Vũ Ngịch Càn Khôn - Chúc Long Ngữ

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Xing Bairong

      Xing Bairong Well-Known Member

      Bài viết:
      322
      Được thích:
      2,111
      VŨ NGHỊCH CÀN KHÔN

      [HAY]

      Tác Giả: Chúc Long Ngữ
      Thể loại: Tiên Hiệp
      Số Chương: 2177
      Nguồn: Vipvandan


      NỘI DUNG TRUYỆN

      Ta muốn trời này che hết mắt ta….
      Ta muốn đất này chôn được lòng ta….
      Ta muốn vận mệnh này chỉ do mình ta nắm giữ….

      Sở Nam, thiếu niên bởi vì kinh mạch đứt đoạn mà thể luyện võ, bị người khác cho rằng lúc 8 tuổi chết, thế nhưng vẫn sống, mang mình cái danh phế vật bất tài suốt 16 năm.

      thiếu niên kiên cường đầy nghị lực, cam lòng bị người khác xem thường, cam lòng bị lão Thiên định đoạt, vượt qua mọi đau đớn, gian khổ, bằng ý chí kinh người bước con đường nghịch thiên.

      Thiên Vũ Đại Lục, 1 kỳ nhân xuất , 1 tên phế vật trở thành tuyệt thế cường giả trong truyền thuyết, từng bước từng bước đột phá Võ Sĩ, Võ Sư, Đại Võ Sư, Võ Tướng, Võ Quân, Võ Vương, Võ Hoàng, Võ Đế, Võ Tôn, Võ Thánh, Võ Thần.
      Last edited: 10/4/15
      Lục Nặc, CollaAnh Đức thích bài này.

    2. Xing Bairong

      Xing Bairong Well-Known Member

      Bài viết:
      322
      Được thích:
      2,111
      CHƯƠNG 1: NAM PHẾ VẬT

      - Sở Nam ca ca, người đồng ý bắt cho ta con tiểu mãng xà rồi mà?

      tiểu nữ hài chừng bảy tám tuổi, tóc để hai chỏm như sừng dê, khuôn mặt tinh xảo như búp bê, đối mặt với thiếu niên mười sáu tuổi mặt mày sáng sủa .

      - Tiểu Nhược Tuyết! Chuyện này….

      Sở Nam ngồi chồm hổm xuống, cười xấu hổ, vuốt đầu nàng :

      - Nhưng ta cũng với ngươi, đợi đến khi ta luyện thành cao cấp Võ Sư mới có thể giúp ngươi bắt tiểu mãng xà mà!

      - Nhưng mà…. Sở Nam ca ca, người đến lúc nào mới có thể luyện thành cao cấp Võ Sư chứ?

      Bạch Nhược Tuyết ánh mắt có chút ngầng ngậng nước, thanh nức nở :

      - Bạch Hạo ca ca cũng là trung cấp Võ Sĩ rồi, người tại sao vẫn còn là sơ cấp Võ Sĩ chứ?

      Nghe vậy, Sở Nam quả có chút xấu hổ, năm nay mười sáu tuổi, tại đại lục Thiên Vũ cũng gần đến tuổi trưởng thành, thế nhưng vẫn là sơ cấp Võ Sĩ, quả là quá kém. Mà Bạch Hạo trong lời của Bạch Nhược Tuyết mới chỉ là tiểu hài nhi mười hai tuổi, hơn buốn tuổi là trung cấp Võ Sĩ, so với quả là trời vực.

      Lúc hai người thanh cuồng tiếu tràn đầy mùi vị châm chọc vang lên:

      - Nam phế vật, ngươi tại sao vẫn còn là sơ cấp Võ Sĩ? Ta còn tưởng ba năm gặp ngươi có chút tiến bộ chứ? Nhược Tuyết, gọi ca ca tiếng rồi ta giúp ngươi bắt tiểu mãng xà, ta bây giờ là cao cấp Võ Sư rồi!

      - cần, ta chỉ muốn Sở Nam ca ca bắt thôi.

      Bạch Nhược Tuyết nắm tay Sở Nam, khẽ :

      - Sở Nam ca ca, chúng ta về nhà thôi.

      - Tiểu Nhược Tuyết, chúng ta .

      Sở Nam nắm lấy cánh tay bé của Bạch Nhược Tuyết, về phía trước, nhưng người vừa lên tiếng lại đứng chắn trước mặt Sở Nam, Sở Nam qua trái cũng qua trái, Sở Nam sang phải cũng sang phải.

      - Ngươi muốn gì?

      Sở Nam lạnh lùng hỏi.

      Kẻ chắn trước mặt Sở Nam tên là Bạch Trạch Vũ, năm nay mười bảy tuổi, cha của là Bạch Thành Phong, cũng là trưởng thôn của Bạch gia thôn, tại tiểu sơn thôn vắng vẻ như vậy, lại có cha là trưởng thôn giống như vua cõi, Bạch Trạch Vũ cũng xem như có chút quyền thế, hơn nữa lại rất có thiên phú, 13 tuổi là cao cấp Võ Sĩ, cũng ở đây được năm ngẫu nhiên được trung niên nhân đem khỏi Bạch gia thôn, nghe người đó là thành viên trọng yếu của Thánh Hỏa Môn, cũng là trong ba môn phái lớn của Đại Khánh Quốc, mà Bạch Trạch Vũ cũng nhờ vậy mà trở thành nội thất đệ tử của Thánh Hỏa Môn.

      Bạch Trạch Vũ quả thực phụ thiên phú của , lúc chỉ mới là cao cấp Võ Sĩ, mà bốn năm sau, ngờ lại có thể bước qua cánh cửa Võ Sĩ đạt đến Võ Sư, lại còn là cảnh giới cao cấp Võ Sư nữa.

      Trước kia, Sở Nam luôn trốn tránh Bạch Trạch Vũ, nhưng ngờ Bạch Trạch Vũ rời nhà ba năm, vậy mà khi trở về liền tìm gây phiền toái.

      - Muốn làm gì?

      Bạch Trạch Vũ khinh miệt hừ tiếng, nhìn con đường dưới chân, khẽ chớp mắt cái, ngạo nghễ :

      - Con đường này dành cho cường giả, về phần vài tên phế vật, ví dụ như 16 tuổi vẫn là sơ cấp Võ Sĩ, chừng ngay cả phế vật sơ cấp Võ Sĩ cũng bằng xứng đường này!

      Bạch Trạch Vũ thấy Sở Nam dám gì, cho là sợ, lại càng kiêu ngạo hơn, cuồng tiếu :

      - Ngươi muốn cũng được, quỳ xuống dập đầu ba cái, gọi ba tiếng gia gia, ta tạm tha cho ngươi. Ngươi muốn đánh trận sao? Tốt nhất vẫn nên quỳ xuống khấu đầu ba cái .

      Sở Nam trầm mặc, nhưng bề ngoài trầm mặc lại thai nghén phẫn nộ vô tận, Bạch Nhược Tuyết ở bên cạnh có chút bối rối, mặc dù tuổi của nàng còn rất , nhưng nàng cũng hiểu giữa sơ cấp Võ Sĩ và cao cấp Võ Sư chênh lệch như thế nào, khác gì trời vực, Sở Nam ca ca làm sao đánh được? Hơn nữa, thân thể của Sở Nam ca ca còn tốt, luôn sinh bệnh….

      - Tiểu Nhược Tuyết, ngươi về trước , buổi tối ca ca cùng ngươi bắt đom đóm!

      Sở Nam thấy bàn tay bé của Bạch Nhược Tuyết run rẩy, cố gắng dùng thanh nhu hòa , nhưng Bạch Nhược Tuyết lại quay đầu lại, kiên quyết :

      - , Sở Nam ca ca, ta và người cùng nhau!

      xong, Bạch Nhược Tuyết lại quay sang Bạch Trạch Vũ, dùng thanh non nớt :

      - Có phải ta gọi ngươi tiếng ca ca ngươi để chúng ta qua?

      Bạch Trạch Vũ sững sờ, sau đó cười ha hả :

      - Sở Nam, ta nhìn nhầm ngươi rồi, ngươi dám đánh với ta, lại gọi tiểu nha đầu này tới xin tha cho ngươi, xem ra ngươi phải chỉ là tên phế vật mà còn là tên nhu nhược chính cống… Tên nhu nhược!

      Nghe thấy nời hết sức vũ nhục của Bạch Trạch Vũ, Sở Nam xiết chặt nắm tay vang lên tiếng răng rắc giòn tan, bởi vì từ toàn bộ kinh mạch bị đứt cho nên thể chất của Sở Nam rất yếu, căn bản thích hợp luyện võ, bất luận khắc khổ luyện võ như thế nào, bỏ ra bao nhiêu tâm huyết và mồ hôi thực lực vẫn khó có thể tiến thêm, cho nên vẫn luôn bị người khác gọi là phế vật….

      Thế nhưng, cho tới bây giờ còn chưa có ai gọi là tên nhu nhược….

      Lấy võ vi tôn, đại lục Thiên Vũ luôn dùng võ vi tôn rất khinh bỉ những người nhu nhược dám đối mặt với khiêu chiến. Bị người khác gọi là nhu nhược chính là vũ nhục lớn nhất trong lòng Sở Nam. Lửa giận trong lòng Sở Nam bùng lên, mặt lại chút thay đổi, chậm rãi :

      - Tiểu Nhược Tuyết, đứng qua bên xem ca ca giáo huấn tên hỗn đãn này thế nào!

      Bạch Nhược Tuyết nghe lời lùi sang bên, trong đầu suy nghĩ xem có nên chạy về thôn gọi người đến hay , thế nhưng nàng lại sợ Sở Nam ca ca ở bên này….

      - Giáo huấn ta? Quả là trò đùa, ngươi chỉ là tên phế vật sơ cấp Võ Sĩ, muốn giáo huấn cao cấp Võ Sư như ta?

      Bạch Trạch Vũ ngửa đầu cuồng tiếu, phảng phất như nghe được câu chuyện nực cười nhất đại lục Thiên Vũ, ngay lúc cười đến cong gập người nắm đấm của Sở Nam hóa phẫn nộ thành lực lượng mang theo Viêm Hỏa màu vàng nhạt nhằm về phía thân hình cong gập của Bạch Trạch Vũ nện tới.

      Nắm đấm bị thiêu đốt thành hỏa cầu, mang theo tiếng gió vù vù, Bạch Trạch Vũ vẫn còn cuồng tiếu, nhưng khi nhìn thấy hành động của Sở Nam nắm đấm của Sở Nam chỉ còn cách chừng ngón tay.

      Bạch Trạch Vũ gấp gáp lách qua bên, ngờ vẫn thể né được, quyền của Sở Nam tràn ngập tức giận cứ như vậy nện lên ngực Bạch Trạch Vũ, khiến Bạch Trạch Vũ lùi về sau bước.

      - Ta bị đánh trúng? cao cấp Võ Sư như ta lại bị tên phế vật đánh trúng?

      Mặc dù công kích của Sở Nam thể tạo thành chút thương tổn gì đối với Bạch Trạch Vũ, thế nhưng đường đường là đệ tử của Thánh Hỏa Môn, cao cấp Võ Sư, ngờ lại bị tên sơ cấp Võ Sĩ, bị tên phế vật trong miệng đánh trúng quyền khiến cho phải lùi bước, tin tức này nếu như truyền Bạch Trạch Vũ làm sao có thể đứng tại Bạch gia thôn này được, làm sao còn mặt mũi lặn lộn tại đại lục Thiên Vũ nữa?

      - Sở Nam ca ca lợi hại….

      Bạch Nhược Tuyết thấy Sở Nam đánh trúng Bạch Trạch Vũ quyền, cho rằng chiếm thượng phong, ở bên cạnh ngừng vỗ tay hoan hô.

      Trong lòng Sở Nam cảm thấy cay đắng, quyền vừa rồi xuất ra hầu như khiến tiêu hao hết toàn bộ lực lượng, là quyền đầy đủ uy lực nhất mà bây giờ có thể đánh ra, thế nhưng kết quả cuối cùng vẫn chỉ khiến cho Bạch Trạch Vũ lùi về sau bước, tạo thành chút thương tổn mang tính thực chất đối với gã, chênh lệch giữa sơ cấp Võ Sĩ và cao cấp Võ Sư quả là rất lớn.

      Bạch Trạch Vũ tức giận vô cùng, phát ra tiếng rống giận dữ:

      - Phế vật, dám đánh ta, lão tử phải đánh ngươi trăm quyền, nghìn quyền! Lão tử phải dùng quyền pháp đơn giản nhất khiến cho ngươi hiểu cao cấp Võ Sư và sơ cấp Võ Sĩ khác biệt như thế nào! Khiến ngươi biết được thiên tài và phế vật khác nhau như thế nào!

      - Hỏa Liệt Quyền!

      Hữu quyền của Bạch Trạch Vũ cũng bị thiêu đốt thành hỏa cầu, thế nhưng hỏa cầu này so với hỏa cầu vừa rồi của Sở Nam lại lớn hơn gấp ba, hơn nữa màu sắc của hỏa diễm cũng hoàn toàn khác nhau, hỏa diễm của Sở Nam là màu vàng nhạt, còn hỏa cầu này của Bạch Trạch Vũ lại màu hoàng kim, thậm chí còn chút tia màu đỏ.

      Hỏa diễm mà Sở Nam phong xuất ra chẳng qua chỉ là hỏa diễm bình thường.

      Mà hỏa diễm của Bạch Trạch Vũ lại là Chân Dương chi hỏa!

      Sở Nam giờ khắc này giống như vì quyền vừa rồi mà tiêu hao hết toàn bộ năng lượng, nắm quyền bây giờ ngay cả tiểu hỏa cầu màu vàng nhạt cũng có, nếu có cũng chỉ là nhục quyền mà thôi.

      Mặc dù chỉ có nhục quyền, thế nhưng trong mắt Sở Nam vẫn có chút sợ hãi nào, loại cố chấp, loại điên cuồng dâng lên, cứ như vậy nện về phía hỏa cầu màu hoàng kim….
      Lục Nặc, CollaAnh Đức thích bài này.

    3. Xing Bairong

      Xing Bairong Well-Known Member

      Bài viết:
      322
      Được thích:
      2,111
      CHƯƠNG 2: ĐỨNG THẲNG HÃY HỦY HOẠI


      chiêu Hỏa Liệt Quyền xuất ra, quyền còn chưa đến người Sở Nam nhiệt độ khiến Sở Nam đổ ra từng giọt mồ hôi lớn, Sở Nam cảm thấy rất đau, nhưng vẫn cắn chặt răng, tiếp tục vung nhục quyền về phía trước.

      - Phế vật, có phải đau lắm , có phải ngươi rất sợ ?

      Nụ cười mặt Bạch Trạch Vũ trở nên dữ tợn, có chút sướng khoái.

      - Sợ? Sợ ngươi phải gọi ta ba tiếng gia gia!

      Lời cứng rắn của Sở Nam nhanh chóng vang lên, lập tức nghe phịch tiếng, nhục quyền và hỏa quyền va vào nhau, thanh răng rắc từ nắm quyền của Sở Nam lan đến cánh tay, thân thể của Sở Nam lập tức bay ra ngoài khoảng chừng mười mét, nặng nề ngã mặt đất, từng trận bụi mù bốc lên.

      Lúc ngã mặt đất, Sở Nam cảm thấy cánh tay phải giống như còn là của chính nữa vậy.

      - Sở Nam ca ca….

      Nhược Tuyết chạy về phía Sở Nam, mà Bạch Trạch Vũ vẫn chắp tay đứng tại chỗ, bộ dạng giống như cao nhân, cười khinh miệt :

      - Phế vật, cảm giác như thế nào? Rất thoái mái phải ? Ồ, ngươi trừng mắt nhìn ta làm gì? Có phải là muốn đánh ta ? Muốn tới ….

      - Tiểu Nhược Tuyết, đứng sang bên !

      Sở Nam ca ca cự tuyệt Nhược Tuyết dìu mình, dùng tay trái chống đỡ đứng dậy, sau khi chùi vết máu nơi khóe miệng liền xiết chặt nắm đấm, hét lớn tiếng, lại tiếp tục phóng về phía Bạch Trạch Vũ.

      Mắt thấy Sở Nam điên cuồng xông tới, Bạch Trạch Vũ cười lạnh đứng yên chỗ, nắm tay tràn ngập hỏa diễm màu hoàng kim, lạnh giọng :

      - quyền vừa rồi ta chỉ dùng ba thành lực lượng, chỉ bằng tên phế vật ngươi cũng dám đấu cùng ta, quyền vừa rồi phế cánh tay phải của ngươi, quyền này phế cánh tay trái của ngươi!

      Bạch Trạch Vũ dùng đủ mọi cách vũ nhục Sở Nam, nhằm báo thù lúc vừa rồi bị quyền của Sở Nam đẩy lui, căn bản hề để Sở Nam vào mắt, đối với cao cấp Võ Sư như Bạch Trạch Vũ mà sơ cấp Võ Sĩ giống như Sở Nam chẳng khác gì côn trùng.

      - Phịch….

      Nhục quyền cùng hỏa quyền màu hoàng kim lần nữa va vào nhau, thân thể của Sở Nam lại bay ra ngoài, lúc này bay càng xa hơn, khoảng chừng hơn hai mươi mét, Bạch Trạch Vũ lại càng cuồng tiếu:

      - Phế vật, thế nào, ngươi còn có thể nâng cánh tay trái của ngươi lên ?

      Sở Nam chỉ cử động được cánh tay trái mà ngay cả cánh tay phải cũng cử động được, xương cốt của hai cánh tay sai vị trí, thậm chí còn vỡ vụn ra khiến cảm thấy đau đớn vô cùng, dường như huyết dịch muốn thấm vào trong xương, truyền khắp thân thể, máu tươi nơi khóe miệng của ngừng chảy ra như suối.

      Thế nhưng vẫn ngã gục, Sở Nam mượn lực lượng của hai chân liều mạng đứng dậy, mặc dù động tác cực kỳ chật vật, thế nhưng cuối cùng Sở Nam vẫn đứng lên được, sau khi đứng lên, xương sống vẫn thẳng tắp như cũ.

      - Ồ?

      Bạch Trạch Vũ đối với việc Sở Nam lại có thể lần nữa đứng lên có chút kinh ngạc, ngược lại cười nhạo :

      - tệ, ngờ lại đứng lên được, vậy ngươi hãy…. Ngã xuống lần nữa cho ta!

      Sở Nam bùng lên nhiệt huyết bất khuất, hướng về phía Bạch Trạch Vũ phát động công kích, Bạch Trạch Vũ lần này đợi Sở Nam tấn công tới, tốc độ bỗng nhanh hơn, phóng về phía Sở Nam, miệng vẫn kiêu ngạo :

      - Phế vật, bây giờ ta phải đánh gãy hai chân của ngươi!

      Lại cái Hỏa Liệt Quyền, Bạch Trạch Vũ xuất ra toàn bộ nội lực trong cơ thể, bụi mù mặt đất này cũng bị quyền phong cuốn theo, Chân Dương chi hỏa sáng lên kim quang, cứ như vậy đánh về phía chân của Sở Nam, sau đó chỉ nghe thấy hai tiếng răng rắc vang lên, Sở Nam ngã xuống đất.

      - Phế vật, hai chân của ngươi cũng gãy, ngươi còn có thể bò dậy được ? Ha ha ha….

      Bạch Trạch Vũ ngửa mặt lên trời cười dài, tiếp:

      - Ta chỉ mới dùng ba quyền đánh cho ngươi nửa sống nửa chết, đúng là phế vật mà, ta hạ thủ lưu tình rồi, bằng , với thực lực cao cấp Võ Sư của ta, quyền cũng đánh chết ngươi rồi! Phế vật, cam chịu số phận , gọi ta ba tiếng gia gia, sau đó dập đầu ba cái nữa ta tha cho ngươi mạng, thế nào?

      - Con mẹ ngươi cứ mơ mộng hão huyền ! Lão tử thà chết cũng cam chịu số phận, nhất là loại kiến hôi như ngươi!

      Sở Nam rống lên, chút để ý đến toàn thân đau nhức kịch liệt kháng nghị, cắn răng cái, dùng cái chân gãy nát và cánh tay cũng gãy lìa chống dậy, sau đó mượn phản lực của mặt đất bật mạnh dậy, Sở Nam lại lần nữa đứng lên.

      - Ồ? nghĩ rằng tên phế vật nhà ngươi vẫn có thể đứng dậy, hơn nữa tốc độ lại còn nhanh như thế.

      Bạch Trạch Vũ kinh ngạc, lại càng trở nên thâm trầm hơn, nhìn khuôn mặt toát đầy mồ hôi của Sở Nam, lại nhìn ánh mắt điên cuồng của , Bạch Trạch Vũ cảm giác hô hấp của mình có chút nặng nề, sắc mặt trở nên trầm, dữ tợn :

      - Ngươi có thể đứng lên tưởng rằng mình giỏi lắm sao? Ta phải khiến ngươi hiểu , ngươi ngay cả con kiến cũng bằng!

      Vẫn là Hỏa Liệt Quyền, hỏa cầu màu hoàng kim cực lớn bao phủ lấy nắm đấm của Bạch Trạch Vũ, hung hăng đập lên ngực Sở Nam, lập tức, thân thể Sở Nam giống như tảng đá bị lực lượng to lớn ném ra ngoài, cứ như vậy đập xuống đất, lực va đập mạnh khiến thân thể Sở Nam giống như muốn tan nát.

      - Phế vật, còn có thể đứng lên ?

      Ngữ khí của Bạch Trạch Vũ vẫn khinh miệt như cũ, nhưng trong mắt lại có chút lo lắng, lo lắng tên phế vật kia lại đứng lên, ánh mắt của cứ như vậy nhìn chằm chằm về phía Sở Nam.

      Nhược Tuyết lúc này chạy về phía Sở Nam, nhưng khi nàng chạy đến cách Sở Nam khoảng ba bước dừng lại, đến đỡ Sở Nam, bởi vì Nhược Tuyết nhìn thấy ánh mắt của Sở Nam, nàng mặc dù tuổi còn , nhưng cũng hiểu được hàm nghĩa của ánh mắt đó, đó là loại ánh mắt cố chấp, ương ngạnh và cứng cỏi….

      Đúng vậy, xương tay nát, chân gay, thân thể như muốn vỡ vụn, ngay cả tim đập dường như cũng , thế nhưng Sở Nam vẫn còn ý chí vĩnh viễn khuất phục, còn có tinh thần bất khuất, nếu như thể đứng thẳng vậy cứ điên cuồng hủy hoại phen .

      Ý chí như vậy cùng với tinh thần điên cuồng bất khuất dung hợp lại chỗ trở thành thứ, thứ này gọi là: lực lượng.

      Gãy xương, sao?

      Xương cốt sai chỗ, có thể lên điều gì?

      Thân thể vỡ nát, có nghĩa là đứng lên nổi sao?

      ! ! !

      Gãy xương? Càng tốt, mũi xương đứt gãy sắc nhọn có thể cắm vào mặt đất, khiến thân thể của càng vững chắc hơn. Bạn đọc truyện được copy tại

      Xương cốt sai chỗ? Cũng có vấn đề gì lớn, dù sao cũng là dùng xương cốt để chống đỡ, bất luận là xương lớn hay xương , dùng cái nào cũng giống nhau.

      Thân thể vỡ vụn? Vậy lại càng đơn giản hơn, như vậy chỉ cần đứng lên bởi vì đau nhức mà khom người nữa, càng đứng thẳng hơn….

      Trong đau đớn thống khổ vô tận này, thân thể Sở Nam vẫn đứng thẳng giữa thiên địa, đầu đội trời, phía dưới chân đạp đất, ánh mắt nhìn thẳng về phía Bạch Trạch Vũ, mỗi bước chân bước đều để lại vết máu, cứ như vậy về phía Bạch Trạch Vũ, , là đánh tới.

      - Ta là võ giả, cho dù chết cũng phải chết chiến trường!

      Nhược Tuyết nhìn thấy hình ảnh bi tráng này, nhìn thấy thân ảnh bất khuất này nước mắt kìm được chảy ra ngoài.

      Bạch Trạch Vũ nhìn thấy màn này trong lòng cũng dâng lên loại cảm giác sợ hãi….
      Lục Nặc, CollaAnh Đức thích bài này.

    4. Xing Bairong

      Xing Bairong Well-Known Member

      Bài viết:
      322
      Được thích:
      2,111
      CHƯƠNG 3: NGƯƠI SỢ RỒI

      Đúng vậy, đây là loại cảm giác sợ hãi.

      Bạch Trạch Vũ , đường đường là cao cấp Võ Sư, như thế nào lại sợ chứ?

      Hơn nữa, đối tượng mà sợ hãi lại là tên phế vật.

      Tên phế vật kia giống như Tiểu Cường đánh chết vậy, lại lần nữa đứng lên.

      Ánh mắt của tên phế vật vẫn khát máu như cũ, tinh thần càng điên cuồng hơn.

      - được, ta nhất định phải đánh cho đứng dậy được, nếu , việc này lưu lại trong lòng ta bóng ma, khiến cho con đường tu hành võ đạo của ta sau này trở nên khó khăn hơn.

      Bạch Trạch Vũ nhìn Sở Nam bây giờ trở thành huyết nhân, nhanh chóng lao về phía , Bạch Trạch Vũ bởi vì cố gắng che dấu nội tâm sợ hãi cho nên mới đem toàn bộ hỏa diễm bao phủ cánh tay của mình, Chân Dương chi hỏa lại càng rực rỡ hơn.

      Sở Nam vẫn cố chấp nắm chặt quyền, khó khăn nâng cánh tay lên, cánh tay còn chưa nâng lên trước ngực hỏa quyền của Bạch Trạch Vũ nện lên ngực Sở Nam, Sở Nam lại lần nữa bay ra ngoài, nặng nề rơi xuống đất.

      Rất đau! Đau đớn vô cùng!

      chỉ là đau đớn do gãy xương, trong máu còn truyền đến cảm giác đau rát do bị thiêu đốt, còn có kinh mạch bị đứt gãy, cơn đau đớn như muốn xé rách cơ thể Sở Nam.

      trán, cánh tay, ngực,… Tại mỗi vị trí thân thể đều chảy đầy mồ hôi.

      Mồ hôi này phải là mồ hôi bình thường, mà là mồ hôi trộn máu.

      Đều là bởi vì máu tươi bị thiêu đốt dưới nhiệt độ cao mà bốc hơi ra ngoài thân thể.

      - Ta dùng Chân Dương chi hỏa đánh vào trong huyết dịch của ngươi, để xem ngươi làm sao chịu được, làm sao đứng lên?

      Bạch Trạch Vũ oán hận , trong lòng daangl ên tia lo lắng, thầm nghĩ: Nếu như đứng lên….

      Còn chưa nghĩ xong Bạch Trạch Vũ lập tức khẳng định, :

      - là phế vật, khẳng định đứng dậy nổi!

      Toàn thân Sở Nam đầy máu và mồ hôi, bụi đất dính đầy người, cùng với mồ hôi và máu ngưng kết cùng chỗ, từng khối từng khối vô cùng khiếp người.

      Thế nhưng, Sở Nam vẫn cố gắng bò dậy, đem toàn bộ khí lực trong thân thể xuất ra, từng khúc xương dùng để chống đỡ thân thể giống như kiến dọn nhà, như ong mật xây tổ, từng chút từng chút khiến Sở Nam đau đớn vô cùng….

      biết trải qua bao lâu, có lẽ là chỉ trong tích tắc, cũng có thể là kéo dài mãi mãi….

      Mồ hôi và máu người Sở Nam ngừng giọt xuống, bởi vì máu trong cơ thể bị Chân Dương chi hỏa thiêu đốt gần như còn, tốc độ cốt tủy tái tạo máu còn lâu mới theo kịp tốc độ bị thiêu đốt bốc hơi.

      Chỉ có điều, Sở Nam chỉ cần động đậy chút, chẳng hạn như khóe miệng nhếch lên, chẳng hạn như hít hơi sâu vết thương liền vỡ toang, ngay cả máu tươi cũng khó mà chảy ra.

      Động tác như vậy cũng dẫn đến ngàn vạn thống khổ, huống chi Sở Nam lại còn muốn liều mạng đứng lên, có thể nghĩ được đau đớn đến tột cùng là đáng sợ như thế nào?

      Thế nhưng, những chuyện này đều đáng gì, đều quan trọng, quan trọng là….

      Sở Nam…. đứng lên.

      đứng thẳng hãy tàn phá, Sở Nam rốt cuộc đứng lên.

      Ánh mắt của Sở Nam gắt gao nhìn chằm chằm Bạch Trạch Vũ.

      Trong nháy mắt Sở Nam đứng lên, Bạch Trạch Vũ liền cảm thấy khủng hoảng, cảm giác như thế giới tinh thần của thứ gì đó sụp đổ, sụp đổ thể ngăn chặn….

      Bạch Trạch Vũ biết là thứ gì sụp đổ, nhưng biết , từ nay về sau, tên phế vật Sở Nam này trở thành cái bóng trong lòng , trở thành ác mộng của , ác mộng bao giờ tiêu tán.

      - Tại sao lại có thể xuất tình huống như vậy? Tên phế vật này tại sao lại có thể đứng lên? Phế vật, ngươi nên đứng lên, ngươi tốt nhất nên nằm gục đất, ngươi tốt nhất nên tiếp nhận sỉ nhục mà ta ban cho, ngươi tốt nhất nên giống như lũ phế vật, nằm rạp mặt đất, làm bạn với con sâu cái kiến, ngươi tại sao lại có thể đứng lên?

      Bạch Trạch Vũ giống như phát điên, rống lớn.

      - Ai bảo ngươi đứng lên? Phế vật! Tay của ngươi bị phế rồi, chân của ngươi cũng bị phế rồi, thân thể của ngươi tan nát rồi, máu tươi trong cơ thể ngươi chảy khô, ngươi làm sao có thể đứng lên? Tại sao có thể đứng lên được? Là thứ gì khiến ngươi có thể đứng lên? Là cái gì?

      Nghe thấy Bạch Trạch Vũ gầm rú như điên loạn, khóe miệng Sở Nam khó khăn nhếch lên nụ cười khinh miệt, trong ánh mắt dường như biết : Ngươi sợ rồi, cao cấp Võ Sư như ngươi biết sợ rồi….

      Sở Nam chỉ đứng lên, còn đốt cháy lên sinh mạng của mình, đốt cháy lên ý chí điên cuồng, nâng chân phải gần như gãy vụn bước về phía trước bước. Mục tiêu chính là…. Bạch Trạch Vũ.

      Sở Nam vẫn muốn tấn công.

      bước này khiến Bạch Trạch Vũ ngửa mặt lên trời đấm ngực hét lớn:

      - Phế vật như ngươi cũng dám khinh thường ta, ngươi chỉ là phế vật, có tư cách gì khinh thường ta? Ta phải giết ngươi! Ta phải giết ngươi! Ta phải giết ngươi!

      xong, Bạch Trạch Vũ lại xông về phía Sở Nam, cặp này này, thân thể này đều tràn ngập sát khí đằng đằng.

      Vừa rồi, Bạch Trạch Vũ hề động sát tâm, chỉ muốn tùy ý lăng nhục tên phế vật kia mà thôi, giống như con bèo bắt được con chuột trước khi ăn luôn vờn, Bạch Trạch Vũ muốn Sở Nam tìm thấy vinh quang của thiên tài người mình, sau đó cao cao tại thượng nhìn Sở Nam giống như nhìn con sâu cái kiến.

      Thế nhưng bây giờ, trong lòng Bạch Trạch Vũ lại có chút sợ hãi, lúc Sở Nam bước ra bước, chút sợ hãi biến thành khủng hoảng, khủng hoảng bởi vì ý chí chiến đấu liều mạng của Sở Nam càng lúc càng đậm….

      khủng hoảng này bị đẩy đến cực hạn, ngay lập tức Bạch Trạch Vũ cảm nhận được cỗ lực lượng uy hiếp.

      Mà uy hiếp này lại đến từ tên phế vật Sở Nam trong mắt .

      Bạch Trạch Vũ thể để thứ có thể uy hiếp mình tồn tại, cho nên, phải giết Sở Nam, giết chết tên phế vật trong mắt .

      Sau khi bước ra ba bước, ca thân thể của Bạch Trạch Vũ được ngọn hỏa diễm bao phủ, thoạt nhìn giống như Hỏa Thần, mà màu sắc của hỏa diễm càng lúc lại càng nhiều tia màu đỏ, dường như có dấu hiệu muốn đột phá.

      Bạch Trạch Vũ hổ là thiên tài, hổ là cao cấp Võ Sư, trong lòng của bị phẫn nộ tràn ngập, bị cố chấp của Sở Nam mà động sát tâm, sau khi trở nên điên cuồng dường như muốn đột phá, tiến vào cảnh giới Đại Võ Sư.

      Đại Võ Sư 17 tuổi, tại Đại Khánh Quốc chỉ có thể đếm được đầu ngón tay.

      Sở Nam sợ hãi, thối lui, lại bước tiếp bước nữa, Bạch Trạch Vũ lúc này chỉ cách ba bước mà thôi.

      Bạch Trạch Vũ nâng cánh tay tràn ngập hỏa diễm của mình lên, nguyên lực trong cơ thể điên cuồng tiêu hao, lạnh lùng :

      - Phế vật, dù ngươi còn sống cũng sống trong đau đớn, hãy để ta kết liễu tính mạng của ngươi!

      Sở Nam nắm tay thành quyền, trực tiếp lao về phía Bạch Trạch Vũ, thấy chết lùi bước.

      - Nộ Diễm Phần Thiên!

      Bạch Trạch Vũ gầm lên tiếng giận dữ, phát ra vũ kỹ cuối cùng, đánh về phía Sở Nam.

      chiều Nộ Diễm Phần Thiên này hỏa diễm bùng lên càng lúc càng lớn, nhiệt độ càng lúc càng cao, quả có loại cảm giác như muốn thiêu đốt cả thiên địa, quyền còn chưa tới mà quần áo rách nát và tóc tai người Sở Nam hóa thành tro bụi.

      giây sau, ngay cả thân thể Sở Nam cũng gần như hóa thành tro bụi, chỉ còn lại ý chí bất khuất và tinh thần điên cuồng….

      - chết !

      Khóe miệng của Bạch Trạch Vũ nhếch lên nụ cười dữ tợn.

      Tại thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, nắm quyền bùng lên hỏa diễm tử sắc xuất trước mặt Sở Nam, tiếp nhận lấy Nộ Diễm Phần Thiên của Bạch Trạch Vũ.

      Trong nháy mắt, Bạch Trạch Vũ cuồng vọng đến cực điểm liền bắn ngược về sau với tốc độ kinh người….

      Tốc độ quá nhanh, Sở Nam căn bản nhìn thấy thân ảnh của Bạch Trạch Vũ, chỉ thấy từng đạo tàn ảnh để lại trung ngừng giọt xuống máu tươi.

      - Muốn mạng con ta? Ngươi còn chưa đủ tư cách!

      thanh lạnh lùng từ chủ nhân của nắm quyền bùng cháy hỏa diễm tử sắc phát ra….
      Lục Nặc, CollaAnh Đức thích bài này.

    5. Xing Bairong

      Xing Bairong Well-Known Member

      Bài viết:
      322
      Được thích:
      2,111
      CHƯƠNG 4: DO CON TA KẾT LIỄU

      - Cha!

      Sở Nam khó khăn thốt lên tiếng, đôi mắt đen nhánh như bảo thạch lóe lên vẻ thể tưởng tượng nổi.

      Đương nhiên là thể tưởng tượng nổi cha lại có công phu như thế, nắm quyền này, còn có hỏa diễm tử sắc nắm quyền đại diện cho…. Võ Tướng.

      - Còn có thể ?

      Sở Thiên Phong cắt đứt suy nghĩ kinh ngạc trong lòng nhi tử, trong giọng của ông ta có chút nhu tình nào giữa phụ thân đối với nhi tử.

      Sở Nam rất muốn lắc đầu , rất muốn dựa vào lưng phụ thân, rất muốn hưởng thụ quan tâm của phụ thân, nhưng nhìn ánh mắt đầy chờ mong như phát sáng của phụ thân, khẽ cắn răng, bình tĩnh :

      - Có thể!

      Vì thế, Sở Thiên Phong gì thêm, xoay người lại, đứng trước mặt Sở Nam.

      Thế nhưng trong nháy mắt phụ thân xoay người, Sở Nam nhìn thấy tia tiếu ý khóe miệng phụ thân.

      Như vậy là đủ rồi, đủ lắm rồi, khuôn mặt đầy máu của Sở Nam lên nụ cười rực rỡ, chỉ cần có thể khiến phụ thân lộ vẻ vui mừng bất luận phải trả giá gì, cho dù so với bây giờ đau đớn hơn gấp trăm lần, gấp ngàn lần cũng chấp nhận, oán, cũng hối.

      Thế nhưng, Sở Nam chẳng qua chỉ nhìn thấy vẻ vui mừng khóe miệng phụ thân mình mà lại thể nhìn thấy vẻ đau lòng, thương tiếc, và đành lòng trong mắt phụ thân….

      Sở Thiên Phong nhất định là rất đau đớn vì nhi tử quý, bằng ông ta sống tại Bạch gia thôn nhoi này suốt hơn mười năm, bằng ông ta từ trời xuất lúc Bạch Trạch Vũ muốn giết .

      Chỉ có điều, Sở Thiên Phong đem toàn bộ cảm tình giấu vào trong long, sau đó phủ lên bên ngoài lớp lãnh khốc vô tình, bởi vì con của ông giống người thường, ông sớm muộn cũng chết, cho dù có đột phá Võ Tướng, tu luyện đến cảnh giới Võ Vương cũng chỉ tăng thêm mấy chục năm tuổi thọ mà thôi.

      Ông ta chết rồi nhi tử như thế nào?

      Chỉ cái Bạch gia thôn nho chứa tranh đấu như vậy, có người muốn lấy mạng nhi tử, muốn đưa vào chỗ chết, huống chi là ngoài Bạch gia thôn? Người có thể giết chết nhi tử càng hàng ngàn hàng vạn, nhiều vô số kể.

      Nhi tử dựa vào cái gì mà sống?

      Mặc dù toàn bộ kinh mạch của con ông bị hủy, nhưng ý chí sinh tồn, ý chí trở nên mạnh mẽ tuyệt đối thể bị hủy.

      Hủy rồi nhi tử trở thành phế vật chân chính.

      Cho nên, Sở Thiên Phong phải nắm bắt mỗi cơ hội, rèn luyện ý chí kiên cường của nhi tử, cho dù nhi tử mình đầy thương tích, xương cốt vỡ vụn, thân thể chịu thiêu đốt của hỏa diễm cũng nhất định phải tiếp tục tàn khốc.

      Tiểu Nhược Tuyết ở bên cạnh nhìn thấy toàn bộ quá trình, gương mặt khả ái sớm thấm đẫm nước mắt, nàng muốn nhịn khóc, nhưng nhìn thấy cảnh Sở Nam bị đánh đến thổ huyết ngã xuống đất, rồi lại vô cùng ương ngạnh đứng lên, lại bị đánh ngã, rồi lại đứng lên….

      Nước mắt của Nhược Tuyết kìm được mà tràn ra như suối….

      - Sở Nam ca ca, ta dìu người.

      Nhược Tuyết nức nở , Sở Nam cố gắng nở nụ cười, khẽ :

      - Tiểu Nhược Tuyết, ca ca có thể tự làm được.

      Nước mắt trong suốt như ngọc cứ như vậy chảy xuống, đôi tay bé của Tiểu Nhược Tuyết bịt chặt miệng, để mình khóc thành tiếng, bên cạnh Sở Nam, theo sát mỗi bước chân của , , hẳn là lết , bởi vì hai chân của Sở Nam hề rời khỏi mặt đất.

      Mà nhân vật chính trong chuyện lần này là Bạch Trạch Vũ khóe miệng lúc này dính đầy máu tươi, trong thân thể cũng chịu đau đớn vô cùng tận, thế nhưng, những điều này đối với Bạch Trạch Vũ mà cũng phải là kinh ngạc nhất, khiến khiếp sợ đó là cha của tên phế vật ngờ đạt đến cảnh giới Võ Tướng, hơn nữa còn là tiến vào cảnh giới Võ Tướng rất lâu rồi, phải chỉ là thợ rèn của Bạch gia thôn thôi sao? Cho dù rèn ra được những nông cụ rất tốt cũng thể có tu vi cao như vậy mới đúng, còn nữa, cấp bậc Võ Tướng như tại sao lại luân lạc đến Bạch gia thôn này?

      Nhìn Sở Thiên Phong về phía mình, sợ hãi trong lòng Bạch Trạch Vũ giống như cây leo điên cuồng sinh trưởng, với tu vi cao cấp Võ Sư của , trước mặt Võ Tướng hoàn toàn khác gì con kiến.

      Chênh lệch giữa Bạch Trạch Vũ và Sở Thiên Phong cũng giống như chênh lệch giữa Sở Nam và Bạch Trạch Vũ vậy, chỉ có điều Bạch Trạch Vũ có thể có được tinh thần bất khuất và ý chí điên cuồng giống như Sở Nam sao?

      - Ngươi…. ngươi…. muốn làm…. Gì?

      Bạch Trạch Vũ run rẩy nhìn Sở Thiên Phong chỉ còn cách năm bước hỏi.

      Vẻ mặt Sở Thiên Phong lạnh lẽo, toàn thân tản mát ra sát khí mãnh liệt, cứ như vậy tràn ra theo mỗi bước chân của ông ta.

      - …. Đừng…. giết ta….

      Bạch Trạch Vũ khủng hoảng rồi, vội vàng cầu xin:

      - Van cầu người.... đừng…. giết ta…..

      Stv dừng chân trước mặt Bạch Trạch Vũ, từ cao nhìn xuống, lạnh nhạt :

      - Ta giết ngươi!

      - Tạ ơn đại thúc, tạ ơn….

      - Tính mạng của ngươi…. do con ta kết liễu!

      Sở Thiên Phong vẫn lạnh lùng tiếp.

      - Hả?

      Bạch Trạch Vũ ngạc nhiên và hoảng sợ nhìn về phía Sở Nam ở phía xa chậm rãi di chuyển về phía trước, phẫn nộ và sợ hãi trong lòng dâng trào.

      - có khả năng, có khả năng….

      Sở Thiên Phong để ý đến những lời gào rú của Bạch Trạch Vũ, lạnh lùng phun ra chữ:

      - Cút!

      Chỉ chữ cút nhưng lại hàm sát khí dày đặc khiến thân thể Bạch Trạch Vũ run rẩy, dám tiếp tục đứng lại, chủ yếu là bởi vì cảnh giới Võ Tướng của Sở Thiên Phong đem đến cho áp lực quá lớn, sợ Sở Thiên Phong dưới cơn phẫn nộ giết , giống như giết con kiến vậy.

      Cho nên, Bạch Trạch Vũ quay người, thổ ra ngụm huyết rồi lảo đảo bỏ chạy như điên, nhưng trong lòng lại nghẹn ngụm oán khí, oán hận lẩm bẩm:

      - có khả năng, Sở Nam là phế vật, thể kết liễu ta được, phế vật có thể giết chết ta sao? Quả là nằm mơ, si tâm vọng tưởng!

      Đáng tiếc, lúc Bạch Trạch Vũ đến đây trong đầu kìm được xẹt qua hình ảnh Sở Nam bị đánh ngã rồi lại lảo đảo đứng lên, trong mắt lập tức lóe lên tàn nhẫn, gằn giọng :

      - Cho rằng Võ Tướng ghê gớm lắm sao? Sư phụ của ta là cảnh giới Võ Vương, chờ ta quay trở về Thánh Hỏa Môn nhất định mời sư phụ ra tay, phế tu vi Võ Tướng của ngươi, khiến ngươi giống như con của mình, biến thành phế vật, đến lúc đó ta từ từ sỉ nhục các ngươi!

      - Cứ chờ mà xem, ta nhất định báo thù này! Hôm nay ngươi đánh ta quyền, ngày sau ta đánh ngươi trăm quyền, ngàn quyền!

      Bạch Trạch Vũ thù hận , ộc tiếng, lại phun ra ngụm máu tươi, hận ý trong lòng càng đậm.

      Sở Nam giống như ốc sên, khó khăn tiến về phía trước, lúc nghe thấy câu của phụ thân: "Tánh mạng của ngươi do con ta kết liễu!", trong người bỗng nhiên xuất cổ lực lượng, quan tâm đến máu chảy, để ý đến đau đớn, Sở Nam cắn răng, xiết chặt nắm đấm, trong lòng thầm thề:

      - Cha, nhi tử để cho người phải thất vọng, ta nhất định kết liễu tính mạng của Bạch Trạch Vũ, nhất định như vậy!

      Thề xong, Sở Nam kiên định bước ra bước.

      Lúc này, mặt trời lặn đỏ rực như máu….
      Lục Nặc, CollaAnh Đức thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :