Thiên Hạ Vô Song - Nhâm Oán (1168C)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Thiên Hạ Vô Song
      [​IMG]

      Tác giả: Nhâm Oán
      Thể loại: Tiên hiệp
      Số chương: 1168C
      Nhóm dịch: Sói Già
      Nguồn: sstruyen

      Giới thiệu

      Trước kia có vùng đất hoang vu bị nguyền rủa, cho đến ngày:

      Quang Minh giáo hoàng : Nơi đó là địa ngục tăm tối, cho dù là thiên sứ nếu lạc vào đó cũng bị sa đoạ vĩnh viễn thể trở về.

      Hắc Ám giáo hoàng : Nơi đó là thiên đường, nếu thần để cho sau khi chết có thể hồi sinh tại đó, cho dù kêu tín ngưỡng Quang Minh cũng nguyện ý.

      Hội trưởng thương hội lớn nhất đế quốc : Nơi đó là thánh địa trong lòng chúng ta, nếu có thể đem dù chỉ là tảng đá từ nơi đó ra cả đời cần cơm no áo ấm.

      Bất quá đối với Mạnh Hàn mà , đó chỉ là nơi cùng với mấy tình nhân đánh mạt chược mà thôi.​
      Last edited: 13/2/15
      lyly thích bài này.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 1 : Pháp sư truyền kỳ. (1)

      Tại cánh đồng hoang, đường đất khô, đội buôn chậm rãi . Mười mấy chiếc xe, nhưng đội ngũ mấy chục người lính đánh thuê theo bảo vệ. Mọi người vừa vừa tán gẫu, dường như muốn chuyến lần này rất lợi nhuận. mặt rất nhiều người đều lộ vẻ tươi cười.


      ngọn núi phía sau, đội kỵ binh lặng lẽ xuất . Kỵ thương sáng loáng, y giáp nghiêm chỉnh, lặng lẽ nhìn chăm chú vào đội buôn phía trước. Bọn họ căn bản phải là đạo phỉ bình thường. Bọn họ là quân đội chính quy.


      người có dáng vẻ của vị tướng quân, quay đầu nhìn ma pháp sư đứng ngay sát bên cạnh mình chút, đột nhiên hỏi:


      - Ngươi xác định sai?


      - sai!


      Ma pháp sư gật đầu cái, chỉ tay về phía đội buôn:


      - Thứ đó ở ở thân thể của người nào đó trong đội buôn.


      Tướng quân đưa tay rút ra bội kiếm bên hông ra, chỉ về phía bầu trời. Theo động tác của , tất cả các kỵ binh đều nín thở, nhìn theo hướng thanh bội kiếm vung lên, chỉ về đội buôn kia:


      - Giết!


      Ầm.


      Giống như có ngọn lửa đốt cháy đoàn kỵ binh vậy. Mấy trăm tên kỵ binh với thế tiến công mãnh liệt bắt đầu lao về phía đội buôn.


      Nghe từ phía sau truyền đến tiếng chân xung phong liều chết của đại đội nhân mã, mấy người sau cùng của đội buôn còn chưa kịp phản ứng xem chuyện gì xảy ra, kỵ thương sắc bén của các kỵ binh đâm xuyên qua mấy gia hỏa sau cùng.


      Nhìn thấy người người này bị giết chết, đám lính đánh thuê kia lại hết sức dũng mãnh cầm vũ khí lên, bắt đầu đối mặt với những kỵ binh điên cuồng này. Trong mắt mỗi người bọn họ đều lộ ra hồng quang, giống như đối mặt với bọn họ phải là kỵ binh chính quy, mà là đám đạo quân ô hợp.


      - !


      Có người đột nhiên kêu lên câu. Sau đó, bóng người giống như quỷ mỵ từ bên trong đội buôn xuất , trực tiếp nhảy lên con ngựa xem ra mạnh khỏe nhất của đội buôn. Hai tay của đại hán run lên, áp người bên chiến mã giống như mũi tên bắn ra.


      cánh đồng hoang vu phía trước cách đó xa chính là quốc cảnh của Công quốc khác. Chỉ cần vọt qua quốc cảnh, quân đội phía sau có cách nào làm gì được . Trừ phi bọn họ muốn khơi mào chiến tranh.


      Tuy nhiên, cho dù bọn họ dám khơi mào chiến tranh, chỉ cần lấy ra thứ ở người mình, quân đội Công quốc bên này cũng giống như bảo hộ Vương mà hộ tống đến chỗ an toàn.


      Gần rồi! Gần rồi!


      Ranh giới quốc cảnh ở trong tầm mắt. Quân đội của Công Quốc bên kia cũng nhìn thấy người người phóng sang cách quỷ dị.


      Vèo.


      Chiến mã mang theo vọt qua quốc cảnh Công quốc bên kia. Đội kỵ binh phía sau vẫn điên cuồng xông về hướng bên này.


      - Toàn bộ số hương liệu và ma hạch kia đều là tài vật của Công quốc!


      Đại hán quát to tiếng.


      Quân đội bên này giống như kịp phản ứng, nhanh chóng xếp thành trận hình phòng hộ, bảo vệ .


      Nếu như gia hoả này như vậy, có nghĩa là rất nhiều hàng hóa giá trị phía sau đều thuộc về quân đội bên này. Hoặc là , chính là của tất cả nhóm người trước mắt.


      - Đứng lại! Các ngươi muốn khơi mào chiến tranh sao?


      Giả hỏa dẫn đầu nhận được hàng hóa, hướng về phía kỵ binh xông lại hô to tiếng, giống như muốn lấy chiến tranh để uy hiếp khiến bọn họ dừng bước lại.


      - Giao người kia và thứ người ra. Bằng , ngay bây giờ ta cho ngươi chiến tranh!


      Tướng quân kia căn bản có nửa điểm do dự. Các kỵ binh căn bản hề có ý định giảm tốc độ.


      Cùng lúc khi vị tướng quân chuyện, bóng người nổi lên phía trung.


      - Ma pháp sư!


      Nhìn kỵ binh điên cuồng lao nhanh lại đây và bóng người trung. Người lính dẫn đầu kinh sợ đến mức quát to tiếng, nhanh chóng rời khỏi chỗ của mình. rất sợ mình cản đường của những kỵ binh này.


      Đám binh sĩ phía sau vừa nhìn, lập tức cũng tản ra giống như chim, lộ ra bóng dáng của đại hán phía sau.


      Ban đầu, đại hán kia vốn tưởng rằng bản thân mình an toàn. Nhưng tại nhìn thấy cảnh tượng này, nhịn được quát to tiếng:


      - Các ngươi là những tên ngu xuẩn. Các ngươi có biết người ta mang theo cái gì ?


      Đáng tiếc, chỉ vừa hô lên câu này, thể được câu kế tiếp nữa.


      Vù!


      tiếng động đột ngột vang lên. Ngay lập tức đại hán chỉ cảm giác thân thể của mình nhói lên cái cũng mấy đau đớn. Chỉ có điều, chiến mã dưới thân hăn, trong giây lát chân mềm nhũn, chậm rãi ngã mặt đất.


      Vào lúc này, đại hán kia mới chợt cảm giác được đau đớn kịch liệt từ thân thể truyền đến. Vết máu xuất ngực càng ngày càng ràng.


      Khi ý thức được điểm này, nhịn được sợ hãi kêu lên tiếng. Sau đó thanh bỗng nhiên bị chặt đứt. Nửa người cứ như vậy đột ngột lăn xuống, máu chảy đầy đất.


      Phía sau đột ngột xuất thân ảnh ma pháp sư kia, trôi nổi trung. nhìn thi thể của người kia, hừ lạnh tiếng, sau đó cúi người bắt đầu cẩn thận tìm kiếm ở người .


      Chỉ lát sau, lấy từ chân của ra mảnh da thú nhìn giống như là xà cạp. Cầm mảnh da thú này, ma pháp sư lại móc từ trong ngực ra quyển sách ma pháp trọn vẹn. làm hai việc rất kín kẽ.


      - tìm được chưa? Phía sau truyền đến tiếng vó ngựa và giọng lo lắng của tướng quân.


      - Tìm thấy rồi! Cái thứ hai!


      Ma pháp sư giơ mảnh da thú và quyển sách trong tay lên, để tướng quân nhìn thấy. Hai tay nắm chặt da thú và quyển sách, dường như cầm cái gì trân quý hiếm thấy thế gian. Ngón tay ngừng vuốt ve dấu hiệu bên quyển sách.


      - Còn có mảnh nữa. Chỉ sợ kịp trở lại.


      Tướng quân cũng chăm chú nhìn vào dấu hiệu kia. Ánh mắt của cũng rất nóng bỏng, giống như nhìn thây vô số kim tệ và rất nhiều mỹ nữ.


      Vị tướng quân vung tay lên:


      - Rút quân!


      Đám kỵ binh phía sau xếp thành đội ngũ hành quân chỉnh tề, trở về quốc cảnh bên kia. đường chỉ còn lại đống hàng hóa lớn và chỗ thi thể nằm đơn độc.


      - Đại sư, ngươi tiêu chí này của đại sư Antonio rốt cuộc là có ý gì vậy?


      Tướng quân và ma pháp sư thúc ngựa sóng đôi với nhau. Ở lưng ngựa, tướng quân kìm chế được lòng hiếu kỳ, cẩn thận hỏi ma pháp sư.


      - biết.


      Ma pháp sư gọn gàng dứt khoát trả lời, cúi đầu nhìn dấu hiệu kia chút:


      - Có lẽ là hoa văn ma pháp kỳ lạ nào đó!


      Ngón tay của ma pháp sư vuốt ve dấu hiệu kia. Đó là vòng tròn màu vàng. Bên trong có rất nhiều hoa văn ma pháp như cách gọi của ma pháp sư kia. Nhìn kỹ lại, đó chính là chữ tiếng Trung, Khải thư tiêu chuẩn, vô cùng ngay ngắn.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 2 : Pháp sư truyền kỳ. (2)

      Thủ đô vương cung, Đại tướng quân ngã quỵ ở mặt đất phát ra tiếng ầm. điên cuồng dập đầu về phía quốc vương bệ hạ cao cao tại thượng.


      - Bệ hạ, thần hạ có năng lực, ba quyển sách mặt phẳng chiếu bị trộm mất, chỉ đoạt về được hai cái.


      Tướng quân chịu trách nhiệm rất cam tâm trước kết quả như thế. Nhưng, tình thế cũng phải do khống chế. Cho dù nổi giận thế nào, cũng làm được gì, chỉ có thể cẩn thận mọi chuyện với quốc vương bệ hạ.


      Ầm.


      chén trà đầy tinh xảo biến thành từng mảnh vỡ ngay bên chân của . giọng nữ uy nghiêm xuất :


      - Lẽ nào cấm vệ quân các ngươi đều ăn cơm khô sao? Chút chuyện như thế cũng làm hỏng được?


      Tuy rằng trong giọng có chút thất thố vì tức giận. Nhưng những người quen với tính cách của bệ hạ này, đều biết đây là biểu của nổi giận.


      Tuy nhiên, bệ hạ này càng nổi giận, lại càng có biểu trầm ổn. Mọi người đều biết, nàng rất ít khi bởi vì tức giận mà đánh mất swk bình tĩnh. Nàng càng bình tĩnh càng khiến người ta hoảng sợ.


      - Người dẫn đầu đội hộ vệ chịu trách nhiệm trông giữ quyển sách mặt phẳng chiếu, chết! Tất cả thành viên của đội hộ vệ đày đến chiến trường, lấy công chuộc tội!


      Ngay sau đó giọng của bệ hạ truyền đến, bắt đầu tuyên bố xử phạt đối với những người có trách nhiệm liên quan đến kiện lần này:


      - Đội ngũ thủ hạ ngươi chịu trách nhiệm truy xét, tìm quyển sách trở về, người dẫn đầu thêm bậc quan. Toàn đội thưởng trăm kim tệ. tìm được, tất cả đều đưa đến chiến trường cho tỉnh táo lại!


      - Vâng, bệ hạ!


      Đại tướng quân dám nhiều lời. Huống hồ, có công nhất định phải thưởng, có sai phạm nhất định phải phạt. Đây là thiết luật trong quân chỉ lời. Bệ hạ xử trí rất công bằng.


      - Ma pháp sư trông coi quyển sách mặt phẳng chiếu!


      Lúc bệ hạ chuyện, mấy ma pháp sư đều lộ vẻ cung kính. Khi nghe thấy bệ hạ chuyển đề tài tới người ma pháp sư, ma pháp sư dẫn đầu vội vàng chủ động ra kết quả xử phạt:


      - Bệ hạ, bọn họ bỏ rơi nhiệm vụ, phạt bọn họ giống như các thành viên của đội hộ vệ, đày đến chiến trường lấy công chuộc tội.


      - Truyền mệnh lệnh của ta!


      Bệ hạ dường như tương đối hài lòng đối với cách xử trí đối với ma pháp sư này, bắt đầu nhanh chóng tuyên bố mệnh lệnh mới.


      Nghe thấy bệ hạ muốn phát ra mệnh lệnh, mọi người kể cả những văn thần đứng hai bên đều tập trung tinh thần lắng nghe, rất sợ bỏ qua chữ.


      - Quyển sách mặt phẳng chiếu của đại sư Antonio, mặc kệ phẩm cấp gì, từ đây xếp vào tài nguyên chiến lược của quốc gia. Những kẻ lén lút trộm cướp, buôn bán, vận chuyển, trực tiếp đưa lên giá treo cổ!


      Lần này chuyện trộm cướp rốt cuộc thúc đẩy bệ hạ đưa ra quyết định.


      - Tuân mệnh, bệ hạ!


      Mọi người cùng nhau kêu to tiếng. Lúc này cũng ai dám khuyên bảo, rất sợ lại làm bệ hạ tức giận.


      - Chờ chút!


      Bệ hạ bỗng nhiên lại sửa lại.:


      - Treo cổ quá chậm. khi phát , đánh chết ngay tại chỗ! Người trộm quyển sách mặt phẳng chiếu, sau khi tra ra, diệt cửu tộc của !


      Tuy rằng buổi đấu giá ngầm phải là buổi đấu giá quang minh chính đại, nhưng lại thực có thể lấy được đồ tốt. Đương nhiên, nếu gọi là buổi đấu giá ngầm, tất nhiên những thứ được đem ra đấu giá có lai lịch mấy ràng.


      Tại cửa hội trường, hai đại kiếm sư võ trang đầy đủ đứng canh gác tại lối vào. Chỉ có điều, ngày hôm nay hai người bọn họ chỉ chịu trách nhiệm tiếp đón. Từ bọn họ được chủ nhân của hội bán đấu giá ngầm thu nhận, nuôi dưỡng cũng cho huấn luyện đạt đến thực lực đại kiếm sư. Đây là lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng hoành tráng, nhưng bọn họ lại chỉ được an bài trông cửa. Bởi vì người tới đây hôm nay, cho dù là cường giả đến thủ vệ đều mạnh hơn, cũng khiến người cảm thấy quá đáng.


      - Ngày hôm nay rốt cuộc có vật gì bán đấu giá, tại sao lại có động tĩnh lớn như vậy?


      Vẻ mặt đại kiếm sư bên trái đầy khiếp sợ, nghi hoặc hỏi người bên phải. Lúc này có ai, bọn họ có thể lén lút trò chuyện.


      - Điều này ta cũng biết. đấy.


      Đại kiếm sư bên phải khỏi khinh thường. Nhìn có ai tới đây, mới khẽ :


      - Nghe , lần này có ba nữ nô thú nhân cực phẩm, còn có mỹ nữ Tinh Linh. Có người , còn có quyền sở hữu mỏ tinh thiết mỏ, tấm bản đồ kho báu. Quan trọng nhất là, ma hạch cấp chín của con Hỏa Long. Còn có thanh thần khí. Ngươi , có thể thu hút người khác hay ? truyện copy từ


      thể tự chủ được hai người bọn họ thôi thảo luận nữa. Lần này biết sao, buổi đấu giá dường như quá mức long trọng.


      Mấy đại biểu liên minh về thương nghiệp có tiếng sớm tiến vào hội trường. Trong số những người vào chí ít có ba Kiếm Thánh. Đây còn phải là điều kinh khủng nhất. Ngay cả thần giáo Quang Minh, thần giáo Hắc Ám cũng phái người đến đây. Thậm chí mấy Công quốc đối địch cũng có đại biểu đến. Nhìn dáng vẻ của bọn họ dường như nhất định phải thu hoạch được nhiều trong buổi đấu giá này.


      Ngay cả mấy nghiệp đoàn nổi danh như nghiệp đoàn lính đánh thuê, nghiệp đoàn ma pháp sư và nghiệp đoàn đạo tặc, nghiệp đoàn thích khách đều phái người tới tham gia buổi đấu giá ngầm lần này. Với đội hình như vậy, quả thực cũng khiến bọn họ cách nào tưởng tượng được.


      Ai có thể tưởng tượng được, hai đại thần giáo ngang nhiên phái người tham gia buổi đấu giá ngầm?


      Nếu như chỉ có thần giáo Hắc Ám, độ tin cậy có thể cao hơn nữa chút. Nhưng ngay cả thần giáo Quang Minh cũng quang minh chính đại phái đại biểu tham gia. Điều này khiến người ta ngạc nhiên tới mức trợn mắt há hốc mồm.


      chỉ có là hai đại thần giáo này, ngay cả đại biểu của mấy Công quốc đều dùng thân phận quốc gia để báo danh tới tham gia buổi đấu giá ngầm. Đây quả thực chính là chuyện nực cười.


      Nếu xưng là buổi đấu giá ngầm, tất nhiên là được quốc gia thừa nhận. Nhưng những Công quốc này lại hoàn toàn để ý tới điều đó. Bọn họ phái người tới tham gia, vậy , lần đấu giá này nhất định có thứ mà bọn họ muốn nắm vào trong tay, thể chờ đợi được nữa.


      Theo dòng suy nghĩ này, vậy rất dễ dàng lý giải được tại sao mấy đại nghiệp đoàn đặc biệt là nghiệp đoàn lính đánh thuê hoàn toàn thừa nhận tổ chức của nghiệp đoàn lính đánh thuê ngầm lại đến tham gia buổi đấu giá ngầm này.


      Những tổ chức này xuất tính là cái gì. Nhưng điều càng khiến người ta kinh ngạc hơn chính là, khi ở trường ngoại trừ đại biểu nghiệp đoàn ma pháp sư ra, lại xuất mười mấy ma pháp sư thể nhìn mặt.

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 3 : Pháp sư truyền kỳ. (3)



      Chương 3: Pháp sư truyền kỳ. (3)


      Nguồn: Vipvanda


      »-(¯`v´¯)-» Nhóm dịch: Sói Già »-(¯`v´¯)-»


      vipvanda :


      Chương 3: Pháp sư truyền kỳ. (3)


      Tuy rằng biết bọn họ mạnh như thế nào, nhưng thời điểm những ma pháp sư này đến, với tư thế của tùy tiện bất kỳ người nào cũng có thể khiến mọi người cảm giác được mình bị lực lượng dâng trào kiềm chế. Dường như chỉ cần ngón tay của bọn họ thoáng động, tất cả hội trường biến thành tro bụi.


      Với đội hình như vậy, quy mô như vậy thể khiến hai đại kiếm sư này tạm thời bị phái đến gác cửa tại cửa lớn của buổi đấu giá ngầm phải kinh ngạc.


      thực tế, sau khi nhìn thấy được đội hình như thế, hai người bọn họ còn cảm giác uất ức khi bị dùng gáo vàng múc nước bùn nữa. Trong lòng bọn họ chỉ còn lại sợ hãi cùng tò mò.


      - Nữ nô Hồ tộc cực phẩm, lưu lại...


      - Nữ nô Miêu tộc cực phẩm, lưu lại...


      - Nữ nô Vũ tộc cực phẩm, lưu lại...


      Liên tục ba nữ nô cực phẩm bị lưu lại, khiến người bán đấu giá hiểu ra sao. Đồng thời, cũng hết sức kinh ngạc,


      Lẽ nào mặt hàng ngày hôm nay ổn? Nhưng mình ràng cẩn thận kiểm tra. Ba nữ nô này là cực phẩm khiến mình có cách nào từ chối. Nhưng bọn họ lại bị lưu lại người nào ra giá sao?


      - Mỹ nữ Tinh Linh, lưu lại...


      Sau khi lại có mỹ nữ lưu lại, người bán đấu giá có lẽ qua phản ứng của các vị khách phía dưới biết được, trong lần đấu giá này, các vị khách thích mỹ nữ. Tuy nhiên, điều này cũng sao. Bọn họ thích mỹ nữ, nhưng trong lần đấu giá này còn có thứ tốt hơn.


      - mỏ tinh thiết, bên trong... truyện copy từ


      Người bán đấu giá vừa định giới thiệu về tình hình của mỏ tinh thiết, phía dưới có người hết sức thiếu kiên nhẫn ngắt lời


      - Nơi này có ai để ý tới mỏ tinh khiết nho . nên lãng phí nước bọt của ngươi và thời gian của mọi người nữa. Cái kế tiếp !


      ai biết là ai , nhưng điều này có trở ngại gì. Mọi người đều nhất trí với ý kiến của người vừa kêu.


      Người chủ trì sàn đấu giá sau khi trưng cầu ý kiến của phía tổ chức, nhận được đồng ý, để mỏ tinh thiết lại sau.


      - tấm bản đồ kho báu thần bí...


      - ai quan tâm tới bản đồ kho báu. Cái kế tiếp! nguồn


      ...


      - Thời điểm kích động lòng người đến. Chúng ta long trọng mời ra ma hạch đẳng cấp cao nhất mà ta từng gặp. Đây là ma hạch của con rồng lớn, hơn nữa còn là ma hạch Hỏa Long cấp chín...


      Người bán đấu giá vừa điều động tâm tình của mình, dùng giọng điệu sục sôi ra câu này, bị người lạnh lùng ngắt lời.


      - Ngày hôm nay mọi người có tâm tư về phương diện ma hạch. Ngươi tốt nhất nên tiến tới đồ cuối cùng !


      ai quan tâm tới mỏ tinh khiết nho . Cái này rất bình thường. Lần này mọi người đến đây đều có lai lịch. Mỏ tinh thiết lọt nổi vào mắt xanh là chuyện đương nhiên.


      Nhưng ngay cả ma hạch Hỏa Long cấp chín cũng để ý? Người bán đấu giá biết nên mình may, hay là trong lòng thầm mắng những khách hàng này nhìn được hàng.


      Tuy nhiên, ý nguyện của khách chính là ý chỉ của thần. Chủ hậu trường dường như dự đoán được tình huống xảy ra như vậy, nhưng vẫn đồng ý với cầu của những khách hàng này.


      Tâm tình của người bán đấu giá cũng trở nên kích động. Hạng mục tiếp theo chính là bán đấu giá thần khí. Đây là thần khí mà phải mỗi người bán đấu giá đều có cơ hội gặp được.


      - Dưới đây chính là trân bảo then chốt của buổi bán đấu giá lần này. Nó từng là vũ khí của thần...


      - Cái này phải là hàng then chốt. Chí ít ngày hôm nay phải. Mang hàng then chốt ra !


      giọng lạnh lùng nghiêm nghị truyền ra từ chỗ ngồi của vị khách mặc áo đen, khiến người bán đấu giá phải ngạc nhiên.


      Thần khí cũng phải là vật quan trọng trong buổi bán đấu giá, vậy còn có vật gì đáng để bọn họ chú ý như vậy?


      Tuy nhiên, người bán đấu giá với kiến thức rộng rãi, khi này nhìn thấy được quyển sách nhìn như trống , bỗng nhiên nín thở, nhìn lên vòng tròn ký hiệu phía bên .


      Lúc này người bán đấu giá nhịn được bắt đầu run rẩy.


      - Trời ạ. quyển sách mặt phẳng chiếu cấp tám!


      Nhìn thấy phần giới thiệu về hàng, người bán đấu giá nhịn được la hoảng lên:


      - Tác phẩm của đại sư Antonio. Trời ạ!


      Ầm.


      Theo tiếng kêu sợ hãi của vang lên, tất cả sàn đấu giá bắt đầu sôi trào.


      - Đại sư Antonio?


      Người đại kiếm sư canh giữ ở ngoài cửa lớn, với kiến thức nông cạn trước đây cũng chưa từng nghe qua về cái tên này. cảm thấy rất kỳ quái hỏi người đại kiếm sư bên cạnh:


      - Người này là ai vậy? Ngươi nghe qua chưa?


      - Chưa từng!


      Vẻ mặt của người đại kiếm sư bên cạnh cũng đầy mơ hồ, đàng hoàng trả lời:


      - Tuy nhiên nếu nhiều người vì mà trở nên điên cuồng như vậy, cho dù là thần khí cũng thể che giấu hào quang của , vậy chí ít phải là vị Pháp Thánh, hoặc có thể là Pháp Thần !


      - Ta tên là Antonio, là ma pháp học đồ.


      Mạnh Hàn rốt cuộc chấp nhận thực mình xuyên qua:


      - Từ hôm nay trở , , từ giờ trở , ta tên là Antonio, là ma pháp học đồ.


      Trong bầu trời u vẫn tan . tầng mây trầm thấp kèm với lôi quang lập lòe ngừng lóe sáng trung.


      Thời tiết u này hoàn toàn phù hợp với tâm tình Mạnh Hàn tại.


      chiếc xe ngựa xem ra mục nát thể tả, chậm rãi đường. Lều xe ngựa ít lỗ thủng. Qua những lỗ thủng này còn có thể nhìn thấy từng điện quang thỉnh thoảng lại tàn phá bừa bãi trong bầu trời. Xem ra trời sắp mưa. Nhưng tại ngay cả thứ để che những lỗ thủng này cũng có.


      ra đây là chiếc xe ngựa kéo hàng. Thậm chí ngay cả hàng hóa cao cấp cũng có. Trong xe ngựa chỉ chứa ít tạp vật. Mạnh Hàn an vị ở phía xe ngựa.


      Mạnh Hàn hình như nhớ lại được vài điều. Mình còn chưa tốt nghiệp đại học. Mình đường tới buổi thi của học kỳ cuối cùng, đột nhiên sấm vang chớp giật. Sau đó mình giống như bị lôi tới thế giới khác cũng với cảnh sấm vang chớp giật như vậy.


      Vừa nãy xảy ra chuyện gì, Mạnh Hàn chỉ mơ hồ có chút ấn tượng, nhưng thực ràng.


      Trong thời gian rất dài, Mạnh Hàn vẫn ngẩn người. Mặc dù lên xe vẫn trong tình trạng như vậy. Tuy nhiên, biểu ngây dại của như vậy lại phù hợp với cảm tưởng của mọi người đối với .


      gia hỏa gặp thất bại khi thực nghi thức thăng cấp cho ma pháp học đồ, chẳng lẽ còn muốn phải vô cùng phấn khởi sao?

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 4 : Mạnh mẽ trưng thu thuế. (1)



      Chương 4: Mạnh mẽ trưng thu thuế. (1)


      Nguồn: Vipvanda


      »-(¯`v´¯)-» Nhóm dịch: Sói Già »-(¯`v´¯)-»


      vipvanda :


      Chương 4: Mạnh mẽ trưng thu thuế. (1)


      Tiếp đó, quốc vương Công quốc thu hồi lãnh địa giàu có mà đáng ra phải được thừa kế. Sau đó lại ném cho danh hiệu lãnh chúa của vùng đất nào đó. Tiếp đó phái ra mấy quan viên đưa tới nơi. Mạnh Hàn thể nhớ ràng được. Thậm chí ngay cả tướng mạo của lão quốc vương kia thế nào cũng nhớ được.


      Trong tất cả quá trình, đều tập trung vào ký ức Antonio trước kia. Cả người trở nên si ngốc ngơ ngác. Thậm chí ngay cả việc hành lễ cũng do quan viên bên cạnh ấn đầu xuống để hành lễ.


      Đây là đội ngũ khổng lồ. loạt xe ngựa phía trước trông rất sang trọng. Ở giữa là loạt xe ngựa kéo hàng hơn chút. Cuối cùng mới là mấy chiếc xe ngựa chứa các vật linh tinh.


      Mạnh Hàn bị vứt vào trong đống tạp vật. Nếu như phải vừa vặn đường , chiếc xe ngựa vấp phải tảng đá khiến chiếc xe xóc mạnh cái, đầu của Mạnh Hàn va vào thành xe, sợ là vẫn có cách nào hoàn toàn tỉnh táo lại.


      Thế này sao có thể xem là hộ tống chứ? Đây quả thực chính là tiện đường chuyển hàng mà mang theo.


      Xung quanh những cỗ xe ngựa sang trọng phía trước đều có các kỵ sĩ mang khôi giáp sáng như tuyết. Cho dù là xung quanh những xe ngựa ở giữa cũng có đám gia hỏa nhìn như đám bảo tiêu theo. Chỉ có chiếc xe ngồi và mấy chiếc xe ngựa mục nát tương tự, trừ người đánh xe ra hoàn toàn còn người nào chăm nom.


      Mình phải là quý tộc sao?


      Tuy rằng từ trong ký ức biết, Mạnh Hàn biết thân thể này của mình chỉ là Nam tước nho . Trong quý tộc, so sánh ra chính là tước vị thấp nhất chỉ nhỉnh hơn kỵ sĩ chút, nhưng dù gì cũng là quý tộc chứ? Tại sao lại bị đối xử như vậy được?


      Tuy nhiên, Mạnh Hàn cũng nhanh chóng tiếp nhận thực này.


      Quý tộc có quyền có thế, ngay cả hy vọng cuối cùng trở thành ma pháp sư cũng bị dập tắt. Vậy chính là quý tộc hoàn toàn có tác dụng gì. Nếu như phải vì giữ gìn vinh quang của giới quý tộc, chắc hẳn ngay cả lãnh địa cuối cùng kia cũng cho .


      Tuy rằng chán nản đến trình độ như vậy, nhưng ít ra vẫn tốt hơn so với vị trí của mình tại thế giới trước kia. Chí ít, tại Mạnh Hàn còn có mảnh lãnh địa . Hơn nữa người còn có hai trăm kim tệ do quốc vương bệ hạ ban thưởng. Chỗ này đủ để an an ổn ổn sống qua đời, tuy rằng thế sống quá xa xỉ, nhưng cũng cần khổ cực tìm việc làm.


      Đông.


      cái túi đột nhiên được ném vào xe của Mạnh Hàn, thậm chí có ai câu.


      Mạnh Hàn mở ra, bên trong là mấy miếng lương khô cứng như đá. Trải qua thời gian lâu như vậy, đã đói bụng chịu được. Nhìn thấy số lương khô này, bất chấp tất cả, trước tiên cầm lên gặm.


      Mặc dù mình thất thế, nhưng hẳn có ai muốn dùng phương thức hạ độc vào bên trong đồ ăn để giết chết mình chứ?


      Những kẻ ngồi trong mấy chiếc xe ngựa phía trước khẳng định phải ăn những thứ này.


      Mạnh Hàn gặm mấy cái. Những mảnh lương khô này thậm chí còn tệ hơn cả thức ăn giống như cho lợn ở nhà ăn tại trường đại học của mình. Tuy nhiên, Mạnh Hàn rất đói bụng. quan tâm nổi ăn có ngon hay . vội vàng ăn hết miếng này tới miếng khác. Rất nhanh, ăn sạch mấy miếng lương khô trong túi.


      Vẫn thấy no? Mạnh Hàn lại ngạc nhiên phát ra, trong túi có bao nhiêu lương khô.


      - Này, người hầu còn nữa hay ?


      Lầm bầm trong miệng mấy lần, Mạnh Hàn thông thạo ngôn ngữ trong đầu của Antonio trước kia, hướng ra phía ngoài giọng kêu lên câu.


      - Câm miệng!


      giọng thô lỗ trực tiếp vang lên sát bên lỗ tai . Ngay sau đó, chiếc xe ngựa ọp ẹp kia bị đạp cước mạnh mẽ:


      - Quấy nhiễu bá tước đại nhân, ngươi muốn sống nữa sao?


      Gia hỏa chuyện xem trang phục hẳn là võ sĩ. Tuy nhiên, nhìn bộ dạng của cũng là võ sĩ có phần chán nản. truyện copy từ


      Mạnh Hàn cẩn thận quan sát chút, lập tức nhận ra những gia hoả này căn bản phải là người hầu cận của bá tước đại nhân gì đó, mà là lính đánh thuê.


      - Mẹ kiếp, nơi này cách xe ngựa sa hoa phía trước ít nhất phải hơn trăm mét. giọng câu có thể kinh động đến bá tước đại nhân sao?


      Trong lòng Mạnh Hàn thầm mắng, nhưng cũng dám gì. thông qua trí nhớ của thân thể này biết được, những lính đánh thuê này rất nhiều khi đều là kẻ liều mạng. Mình bây giờ người đơn thế bạc, nên trêu chọc bọn họ.


      , kiếp trước Mạnh Hàn chỉ là sinh viên đại học. căn bản cũng là sinh viên nghiêm túc. Nên trốn học trốn học, nên nợ môn nợ môn, nên chơi trò chơi chơi trò chơi, nên xem tiểu thuyết xem tiểu thuyết. miễn cưỡng có thể chờ đợi được đến lúc tốt nghiệp. Nhưng đại đột nhiên muốn tiếp nhận thế giới hoàn toàn khác, cho dù xem nhiều tiểu thuyết tương tự, phải có thể lập tức vùi đầu vào trong đó.


      - Kiên nhẫn lúc gió êm sóng lặng. Lùi bước trời cao biển rộng.


      Trong lòng Mạnh Hàn thầm đọc câu như vậy. Sau đó sờ sờ cái túi cứng ở sát bên cạnh, bắt đầu ảo tưởng tới cuộc sống hạnh phúc sau khi mình đến lãnh địa. Chỉ cần đến chỗ đó, mình chính là đại nhân trong số những người sống ở đó. Đến lúc đó, còn phải là muốn làm gì làm, muốn làm mưa làm gió làm mưa làm gió hay sao? Được, vẫn nên làm điều gì quá đáng. Khiêm tốn chút, chỉ thể chút uy phong là được rồi.


      Mạnh Hàn nén giận theo đoàn xe gần tháng. Mỗi ngày đều gặm chút lương khô ít cách đáng thương căn bản đủ no kia. Đến buổi tối, tới thời điểm cắm trại giải quyết chút vấn đề sinh lý, sau đó lại cuộn tròn ở bên trong xe cỏ khô, thậm chí biết tại mình đến chỗ nào.


      - Dậy!


      tiếng hô to đánh thức Mạnh Hàn. đợi kịp phản ứng lại, hai cánh tay của bị tóm lấy. Sau đó cả người bị nhấc lên. bị hai người kèm hai bên, lôi về phía đoàn xe phía trước.


      - sai, các ngươi thành , có tìm kiếm thứ gì người .


      giọng lạnh lùng từ phía sau vang lên, khiến người ta vừa nghe có cảm giác toàn thân muốn nổi da gà.


      Mạnh Hàn chợt thoáng nhìn qua khóe mắt. đám lính đánh thuê vẫn cùng ở phía cuối của đội ngũ, lúc này tất cả đều có bộ dạng khúm núm nịnh bợ, giống như cùng chim cút chỉnh tề cúi đầu đứng mặt đất.


      Vừa nghe thấy giọng kia, mặt của bọn họ lại lộ vẻ vui mừng.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :