick hoặc trừ ruby em nhé.