Tôi Là Nhân Tình Của Ấy tác giả : bạch lãng nguồn : cungquanhang.com tình trạng : hoàn thành thể loại: note văn án Nàng là người , nàng hết ba kiếp nhưng người nàng lại là kẻ khác , là thái tử cao cao tại thượng , có tất cả nhưng lại thể có được trái tim nàng chứng kiến nàng vì người kia mà chết , cũng tự sát cùng nàng , nguyện kiếp sau có thể lần nữa được gặp lại nàng nhưng sai , khi là công tử hào hoa nàng vẫn từ chối nàng , đuổi theo nàng , nhưng hình bóng trong tim nàng hề có
chương 1 nếu các bạn là tỷ phú các bạn làm gì ? thiên hạ tiền có thể mua được tất cả mọi thứ , có tiền là có tất cả , có tiền mua tiên cũng được , nhưng tôi có rất , rất nhiều tiền vẫn thể mua được góc trong trái tim người phụ nữ ấy tôi hiếu kỳ với uyển văn ngay từ lần gặp đầu tiên , nàng có ánh mắt lạnh băng như hồ nước yên ả , gương mặt mỹ lệ lạnh lùng đến khiến người ta hung muốn cắn cho cái lần đầu tiền tôi gặp nàng là tại buổi tiệc party dành cho giới doanh nhân con em nhà danh gia vọng tộc đối với công tử ưa cưỡi ngựa xem hoa như tôi bữa tiệc này chán đến thể nào chán hơn, cũng mai còn có mấy em người mẫu chân dài ngắm cho đỡ buồn mắt tôi đến mời rượu nàng , thế mà nàng làm ngơ lại luôn , nhưng lát sau tôi nghe trợ lí , em này làm giám đốc bên công ty đá quý an thị tuy quy mô hơn công ty tôi , nhưng mấy năm nay cũng gặt ít thành tích nghe nàng là từ tay trắng làm nên nghiệp lớn , tay gầy dựng cơ đồ nên tôi cũng có chút tò mò tao cua em này cho mày xem , tôi với lee lee là trợ lí của tôi cũng là thằng bạn chí cốt theo tôi ra vào hồng trần , những chồ bồng lai dân gian đều thiếu bản mặt hai đứa tôi khó xơi lắm , nghe là cục băng nàng năm đấy , còn được mệnh danh danh là thiên nga mặt lạnh , vì nàng lúc nào cũng lạnh lùng với mọi đàn ông tiếp cận mình vậy sao ? tớ đúng là muốn biết thiên nga đông lạnh có vị như thế nào đấy chào em , tên của hàn uyên chào tôi thầm nghĩ nàng đúng là lạnh lùng nàng vày câu khách sáo với tôi rồi rời , ánh mắt dừng tôi lấy nữa giây , ôi nàng là kêu hãnh ha ha tớ mà thiên nga mặt lạnh , giờ cảm sốt chưa ? ừ sốt rồi , tôi rồi cười hô hố , tôi có hứng thú với này tra hết tài liệu rồi báo chí rồi người quen , cuối cùng ba tháng sau tôi mới có cơ hội gặp lại nàng đúng là chảnh đường nào , nàng rất đẹp , lúc nào cũng vô cùng kêu xa , ánh mắt thần thái đều vô cùng nghiêm túc đây là thiết kế công ty chúng tôi phát thảo xong mời xem qua uyển văn , em có bạn trai chưa ? tôi bỏ cái tập tài liệu qua bên như vứt rác mắt chăm chú nhìn nàng , đúng là nàng quá đẹp , đẹp như đoá túc lay động lòng người xin lỗi , tôi chỉ có đúng 15 phút dành cho , chúng ta có thể quay lại chủ đề về sản phẩm , nếu thấy có vấn đề công ty tôi gọi người sữa lại ,còn những việc ngoài công việc tôi có quyền trả lời uyển văn , tôi mời em ăn tối , rồi từ từ bàn về sản phẩm được ? xin lỗi , tôi có thời gian , thư ký hứa tiễn khách nàng bỏ thẳng , để tôi lại với ánh mắt nhìn theo đầy tiếc nuối lại 3 tháng theo đuôi ngừng nghĩ , tôi vẫn cố sức gặp cho được nàng , nhưng lần nào cũng thất bại vì lịch làm việc của nàng có thể là kín kẻ hở gì có thể phá nổi , chen năm phút thôi cũng khó hơn lên trời cho đến ngày , tôi ngồi chao mày ủ rủ .... hàn uyên , bao tớ chầu lớn , à tớ muốn nghĩ phép tuần , à tháng , tớ muốn đưa mấy em chân dài hawai chơi nằm mơ , tôi nhìn cậu ta khinh bỉ bán cho cậu tin tức đủ nặng , đảm bảo nằm mơ chuyện gì ? tôi giật mình xém té xuống ghế thiên nga mặt lạnh .....thế nào ? là chuyện gì ? tôi sốt ruột mém chết hứa cho tớ nghĩ 1 tháng tớ trước rồi tính thiên nga bị sốt huyết dạ dày , nhập viện rồi vèo .... tôi phi như tên lửa ra ngoài chả thấy bóng dáng đâu mấy ngày sau đó tôi như thằng dỡ hơi cứ bám lấy nàng miết , nàng vẫn vậy mặt lạnh tanh , ngồi giường bệnh mắt nhìn ra xa tôi rất chăm chỉ , mặc cho trợ lí hứa như chó cảnh cứ thấy tôi là đuổi thẳng cổ , nhưng tôi vẫn rất có tính chiến đấu , mỗi ngày hầm canh , nấu cháo bổ đem vào điều đặn , ban đêm đánh chết cũng đâu cả , ngồi ở bên cạnh nhìn nàng ngủ , nhưng thời gian rảnh , nàng đều ngồi bên cửa sổ thèm đoái hoài gì đến tôi mấy mà tôi quen chưa ai có thái độ như vậy với tôi cả , nào cũng ngực to mông đầy mặt mũi lúc nào cũng trang điểm như cái bản pha màu HD vừa nhìn thấy ảo , vừa gặp tôi cứ như mèo gặp mỡ , cởi xoàn xoạt , có lúc tôi muốn quát vào mặt bọn họ , ông đây cũng là đàn ông , cũng có cảm xúc đấy uyển văn trang điểm , nhưng vẫn đẹp thanh thoát , nàng cười nhưng lại hấp dẫn tôi đến phát điên ,cũng giống như người ngày nào cũng bị ép phải ăn toàn thịt kho tàu , bổng nhiên có ngày bản thân gặp được đĩa rau , dù là rau luộc thôi cũng thấy là mĩ vị khó gặp nàng nằm viện tháng , tháng này tôi cũng làm nô tài hầu hạ bên nàng , nàng đông tôi chả bao giờ dám tây chỉ tiếc là nàng bao giờ gì , chỉ ngồi đấy và tiếp tục xem tôi như khí nàng ra viện , tôi lại ủ rũ , lại ước nàng nhập viện , vì nàng nhập viện tôi mới có cơ hội được ở gần nàng tớ qua an thị đây ? lee cậu qua bên đó làm gì ? bảo vệ chặn lại đấy tớ qua đó mua chuộc đầu bếp , cho thiên nga liều thuốc sổ thế nào cũng sổ tới chạy đến bệnh viện , đến lúc đó cậu có cơ hội gặp nàng tôi tán bốp vào đầu thằng bạn , cậu mà đụng đến bảo bối nhà tớ , tớ chém cậu thành tương rồi mang cho chó nhà hàng xóm ăn thế tặng đồ , bọn con bây giờ phải rất ham hư vinh hay sao ? ai mà lại thích tiền cơ chứ thế là hôm sao tôi mua cả căn cao ốc to đùng ở trung tâm thành phố mang đến , nhưng nàng chỉ lạnh lùng liếc cái rồi luôn ngày kế tôi mua chiếc mui trần đỏ loè loẹt , nàng chỉ nhìn lượt rồi , tôi chỉ thích xe đạp làm , con xe này tôi dùng được tôi tặng nàng kim cương , hạt kim cương to bằng con mắt , sáng lấp lánh nàng , công ty tôi bán kim cương , đấy là chủ hàng thịt heo thích tặng thịt heo sao ? tôi im lặng lại phiền não em thích thịt heo vậy thịt cá mập sao ? hôm sao tôi vát luôn nguyên chiếc du thuyền cho nàng nhưng trợ lí của nàng , uyển văn biết bơi , nàng bị say sóng , cả đời sợ nhất là thuyền thế là tôi về nhà ngồi chống trán suy nghĩ tới già luôn vày cộng tóc bạc hỏng lẽ bây giờ tôi đặt mua máy bay cho nàng đổi cách , cậu lấy lòng bạn thân ấy nhưng uyển văn có bạn thân , nàng ngoài làm việc và làm việc chính là ngủ nàng thích ngủ , đặc biệt rất thích ngủ nàng có bạn thân chỉ có mỗi con chó bẹt giê canh cổng vô cùng oai vệ , mà bất kể lúc nào tôi đến tìm nàng ,con chó kia cũng cứ y như rằng gặp phần tử khủng bố vậy , sủa ngừng , mém chút cắn chết cái mạng già của tôi thế chuyển hướng qua thân phụ , thân mẫu của nàng , lee tôi bật dậy , chạy vèo cái lần đầu tôi bị cha nàng đuổi thẳng cổ như kểu thấy cướp đến nhà ấy nhưng mẹ nàng lại rất niềm nở với tôi thế là tôi tận dùng hết cơ hội có được , nào tặng quà nhân sâm các thứ , túi xách hàng hiệu , áo lông chồn từ nam phi , kim cương to bằng con mắt uyển văn lấy tôi cũng đem tặng luôn cho mẹ nàng , khỏi cũng biết mẹ uyển văn thương tôi tới cở nào tôi biết gì về cây cảnh , nhưng cũng ráng học để đàm luận với cha nàng về thuật chơi cây cảnh , tôi ưa bóng đá nhưng cũng chống mắt ngồi xem cùng cha mẹ nàng đến khuya lại năm nữa trôi qua , cả nhà nàng ai cũng thích tôi , con chim vẹt nàng nuôi cũng thích tôi , cả con chó bẹt giê kia cũng còn sủa khi thấy tôi nữa , nhưng uyển văn vẫn như vậy vẫn thèm chú ý gì đến tôi bổng ngày tại sao lại thích tôi ? tôi ngớ ra , nàng hỏi vậy có nghĩa là nàng chấp nhận tôi rồi sao ? biết , nhưng vừa gặp lần thể nào quên được , lại muốn gặp thêm chút , gặp rồi lại muốn trở thành bạn của em trở thành bạn rồi có phải sau đó muốn tôi làm bạn ? tôi cười , khoái chí như đười ươi tôi thể làm bạn , cũng thể , nhưng tôi có thể để làm người đàn ông của tôi , chí ích chỉ là ở trước mặt ba mẹ tôi tôi nghe mà đau lòng , nhưng ít ra cũng có thể tiến gần nàng thêm bước như kểu nhân tình trá hình ấy hả ? tôi hỏi sai . thế là từ ngày hôm ấy , tôi lại đến nhà nàng thường xuyên hơn , ban đầu là 3 ngày lần sau giảm còn ngày nào cũng đến , khuya quá mà tôi về là cha nàng đuổi luôn ra cửa , sáng sớm hôm sau lại thấy mẹ nàng ra mở cửa đón tôi tôi ăn cơm cùng gia đình nàng , tối tối bóp chân cho cha nàng còn giúp mẹ nàng đắp mặt nạ , làm mọi thứ nhưng có thứ tôi làm được đó là trái tim băng giá ấy vẫn cứ lạnh lùng với tôi lại hai năm nữa trôi qua , tôi theo đuổi nàng chừng nào hai đứa đám cưới , uyển văn năm nay cũng còn nữa , mẹ nàng trống ngực tôi đập liên hồi uyển văn mà chịu lấy tôi , tôi thề cả đời này nàng mà đông tôi chả bao giờ dám tây , tôi trân trọng nàng coi mà chuẩn bị kết hôn hai đứa cũng hai mươi mấy cả rồi , cha nàng dù vui khi con bảo bối bị cướp nhưng cũng phụ hoạ khỏi tôi vui tới sắp đốt pháo bảy ngày bảy đêm ăn mừng luôn con kết hôn , con no rồi mọi người ăn tôi buồn vô hạn , trái tim tôi bị tan ra như mảnh vụn đau đớn muốn chết , tôi cũng được xem là đàn ông hoàn kim mà , giàu có lại đẹp trai , nhưng sao trong mắt nàng chưa từng có tôi thế này mẹ nàng vỗ vỗ vai tôi an ủi , tôi lắc đầu tỏ vẻ sao , rồi xin phép về lại năm nữa trôi qua tôi tổng cộng dùng 4 năm 6 tháng để theo đuổi nàng , nhưng trái tim ấy vẫn mực lạnh băng nàng có thể ăn cơm cùng tôi , nhưng đơn giản chỉ là ăn cơm thôi , nàng dù chỉ là lời nàng có thể xem phim cùng tôi , nhưng lúc ấy nàng nhắm mắt ngủ thiếp , tôi để đầu nàng dựa vào vai tôi , nhưng lát sao nàng lại quay nơi khác uyển văn có bất cứ người bạn trai nào cả , nhưng trái tim nàng cũng có hình bóng tôi tôi biết người ta khi cầu được như thế nào , nhưng tôi người còn đau buồn hơn là chết tôi thử rất nhiều cách để quên nàng , tôi từng cặp với rất nhiều diễn viên , ca sĩ , thậm chí là hoa hậu mới đăng quang , tôi hôn họ , lên giường với họ nhưng đầu tôi lúc nào cũng là hình bóng của uyển văn tôi trốn đến tận châu phi xa xôi , ngày ngày làm việc như điên , tối đến khi kiệt sức tôi vẫn thể ngủ được , tôi nhớ uyển văn nhớ đến phát điên lên được tôi có thể điên lên vì người con tại sao ,em thể tôi ? tại sao chứ ? là đủ giàu ? hay đủ tâm ý ? em phải đợi tôi móc trái tim mình ra cho em xem em mới chịu tin sao ? trái tim của em là làm bằng đá hay vốn dĩ là hàn băng vô tình tình , cảm xúc ? tôi hét lên , rồi gục xuống , tôi quỳ dưới chân nàng như tên bại trận trái tim tôi đau đau nếu thể tiếp tục chúng ta kết . kết thúc ? tôi lúng sâu đến thế này rồi , em bảo tôi làm sao mà rút đây ? ngày gặp em tôi phát điên lên , tới lui nhưng tôi chả biết mình phải làm gì ? ăn ngon, ngủ cũng yên trong đầu tôi chỉ toàn hình bóng của em mà thôi . nàng vẫn thế , vẫn lạnh lùng , quay ra cửa về sau đừng xuất trước mặt tôi nữa câu ấy như nhát dao chí mạng với tôi , tôi nổi điên lên túm lấy nàng , bay thẳng về nhà tôi đêm đấy tôi cưỡng bức nàng , mặc cho uyển văn chống cự , mặc cho nàng cấu xé , đạp tôi ,đấm tôi , cuối cùng là im lặng như cái xác hồn uyển văn ra về , ấy mất tích tôi tìm uyển văn khắp nơi , cha mẹ nàng cũng lo lắng đến mức nhập viện nhưng ba ngày , ba ngày rồi nàng vẫn bật vô ấm tính cho đến ngày tôi nhìn thấy nàng ở nghĩa trang , nàng đến thăm mộ ai cả mà chỉ ngồi đấy bên cạnh ngôi mộ , ngôi mộ cũ , rất cũ có lẽ mất từ rất rất lâu về trước nàng ngồi đấy , tóc dài xoã xuống , váy trắng tinh nhuốm bẩn , chân giày , nàng chỉ im lặng ngồi đấy , trong tay ôm bình gốm có vẻ như là tro cốt , lớp đất phủ mộ bị đào lên , cả ngôi mộ bị đập nát bét tôi giật mình , lẫn vui mừng , cũng sợ hãi nữa , tôi vui vì gặp được uyển văn nhưng cũng sợ , tôi sợ mất nàng cút , nàng hét lên tôi cố giữ lấy tay nàng nhưng uyển văn mắt đỏ sòng lên , cắn vào vai tôi , tôi để mặt cho nàng cắn , máu chảy thẳm cả áo sơ mi trắng của tôi , nhưng tôi buông tay có chết cũng buông vì tôi sợ khi tôi buông tay nàng biến mất cha mẹ uyển văn đến đưa nàng về , uyển văn mỗi ngày ăn rất ít , thời gian đa phần đều ôm hủ tro cốt chuyện lầm thầm đôi lúc cười , có lúc lại khóc cha mẹ nàng mời rất rất nhiều bác sĩ tâm lí đến , nhưng cũng vô dụng , vì cứ hễ ai đến gần là uyển văn lại doạ tự tử đến ngay cả ngủ ấy cũng ôm chặt hủ tro cốt chịu buông ra tôi tốn rất nhiều thời gian mới điều tra ra , người nằm trong mộ là nhân vật khoảng 500 năm trước người đàn ông chết rất lâu , lâu đến mức chỉ biết tên là niên vũ phong , còn ngày sinh và năm mất cũng thấy a phong ta xin lỗi chàng , là ta có lỗi với chàng hic hic .... a phong chàng trách ta sao ? a phong ta rất chàng , chàng cho ta theo chàng có được ? a phong , chàng còn ta sống mình có ý nghĩa gì nữa hu hu ... a phong , a phong , a phong , trong mắt uyển văn chỉ có cái tên a phong đấy mà thôi . tôi muốn xông vào cướp lấy hủ tro cốt kia đập tan tành , tên a phong đó rốt cuộc là thần thánh phương nào ? tôi ghen đến phát điên lên , nhưng đáng tiếc tình địch của tôi lại là hủ tro cốt tôi ăn ngủ ngồi bên ngoài cửa phòng nàng , nghe hết mọi lời nàng , từng câu từng chữ đâm nát trái tim tôi a phong , em tránh xa a phong chàng đừng buồn , ta chàng a phong , ta quan tâm mọi thứ ta chỉ cần chàng tôi muốn tự tử chết quách cho xong , chết rồi tôi biến thành oan hồn kiếm tên a phong khốn kiếp đó dần cho vày trận cho đỡ tức mẹ nàng biết mời ở đâu về vị cao tăng đắc đạo , ông ấy nhìn tôi rồi nhìn uyển văn , sau đó ánh mắt dừng lại hủ tro cốt kia nghiệt duyên , nghiệt duyên .... ông ta lắc lắc đầu mẹ kiếp , nghiệt duyên cái gì ? ông cút cho tôi , tôi nổi nóng cậu trai trẻ cậu có muốn tôi kể cho cậu nghe câu chuyện ? mẹ uyển văn kéo tay tôi ngồi xuống , bà khuyên tôi nên bình tĩnh lại chuyện này phải kể đến ba kiếp trước có tên ăn mày , khố rách lại bị ghẻ lỡ khắp người , có hôm vị tiểu thư trẻ nàng qua cho ba đồng bạc , nhờ ba đồng bạc ấy mà mua được bánh bao sống sót qua nạn đói mỗi lần cắn miếng bánh đỡ đói lại ước kiếp sau trở thành người giàu có để thương có lần chia nữa phần ăn của mình cho vị trưởng lão , cứu ông ấy mạng trưởng lão hỏi , tên ăn mày cần gì ? , muốn trở thành người đời đời giàu có , phước đức , muốn dung mạo thanh tú điển trai , để ở bên cạnh nàng tiểu thư đó trưởng lão cùng nương đó có duyên phận , nghe xong rất tức giận bỏ sau khi tên ăn mày chết , đầu kiếp làm thái tử của nam hạ quốc dung mạo hơn người , tiền tài vô số , mỹ nữ có thể là đếm xuể nhưng có lần săn bị thương , gục ngã bên bờ suối được thôn nữ cứu giúp thái tử đem lòng nàng từ cái nhìn đầu tiên , nhưng oái thay nàng thôn nữ có gia đình phu quân nàng là lang trung hiền lành , ngày ngày lên núi hái thuốc cứu chữa người nghèo lấy bạc bọn họ phu thê nhà nghèo sống trong căn nhà bằng cỏ tranh , mỗi ngày ăn chay uống nưới suối rừng mà qua bữa , nhưng phu thê lại vô cùng ân ái nàng thường vì phu quân của mình mà may vá siêm y , phu quân của nàng cũng vô cùng thương nương tử mình , thường vụn trộm hôn nương tử khiến nàng đỏ mặt cảnh ấy bị thái tử bắt gặp , hạ lệnh bắt nàng thôn nữ về cung , rồi giết luôn phu quân của nàng nàng thôn nữ vì biết phu quân chết nên mỗi ngày đều đau lòng khóc nàng ăn rất ít khóc đến mức ngã bệnh , nàng thôn nữ cuối cùng bệnh mà chết hồn nàng trôi dạt về thôn trang mới biết phu quân nàng chết và đầu kiếp khác oán hận dành cho thái tử ngày sâu rộng , nàng nguyện đời đời kiếp kiếp gặp lại thái tử nữa nhưng duyên mệnh vẫn là duyên mệnh kiếp khác họ lại gặp nhau , về thái tử nam hạ sau khi nhìn thấy nàng thôn nữ bệnh mà chết rất đau lòng nên cũng kiếm tự sát , còn di chúc rằng sau khi chết hãy đem sác của và nàng hợp táng , thái tử muốn đời sau có thể trùng phùng với nàng thôn nữ lại tái sinh kiếp này , nàng thôn nữ là tiểu thư khuê các tên uyển mai , còn lang trung trước kia lại biến thành nô lệ nghèo hèn tên niên vũ phong nô lệ làm việc trong cánh đồng bông vải của cha uyển mai thái tử cũng đầu kiếp làm công tử nhà giàu tên hàn viễn uyển mai từ bé rất thích nô đùa ở cánh đồng bông vải , nàng rất thân thiện với mọi người có chút gì là tự cao của các vị tiểu thư con nhà giàu uyển mai cùng niên vũ phong cùng nhau lớn lên tình cảm vô cùng thấm thiết , niên vũ phong là con trai của nhũ mẫu , bọn họ từ bé uống chung dòng sữa mẹ mà khôn lớn năm uyển mai lên 6 tuổi , niên vũ phong 8 tuổi a phong miếng ngọc bội của ta mất rồi hu hu ... tiểu thư để ở đâu ? còn nhớ mất ở chổ nào ? chắc là lúc chiều ta sơ ý làm mất ở bờ suối , miếng ngọc đó là do mẫu thân ta để lại , bà ấy mất rồi ta chỉ còn có mãnh ngọc này thôi hu hu .... a phong đêm đó chầm mình cả đêm dưới làn suối lạnh đến khi tìm được mãnh ngọc thoi thóp chỉ còn nữa cái mạng , ốm hết nữa tháng trời , mỗi ngày chỉ ăn cháo loãng uyển mai hỏi tại sao bị ốm lâu vậy , a phong chỉ , trời lạnh quá quên mặc áo ấm mấy năm nữa trôi qua uyển mai 8 tuổi , a phong mười tuổi uyển mai ham chơi , nàng chọc phải tổ ong vò vẽ vô cùng hung hãn a phong làm việc ở cánh đồng bông vải khi nhìn thấy bất chấp ôm uyển mai vào lòng , dùng bản thân che chắn cho nàng khi cả hai được cứu a phong toàn thân lở loét , mưng mủ hôn mê sâu uyển mai khóc tới mê mụi , đánh chết nàng cũng rời a phong , ở lại chăm sóc , tiểu thư cành vàng cao quý thế mà lại vì tên nô lệ như a phong mà rữa chân lao người cho cha uyển mai nghe tin rất bực tức nhưng dù sao cả đời chỉ sinh được có đứa con này nên cũng dám gì , huống chi a phong cứu nữ nhi của ông ta lại hai ba năm nữa trôi qua uyển mai 15 tuổi , a phong cao lớn khoẻ mạnh , sức làm việc gấp đôi gấp ba người bình thường , ăn rất khoẻ uyển mai vào bếp muốn nấu cho a phong canh sườn nhưng học cả nữa ngày , xém đốt luôn cái bếp , cuối cùng để mình bị bỏng mảng lớn da tay đỏ lên đau đớn vô cùng nhưng uyển mai vẫn cười , nàng muốn nhìn thấy vẻ mặt niên vũ phong ăn canh sườn do nàng nấu vất vả lắm mới nấu được canh , đây là lần đầu tiên đại tiểu thư vào bếp thế mà nàng lại thấy lâm nương hàng xóm ngồi bên cạnh a phong nàng ta cười tới vui vẻ còn a phong cuối đầu ăn canh của lâm nương uyển mai tức giận để bình canh ở trước mặt a phong rồi quay người chạy nàng tức giận thèm ăn cơm cả buổi tối lại mấy năm nữa trôi qua , uyển mai trở thành 17 ngọt ngào , nàng đỏ mặt với a phong a phong ta thương chàng từ rất lâu , chàng ... chàng có thích ta ? a phong mĩm cười , ôm uyển mai vào lòng họ cùng nhau đến suối bắt cá , hái quả dại ăn , cùng ngồi bên nhau ngắm trăng nàng nhìn chàng nướng cá đút cho mình , cùng cười vui vẻ uyển mai , ta sinh cho chàng 6 đứa con , để chúng mỗi ngày ở bên cạnh chúng ta vậy nàng muốn sinh con trai hay con ta muốn sinh con trai giống chàng nhưng ta lại muốn thấy con có nụ cười giống nàng uyển mai lại đỏ mặt nàng thích xích đu ,a phong đốn gỗ làm xích đu cho nàng nàng thích canh cá do a phong nấu , cũng thích dáng vẻ làm việc vô cùng chăm chỉ của a phong muốn làm việc chăm chỉ để cha nàng thấy có thể an tâm giao nàng cho trời nắng nóng , nàng thích che ô cho , nhìn hái bông vải mùa thu đến nàng thích ngồi cùng bên vờ suối , nghe tiếng suối chảy róc rách , nằm trong lòng , ngắm lá phong uyển mai , nếu ngày cha nàng chấp nhận gả nàng cho ta sao ? ta khóc , nháo , ta rất đau lòng , vì nếu gặp được chàng ta rất đau lòng ta cũng chết mất , a phong hôn lên trán uyển mai , đêm đó họ thuộc về nhau uyển mai trong lần lễ chùa khi về gặp hàn viễn , nàng để ý , nhưng vừa gặp lần thể quên được nàng ngày đêm mong nhớ , sai người đến cầu thân , đem vô số bạc vàng trân bảo đến cửa nhà uyển gia xin hỏi cưới uyển mai khóc chịu , nàng nhất quyết đòi lấy a phong cha uyển mai vô cùng tức giận , sai người mang a phong ra đánh tiếng trượng gỗ vang lên , uyển mai như phát điên lao tới , nàng muốn ngăn họ , ngăn họ cho họ đánh a phong , a phong của nàng, người nam nhân mà nàng còn hơn chính bản thân mình a phong hu hu ... là ta hại chàng , các người buông ta ra , buông ta ra , uyên mai khóc lớn nàng nấc nghẹn uyển mai ta sao , ... sao ... a phong máu từ miệng chàng tuông ra họ buông trượng gỗ , cha uyển mai ra lệnh dụng hình bằng roi da tẩm muối từng tiếng bịch bịch vang lên là da thịt tứa máu của a phong bắn ra uyển mai gào khóc nàng dẫy dụa , nàng đau đớn như rằng từng lằn roi ấy quất lên người nàng a phong ..... uyển mai gào khóc trong bất lực nếu cha giết chàng chết con cũng muốn sống nữa , nàng vùng ra khỏi đám nữ tỳ rồi lao về phía cột nhà kinh tiếng mọi người đều kinh hãi chỉ thấy a phong bất chấp đau đớn ôm chầm lấy nàng , để nàng tự sát uyển mai , nếu nàng chết ta cũng muốn sống nữa , a phong nàng ôm a phong vào lòng , nước mắt làm nhoè tầm nhìn của nàng a phong giờ khắc này ta muốn chết , ta thấy chàng bị đánh nhưng thể cứu chàng , ta vô vụng hic hic uyển nhi nàng đừng khóc , nàng khóc trái tim ta rất đau là ta vô dụng , là ta thân phận thấp kém , ta có tư cách ở bên cạnh nàng a phong , chàng có , chàng có mà , uyển mai khóc , ta đời này chỉ chàng , đời kiếp mãi thay đổi , cho dù kiếp sau cũng thay đổi người đâu lôi a phong ra ngoài đuổi cổ hai mẹ con nó cho ta , , được ..... uyển mai gào khóc nàng càng ôm chặt lấy a phong hơn nữa cả người phong toàn máu , tấm lưng mạnh mẽ ngày nào giờ nát bấy , máu thịt nhầy nhụa , thấm hết cả vào váy trắng tinh của nàng a phong , a phong , uyển mai gào khóc trong bất lực nàng bị người hầu lôi uyển mai , ta xin lỗi nàng a phong , ta chàng , chàng có lỗi , lỗi là do ta , là ta sinh ra trong cái gia đình này a phong bị lôi , uyển mai ngất liệm lang trung nàng có thai ba tháng , cha uyển mai tức giận tái mét mặt mày muốn nàng phá bỏ cái thai , nhưng uyển mai có chết cũng chịu hàn viễn hay tin vô cùng tức giận , nhưng vẫn cứ nên hàn viễn cố tình phái sát thủ trong đêm giết chết mẹ con a phong , họ cắt cổ a phong rồi rưới máu chó lên người chàng khiến chàng thể đầu thai được chỉ có thể trở thành oan hồn vất vưởng chốn dung thân , trải qua thêm mấy trăm năm cuối cùng cũng tìm được uyển mai ngày hôm nay là uyển văn của tại về uyển mai khi hay tin a phong chết , nàng gieo mình xuống bờ suối , nơi mà hai người thường hẹn hò khi nàng chết , trong tay còn ôm theo lá phong đỏ người ta tìm thấy di thư của nàng , trong đó viết , đời này cầu mà được , nhưng thể đến được với chàng , ta nguyện kiếp sau và vạn kiếp về sau điều chàng a phong của ta nàng thôn nữ , và cả tiểu thư uyển mai , hay uyển văn của tại điều là , nếu số kiếp định duyên phận , sao thể buông bỏ , vị sư phụ tôi giận đỏ mặt nhìn ông ta hét lên , ông cút cho tôi đừng có ở đây bậy có tiền kiếp nào cả , hề có tại sao lại ? bổng uyển mai mắt đỏ ngầu nhìn tôi là nương tử của ta cứu ngươi , là ta hái thuốc cứu chữa cho ngươi , nhưng ngươi lại lấy oán báo ân , cướp vợ của ta , còn giết chết ta khi ta được làm a phong , ta uyển mai từ khi nàng còn rất bé , ta cùng nàng lớn lên , ta thương nàng còn hơn mạng của mình còn ngươi sao ? ngoài việc ép buộc ra ngươi cho nàng được cái gì ? uyển văn .... ta ấy , rất rất , ngươi có biết nổi khổ cầu mà được hay ? tôi ta hận ngươi thấu xương , hận đến muốn đời đời kiếp kiếp theo ngươi báo oán , khiến ngươi chết chốn chôn thân , nhưng tiếc thay công đức của ngươi quá lớn , ngươi dù nghèo nhưng thành tâm chia nữa cái bánh cho vị tu sĩ khiến ông ta tu thành chánh quả công đức vô lượng nên đời đời ngươi mới có thể sống giàu sang phú quý , dung mạo tuấn tú nhưng tuấn tú sao ? đẹp trai sao ? uyển mai của ta cũng thèm đối hoài đến ngươi tôi nhớ , tôi nhớ gì cả , tôi chỉ biết tôi uyển văn , đến phát điên lên được thí chủ giờ ngươi là oan hồn vất vưỡng chốn dung thân suốt 500 năm nay , sao buông bỏ chữ tình , để ta giúp ngươi độ kiếp , kiếp sau ngươi có thể trở lại thân người mà tu tập ta cần làm người , ta chỉ cần uyển mai của ta mà thôi , uyển mai mắt đỏ sòng sọc , có thể thấy tại phải ấy lão sư phụ ta kính ông vì ông là cao tăng , ta cũng biết ngày hôm nay ông đến đây là vì tiền kiếp ông được tên khốn này cho bánh , đời người duyên nghiệp nối tiếp nhau mà thôi , nếu ngay cả ông , ta cũng tha thí chủ nghe ta , ta biết ngươi hận hàn uyên nhưng cũng như ngươi cũng rất vị tiểu thư này ngươi biết đau cũng biết đau , ngươi cảm thấy tâm can tan nát , cũng kém ngươi là bao , cũng hai kiếp vì nàng mà chết cuộc đời vốn dĩ là vòng tuần hoàn của duyên kiếp , ngươi nghe ta buông bỏ hận thù có được ? ngươi xem tại ngươi là cu hồn dạ quỷ , lơ lững suốt 500 năm qua , có phải chịu ít khổ hay ? sao buông bỏ để làm lại từ đầu uyển mai nàng có ghét bỏ ta là hồn dạ quỷ ? uyển văn bổng trở lại bình thường ánh mắt dịu dàng , ta chàng cho dù chàng có biến thành cái bộ dạng thế nào ta cũng ghét bỏ uyển mai , nhìn về tôi nàng kích động là phu quân của ta cứu ngươi , nhưng ngươi lại đeo bám bọn tạ , người giết a phong của ta hết lần này đến lần khác hại chàng ta hận ngươi , ngươi cút , cút cho ta , uyển văn lao đến tát tôi , nàng cào cấu gào thét , lần đầu tôi thấy uyển văn kích động như vậy tôi đau , đau lòng lắm , rất đau uyển văn con bình tĩnh lại có được ? cha uyển văn đến đau lòng nắm tay nàng ông là cha của uyển mai , nên tôi bỏ qua cho ông , dù là kiếp trước ông từng đánh đập hành hạ tôi , thậm chí là sai người đuổi chúng tôi , nhưng ông dù sao cũng là người sinh ra uyển mai của tôi nên tôi chấp nhất ông , nhưng nếu ông còn giúp tên hàn uyên khốn kiếp này tôi tha ông đâu , uyển văn mắt đỏ ngầu , nhưng có thể thấy người tại bên trong cơ thể uyển văn là a phong hàn uyên , ta cho mi biết , bốn năm 6 tháng nay ta chỉ là cu hồn dạ quỷ , nhưng tại ta còn như trước nữa , uyển mai tìm được tro cốt của ta , máu chó người ta cũng được uyển mai tìm pháp sư giải trừ , ta tại muốn giết người vô cùng dễ dàng thiện tai , thiện tại ... duyên nghiệp đời trước , bần tăng xin được hoá giải để mối nghiệt duyên này có thể ở kiếp này mà kết thúc giết chết ta , cướp nương tử nhà ta , kiếp này còn cưỡng bức nàng ở trước mặt ta , ngươi bảo ta làm sao mà tha cho ? ta từ từ hành hạ , giết chết , để tên khốn hàn uyên này biết thế nào là muốn sống được mà muốn chết cũng được , a phong nghiến răng trèo trẹo , mắt đỏ ngầu vô cùng đáng sợ bổng ..... a a a a a a đau đau quá ..... uyển văn ôm cổ lăn lộn , mặt nàng đỏ ngầu ho sặc sụa , tôi sợ hãi lao đến ôm chầm lấy nàng , uyển văn tát tôi , đánh vào tôi nàng thậm chí còn cắn vào vai tôi , vết thương cũ chưa lành giờ lại thêm vết mới nếu thí chủ vẫn còn lòng sinh hận , thứ lỗi ta đành đắc tội vậy , vị sư tăng tiếp tục niệm tôi biết ông ta niệm cái quái gì tôi chỉ thấy uyển văn mắt đỏ ngầu khóc lóc đến xé ruột xé gan ông ngừng lại cho tôi ngừng lại ..... tôi hét lên về phía ông ta a phong , chàng sao rồi ? a phong , chàng ở đâu ? uyển văn bổng đẩy tôi ra , lao đến kéo áo vị sư phụ gào lên ông làm gì a phong của tôi hả ? ta dùng phong ấn lên người , để a phong từ nay thể đến gần và dương mãi mãi thể đến được với nhau , nếu ắc hại đến tôi cần biết , cái gì là dương , cái gì là thể hoà hợp , các người hại chết a phong của tôi , tại còn lại chỉ là oan hồn vất vưởng vậy mà các người còn tha cho chàng , các người là độc ác mà ông trả a phong lại cho tôi , trả lại cho tôi .... uyển văn gào lên trong nước mắt tôi nhìn cảnh ấy mà nấc nghẹn xin lỗi , a phong rồi uyển văn khuỵ xuống nàng lảo đảo chạy đến bên hủ tro cốt , mở nắp bình ra đúng còn gì cả a phong của nàng quả hoá thành làn khói là bay ha ha ha ha ha ....... tiếng cười của uyển văn vang lên , nàng cười to rồi u oán nhìn vị tăng sư , nàng nhìn tôi đầy oán hận , rồi dập đầu cái với cha mẹ các người tàn nhẫn , sao cha mẹ có thể như thế , a phong là cuộc sống của tôi văn nhi chúng ta chỉ muốn tốt cho con thôi , con nghe mẹ uyển văn đẩy mẹ mình ra các người nào muốn tốt cho tôi các người chỉ ích kỷ mà thôi chàng còn sống nhưng ít ra khi tôi về nhà có thể nhìn thấy chàng , khi tôi nhắm mắt lại tôi có thể ở bên chàng nhưng ước muốn nhoi đó của tôi mà các người cũng tâm cướp mất a phong .... a phong .... chàng rồi sao ? có chàng ta làm sao mà sống đây ? rồi uyển văn rút cây trâm cày tóc nhanh chóng đâm vào ngực tôi chết lặng , giờ tôi hiểu cầu mà được , đáng sợ mà được đáp lại cũng đáng sợ đáng sợ nhất là vì tình của mình mà chứng kiến người mình thương nhất phải chết nàng chết ở trước mặt tôi như vậy , uyển văn còn nữa tôi cũng muốn sống nữa nhìn lại vị tăng sư tôi thấy ông ta cúi đầu mẹ uyển văn ngất ngay trước mắt tôi , mà cha nàng cứ như xác sống ngồi thừ ở đấy thí chủ tại cảm thấy thế nào ? mẹ kiếp , ông cút cho ta , tôi tức muốn học máu nếu tại buông bỏ vẫn còn kịp ông vậy là sao ? linh hồn uyển văn vẫn còn đây , tôi có thể để ấy lần nữa quay lại , nhưng cậu có thể buông bỏ được đoạn nhân duyên này ? tôi ... nhìn uyển văn nàng vì tôi mà chết vì ích kỷ của tôi mà chết tôi thà mình đau khổ còn hơn là nhìn thấy người mình đau đớn được , tôi chấp nhận ông , tôi phải làm sao ? vị sư phụ , niệm lúc , tôi thấy uyển văn mở mắt , bổng luồn ánh sáng được giao hoan , có cánh cửa màu trắng xuất tôi thấy người đàn ông từ trong đấy bước ra , quần áo giống với người thời xưa , chân giày cỏ trông rất kỳ lạ , nhưng ta rất tuấn tú , cũng rất mạnh mẽ a phong ... uyển văn nước mắt lưng tròng chạy đến ôm lấy a phong a phong cũng xúc động ôm lấy uyển văn nhưng hai người họ lại xuyên qua nhau a phong vẫn là linh hồn vị sư phụ nhìn tôi hỏi : cậu tại có thể buông bỏ ? tôi mĩm cười gật đầu , bổng tôi thấy thân mình bâng , tôi bay lên rời khỏi thể xác của mình và a phong bị cuốn vào thể xác của tôi chúng tôi hoán đổi cho nhau cảm ơn , a phong nhìn tôi uyển văn chạy đến ôm a phong , nàng vùi đầu vào ngực a phong tôi nhìn mà chua chát , đúng vậy trong mối lương duyên này tôi luôn là kẻ thứ ba phá hoại hai người họ , mà tình có chổ cho kẻ thứ ba sư phụ , ta tại theo ngày tu tập , tôi thiện tay , thiện tay .... vị sư phụ chấp tay lại khi hai chúng tôi chuẩn bị rời , tôi nghe thấy , uyển văn hàn uyên , cảm ơn và cũng xin lỗi tôi mĩm cười rồi bước , tôi mong uyển văn của tôi hạnh phúc mặc dù tôi biết đến bao giờ tim tôi mới quên được hình bóng của ấy cánh cửa ánh sáng biến mất dần chỉ còn lại a phong ôm chặt uyển văn vào lòng , trải qua hai kiếp chia ly cuối cùng họ được ở gần nhau rất lâu về sau người ta truyền với nhau rằng mỗi khi lên chùa hương sơn họ vẫn thấy có bóng dáng nam nhân buồn bã ngắm nhìn ra xa nam nhân áo trắng với tràn hạt tay , môi chàng mấp mái hai chữ uyển văn