Thể loại: Ngôn tình trọng sinh. CHAP 1: Ngày mới bắt đầu, chim kêu ríu rít bên ngoài cửa sổ như muốn chào đón ngày mới đến. Bên kia cánh cổng mọi người ai cũng vui vẻ. Chỉ riêng nằm đấy, tay bị trói chặt vào bốn góc của chiếc giường . Năm tháng. Thời gian quá dài nhưng cũng chẳng phải là ngắn, nhất là đối với người được xem là bệnh nhân như . Bệnh viện tâm thần, nỗi kinh hoàng, nỗi ám ảnh của cuộc đời . bị , người mà xem là chồng, là người thân để rồi xem là công cụ, là con rối. ăn xài phung phí, ngon ngọt để , trao cả cuộc đời cho . Được thời gian, ba bị bệnh qua đời, mới biết được bộ mặt của . vẫn còn qua lại với người cũ, thanh mai trúc mã với . Thậm chí với người đàn bà đó còn chuẩn bị chào đón đứa con đầu lòng. Đau xót, hụt hẫng, tức tối, tuyệt vọng là tất cả cảm xúc mà có. ngang nhiên chiếm lấy công ty ba để lại, ngang nhiên dẫn người đàn bà đó về sống trong căn nhà của , và đưa vào cái nơi quái quỷ này. trách bản thân mình sao quá yếu đuối, quá nhu nhược để rồi làm gì được . hận , hận ả đàn bà kia khi được biết cái chết của ba. Ba chết do lỗi của , do cố chấp của mà ba phải ra trong uất hận. muốn tìm cách thoát. Nhưng được mấy ai trốn được khỏi cái bệnh viện nghiêm ngặt này chứ. muốn giải thoát, muốn gặp ba gặp mẹ những người rất thương . Các ý nghĩa xoay tròn trong đầu đến khi cảm nhận được đầu lưỡi đau rát, nỗi đau tê dại cơ thể khiến lịm dần . Trong vô thức mỉm cười. "Ba ơi mẹ ơi con đến tìm hai người đây, hai người đợi con nhé". Trước mặt là màu đen. Tất cả kết thúc.
Chap 2: - Nhược nhi, dậy con trễ lắm rồi đó. Con phải muốn ra ngoài sao. Hôm nay là ngày con đj thử áo cưới mà. Dậy con . Ông Đàm kêu công chúa cưng cuộn tròn trong chăn. Nhìn ông ôn tồn, từ tốn bên con cứ như cả thế giới đổ dồn về đây vậy. - ưm.... Thủy Nhược mở mắt ra. Bàng hoàng, hoảng sợ, sững sờ, lo lắng. còn sống, ở trong chính căn phòng của mình chứ phải là bệnh viện tâm thần. Nhìn lại người ngồi cạnh giường, mắt trợn to lên, dường như sắp rớt ra. Ba, là ba của bằng xương bằng thịt. Trông ba còn rất trẻ, trẻ lắm, lẽ đây là tình huống mà thường đọc trong những quyển truyện trọng sinh trước đây sao. Nếu thế này tốt quá rồi. Giờ phút này muốn la lên to, nhưng ngại có ba nên làm quá. nhào vào vòng tay của ba. bao lâu rồi nhỉ? Hình như gần 1 năm rồi được ôm ba, được nghe ba chuyện, được ba ân cần hỏi thăm. Nghĩ đến đây, nước mắt trào ra ướt đẫm vai áo của ba. Ông Đàm ngạc nhiên lắm, hiểu sao yên lành mà cục bông này lại khóc như mưa. - con sao vậy tiểu công chúa của ba, con bị làm sao à, hay khó chịu ở đâu ba biết. ấy sáng nay ba nghĩ làm đưa con kiểm tra nha. ngước gương mặt ướt đẫm lên nhìn ba, thấy được thương, bảo bọc bao la vô bờ bến mà ba dành cho . Cố trấn tĩnh mình được khóc, được làm ba lo lắng cho . là làm, lau đj gương mặt tèm lem vì nước mắt, mỉm cười tươi. - con sao ba ơi, tại lúc nãy con nằm mơ thấy ba bỏ con. Giật mình nên con khóc vậy mà. - đứa ngốc này, ba bao giờ bỏ con đâu. Ba con nhất, con là cả thế giới của ba mà. Ông Đàm ôm công chúa vào lòng mình, xoa xoa đầu cho an tâm. - hjhj dạ. À mà ba ơi, hôm nay con phải làm gì? - con phải đj thử áo cưới. giật mình ra mình chưa đám cưới. Vậy mình thay đổi tất cả, để và con ả kia có cơ hội làm hại ba và làm hại mình nữa. - ra con có chuyện muốn với ba. - chuyện gì vậy con. Ông Đàm ngạc nhiên, chưa bao giờ ông thấy nghiêm túc đến vậy. - con muốn hủy hôn. Con nhận thấy Quan Phúc Thuần ta quá giả tạo, ta làm con muốn nôn khi đến gần. - nhưng lúc trước chính con muốn được làm vợ nó mà - ba thuận theo con lần này được ba, con thể chung sống với người như vậy. Con muốn đem hôn nhân của mình ra đánh cược. dùng vẻ mặt thành nhấ có thể để nhìn ba, để ba thấy được quyết tâm của mình. - được, ba chấp thuận cho con. Ông Đàm chấp thuận vì ông cũng thích tên họ Quan đó. giả tạo, miệng lưỡi. Ông sợ con mình ngây thơ bị gạt nhưng có vẻ như con ông lớn rồi.
Chap 3: Công ty bất động sản Thiên Thành nằm ở trung tâm thành phố. Bên ngoài đồ sộ, với tòa nhà văn phòng cao cao 32 tầng, rộng lớn. công ty này lúc đầu do ông Đàm cùng vợ tay gầy dựng nên. Đến khi có được chút danh tiếng thương trường người vợ hiền lại đột ngột qua đời sau khi sinh hạ tiểu công chúa . Vì vậy mà ông vô cùng thương công chúa. Thủy Nhược chỉ là người thân duy nhất của ông, mà còn là nguồn an ủi, động viên lớn nhất. Mỗi khi làm về, dù mệt mỏi đến đâu nhưng khi nhìn thấy , mọi mệt mỏi của ông dường như biến mất hết. Mặc dù là tiểu thư nhà giàu như Thủy Nhược học cực giỏi, được xếp thứ hai trường chỉ sau bạn học là Âu Dương Thanh Nam. Tuy học thua bạn nhưng giữa họ lại có tình bạn rất đẹp. Họ xem nhau là bạn thân giúp đỡ nhau trong những lúc khó khăn. Đời trước vì Thanh Nam bị hại phải di cư ra nước ngoài nên mới giúp được Thủy Nhược. Trở lại tại nhé. Hôm nay Thủy Nhược theo chân ba đến công ty, nhưng là làm. được vào làm phó tổng ở đây gần hai tháng rồi. Trước đây, chuyện gì cũng hỏi ý kiến của Quan Phúc Thuần. Cho nên sau này mới có thể lộng quyền như thế. Bây giờ mọi chuyện thay đổi . muốn làm bình hoa nữa, tự có quyết định, tự có chính kiến của mình. Vào sảnh lớn công ty, chào ba tiếng rồi về phòng của mình. thích tự mình pha cà phê sáng nên lúc nào trong góc phòng cũng có bàn dùng để pha chế. Tự thưởng cho mình ly cà phê thơm lừng, mỉm cười bắt đầu xử lý công việc. Có nhiều công trình nhìn chung thấy có tiềm năng phát triển. Nhưng dựa vào trí nhớ đời trước của mình, muốn đưa công ty của ba ngày càng lên, ngày càng phát triển và mắc phải sai lầm như trước đây. Phê duyệt hồ sơ đến trưa, lên văn phòng tìm ba để cùng ăn. Tình cờ lúc đến phòng ba, nghe có tiếng người la hét giận dữ. Trợ lý Đinh cũng ở bên trong biết có chuyện gì nữa? mở cửa bước vào thấy Quan Phúc Thuần như con chó điên ngồi sô pha. Tóc tai còn ngay ngắn, bộ quần áo của cũng nhăn nhúm. Nhìn sơ qua là biết vừa mới phát hỏa xong. thấy Thủy Nhược giống như là thấy cứu cứu tinh. chạy ào đến cầm tay hấp tấp: -Nhược nhi, phải chúng ta rất nhau sao, em cũng chấp nhận làm vợ rồi sao bây giờ em lại thay đổi? mà lúc này rất muốn nôn, nhìn thái độ thương, chân thành của hề khiến cảm động, nó chỉ khiến nhớ đến những tháng ngày tăm tối nơi bệnh viện tâm thần kia thôi. hận , đúng rất hận . cố đẩy ra nhưng cầm rất chặt, đỏ ửng cả tay . ông Đàm thấy vậy đến xô ra. nhìn tay mà chỉ muốn đánh cho tên khốn đó trận nhưng kéo tay ông lại. ý của rất ràng, muốn tự mình giải quyết. khoan thai, chậm rãi đến ghế sô pha ngồi xuống, nhìn . chột dạ, đó giờ chưa bao giờ thấy nhìn như thế. cái nhìn coi thường -Chắc có lẽ trưởng phòng Quan quên tiêu chí tôi đưa ra lúc quen là gì rồi nhỉ? tôi muốn có người có đủ năng lực che chở cho tôi, có người thương và quan tâm tôi? làm được sao mà đòi cưới tôi? -Tất cả những cái đó đều làm được, quan tâm che chở, thương em rất nhiều mà. tha thiết như muốn truyền đạt để có thể hiểu được thế nào, quan trọng với bao nhiêu. thấy hết, nhưng đáp lại chỉ là nụ cười nhàn nhạt. - thương tôi, quan tâm tôi. vậy xin hỏi Quan trưởng phòng Lý Tiểu Mai là gì của , Quan Tiểu Nhất là gì của . đừng với tôi họ phải vợ và con của nha. tôi cười chết mất. trợn to mắt, chuyện này giấu rất kỹ rồi mà, sao lại biết được, giống như từng gặp qua họ rồi nữa. thể nào. ông Đàm lại ngạc nhiên, ông tự trách mình sao tìm hiểu cho kỹ để Nhược nhi phải chịu khổ. Nếu như biết như vậy rồi ông bao giờ chấp nhận hôn này. kết quả cuối cùng của ngày hôm nay là Quan trưởng phòng của chúng ta bị hủy hôn cái nhục nhã ê chề. bây giờ trong công ty ai cũng biết là người chân đạp hai thuyền, thậm chí còn có cả con riêng. ai cũng khinh bỉ nhìn , lời của căn bản còn giá trị nữa.
Xl mọi người. Vì mình thi cuối kì nên hk đăng tiếp dc. Cuối tuần s là mình thi xong r. Mình bù cho nhak.
@Hoanglanxh2812 ơi, em cố gắng post hoàn truyện nha, sau tuần thấy em hồi chị ban nick hoặc trừ ruby cho phần truyện này nhé.