Nhân vật Lệnh Hồ Xung
Có những điều mà ta nghĩ rằng
bao giờ có
đời lại xảy ra trong tác phẩm của
Kim Dung cách hợp lý và tràn đầy đạo lý. Cơ duyên nào
đưa
nữ ni thánh thiện, trong như ngọc mới 16 tuổi, dấn thân vào nơi ô uế, phức tạp nhất là động điếm Quần Ngọc dưới chân núi Hằng Sơn để cứu mạng Lệnh Hồ Xung?
bồng chàng lãng tử thanh danh tàn tạ ấy ra vùng hoang sơn dã lĩnh, chấp nhân phạm giới cấm khi ăn trộm dưa hầu có thức ăn cho chàng, tụng kinh Cứu khổ cứu nạn Quan Thế
Bồ Tát cầu xin cho chàng tai qua nạn khỏi. Lạ thay, lời kinh trang nghiêm của Phật giáo lại được đọc với hơi thở từ
trái tim tràn đầy tình
và đức hy sinh. Cơ duyên nào
đưa đẩy
nàng Nhạc Linh Sanh mới 16 tuổi, say mê cái mã đẹp trai của Lâm Bình Chi và dễ dàng phụ rẫy mối thâm tình ban đầu mà
dành cho Lệnh Hồ Xung?
Cho đến khi lấy Lâm Bình Chi, nhận ra bản chất tàn bạo của gã,
mới hối hận vì
đánh mất
báu vật
đời: “Nhớ xưa luyến ái Hàn công tử. Xương trắng thành tro hận chửa tan.”. Cơ duyên nào
đến với thánh
Nhậm Doanh Doanh, ở
trong ngũ Lục Trúc thành Lạc Dương mà “nhặt” được
chàng Lệnh Hồ Xung ốm o bệnh hoạn và khám phá ra được đó là người đàn ông
hùng, trung thực, có bản sắc nhất giữa cuộc đời này? Từ bỏ ngôi vị cao quý,
tươi đẹp, thông minh 17 tuổi ấy
theo chàng trai, bắt ếch nuôi chàng, đánh đàn ru cho chàng ngủ và khi chàng kiệt sức
cõng chàng lên chùa Thiếu Lâm, chấp nhận cho phái Thiếu Lâm cầm tù để đổi lấy
sống cho người
dấu.
Đó là 3 dạng tình
đời:
tình
thành lới do
mâu thuẫn giữa tôn giáo và thế tục,
tình
thực dụng vì say mê hào nhoáng bên ngoài mà
thấy được
phẩm chất bên trong,
tình
chân chính vì khám phá được chất ngọc bên trong mà
cần chú ý đến vẻ bên ngoài của
con người ốm o tàn tạ.
Kim Dung lên gân bình luận, phê phán; ông chỉ tường thuật và chúng ta hiểu. Thế thôi!