Lục Thiếu Phàm, em yêu anh - Cẩm Tố Lưu Niên (Hoàn - 104c)

Thảo luận trong 'Thùng Rác'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
  • Trạng thái chủ đề:
    Không mở trả lời sau này.
    1. Nhã Linh

      Nhã Linh Well-Known Member

      Bài viết:
      722
      Được thích:
      481
      Chương 3.10


      Mẫn Nhu hề để tâm những lời tán thưởng, những lời này nghe dưới trăm lần, là hay giả, cũng còn trẻ để kiểm nghiệm những lời đó.



      nhàng kéo làn váy lất phất dưới đất tới bên giá treo, lựa bộ lễ phục, mặc quần áo rất chú ý cũng tin rằng có thích hợp nhất chỉ có thêm thích hợp.



      Có lẽ biết Mẫn Nhu có mắt thẩm mĩ, nhân viên phục vụ cũng rất nhiệt tình, có chút rề rà, chỉ cần là lễ phục đẹp liền đem ra cho Mẫn Nhu chọn lựa.



      “Xin mời quý khách”



      Cửa mở, tiếng nhân viên vang lên, Mẫn Nhu thoáng quay lại nhìn, vừa nhìn thấy quý phụ đó bàn tay chọn quần áo bỗng cứng dờ.



      “Đem mẫu mới nhất của tháng này ra cho tôi xem”- Tiếng phụ nữ êm tai vang lên, sau đó nhân viên lễ phép xoay người lấy lễ phục.



      Có lẽ do ánh mắt của Mẫn Nhu nhìn quá chăm chú, nên vị phu nhân liền phát ra có điều gì đó bất thường, kinh ngạc nhìn Mẫn Nhu mặc bộ lễ phục màu đen sang trọng, sau đó lại khôi phục dáng vẻ ung dung tao nhã.



      Mẫn Nhu ngờ tới lại gặp mẹ của Kỷ Mạch Hằng, cũng biết phải làm sao, trong ấn tượng bà Kỷ thích .



      Bà Kỷ nhìn thấy Mẫn Nhu được tự nhiên liền ung dung tới, dung nhan xinh đẹp vì thời gian mà lưu lại vết tích, vì chịu ảnh hưởng của giáo dục chế độ cũ càng khiến cho bà trở nên cao quý.



      Đối với Mẫn Nhu, dù trong lòng cũng vui vẻ, nhưng gương mặt cũng bày ra, tỏ vẻ hiền lành lịch .



      “Cháu chào bác”



      thăm hỏi ân cần nhưng cứng ngắc, Mẫn Nhu đối với bà Kỷ còn kinh hãi và lo lắng như trước, chỉ là cảm thấy tự nhiên. Trước kia, vì Kỷ Mạch Hằng, cố gắng lấy lòng bà, nhưng bà Kỷ cũng giữ mặt mũi cho , luôn dùng dáng vẻ tao nhã này để đối phó khiến thể đoán được.



      Bà Kỷ gật đầu, cử chỉ tựa như nhân vật nổi tiếng rất tao nhã. Nhân viên bán hàng của tinh ý, liền ra để lại gian cho hai người.



      “Nghe tự sát?”



      Bàn tay ép ngay váy khẽ siết chặt, móng tay đâm vào da thịt đến đau đớn nhưng mặt vẫn tỏ ra mạnh mẽ cười nhạt.



      “Chuyện đó chỉ là ngoài ý muốn…”



      “Tôi cần biết vô tình hay cố ý, tôi cũng muốn biết chuyện viết báo hay , tôi chỉ quan tâm suy nghĩ của con trai mình”



      Mẫn Nhu tính giải thích bị bà Kỷ cắt ngang, để cho nhiều lời liền mở miệng, lời chanh chua cố tình làm khó làm dễ.



      “Người trẻ tuổi khó tránh khỏi nông nổi, Hằng tuy là CEO của Kỷ thị, nhưng thích chơi đùa, hơn nữa…”- Liếc xéo vẻ mặt co lại của Mẫn Nhu, đôi mắt hất lên bày tỏ khinh thường. “Chơi đùa có thể, nhưng mà Kỷ gia chúng tôi cho phép con hát vào cửa, dù Kỷ thị phải là con rồng trong nền kinh tế, cũng phải loại nhà giàu mới nổi, con dâu muốn vào được phải ai cũng có thể”



      “Mẫn tiểu thư, tôi như thế chắc cũng để tâm? Suy nghĩ của người làm cha mẹ này hy vọng có thể hiểu.



      Lời thẳng, phải là muốn xứng làm con dâu sao?



      Loại lời này phải nghe lần đầu, nhưng đến lúc này mới biết, những lời này làm tổn thương lòng tự trọng đến mức nào, đồng thời cũng hiểu ở trước mặt Kỷ Mạch Hằng, lòng tự trọng của còn.



      Nỗi chua xót dâng lên trong mắt, đầu cúi thấp từ từ ngẩng lên, cao ngạo nhìn bà Kỷ cười, để đến kinh ngạc của bà liền bình thản : “Kỷ phu nhân yên tâm, quý công tử có mắt nhìn cao như thế làm sao để ý đến con hát này? lo lắng của Kỷ phu nhân cả đời nãy cũng xảy ra.”



      Bà Kỷ ngờ được phản ứng của Mẫn Nhu, nếu là trước đây Mẫn Nhu luôn lấy lòng bà, tỏ ra hiếu kính, bây giờ lại châm chọc khiêu khích khiến sắc mặt bà trầm xuống



      “Tôi biết trước đây sử dụng thủ đoạn gì khiến cho Hằng mấy năm qua vẫn bất ly bất khí , nhưng mà cũng nên tự hiểu, chim sẻ vẫn là chim sẻ vĩnh viễn thể biến thành phượng hoàng”



      (*) Bất ly bất khí: nỡ rời



      Bất ly bất khó? Khá lắm bất ly bất khí!



      Nhớ tới vô tình và phản bội của Kỷ Mạch Hằng, sắc mặt Mẫn Nhu liền biến sắc, cười lạnh : “Cháu chưa từng muốn làm Phượng Hoàng của Kỷ gia, lúc này cũng muốn”



      gương mặt của bà Kỷ xuất méo mó, bàn tay cầm giỏ nổi gân xanh, giận quá mà cười: “Đừng những lời tự mãn như thế, thiếu gì kẻ giả vờ tốt lành để vào nhà giàu, Mẫn Nhu cũng ngoại lệ, ở với Hằng, chẳng lẽ dám ham tiền của nó sao?”



      Ba năm bỏ ra khi quay đầu lại chỉ có chế nhạo và coi thường, bởi vì là con hát, trong mắt đám nhà giàu con hát “lấy sắc mê hoặc người” cho nên được vào Kỷ gia.



      Ha ha, tình đáng buồn cười, lại hề tự ái, để cho người khác sỉ nhục bản thân như vậy, dù ba năm trước hay bây giờ, người đó vẫn an ủi lấy lần.



      ”- Giọng thân mật dịu dàng cất lên, chúng tỏ là rất thẹn thùng, giọng đó thu hút chú ý của đám nhân viên.



      Trong đôi mắt lạnh lùng của bà Kỷ lộ vẻ kinh ngạc, thản nhiên cười, gương mặt vốn xinh đẹp tuyệt mỹ như bông bách hợp nở rộ, rất thuần khiết xinh đẹp, dáng người nanh chạy tới bên đó.



      đâu vậy? Lúc nãy em phải tìm khắp nơi”



      Bàn tay trắng nõn phủ lên đôi cánh tay gầy gò kia, Mẫn Nhu cười tủm tỉm để lộ gương mặt xinh đẹp, hướng về phía cửa nhìn người đàn ông làm nũng .



      Mẫn Nhu chờ được nữa, muốn đem nỗi tức giận uất ức bao năm tiết ra, như vậy mới quan tâm ánh nhìn của công chúng kiên quyết lôi kéo người đàn ông xa lạ. Huống hồ, nghiêm túc mà , người đàn ông xa lạ này cũng phải xa lạ.



      Lục Thiếu Phàm ngờ lại gặp Mẫn Nhu ở đây, càng ngờ Mẫn Nhu xưng hô với mình như vậy, dung nhan nhã nhặn lóe lên mê hoặc, vạch trần mà cúi đầu nhìn người con cười rất nhọt ngào.



      Mẫn Nhu cảm thấy khóe miệng mình cười đến mỏi nhừ, nhưng tính tình quật cường khiến thể cúi đầu trước mặt bà Kỳ, chẳng qua là giỡn, là diễn kịch mà thôi!

      Hơn nữa, Lục Thiếu Phàm cũng vạch trần ?



      Sắc mặt bà Kỷ tối lại, nhìn đôi nam nữ thân mật tựa vào nhau, hận thể tiến lên giáo huấn “đôi cẩu nam nữ” này



      Nhưng giáo dục kĩ lưỡng nhắc nhở bà phải bình tĩnh, nếu khinh địch như vậy bị con hát khiêu khích, mất cao quý thanh nhã, dáng vẻ chủ tịch phu nhân!

      Bà Kỷ từ từ bước tới cửa, đôi mắt sáng đánh giá người đàn ông Mẫn Nhu ôm, áo cổ chữ V màu sam, ăn vận bình thường, quần áo dù lên danh tính nhưng lại cho ra những điều quan trọng.



      Cánh tay bị Mẫn Nhu ôm vẫn để trong túi, chẳng những hề mất vẻ lịch ngược lại càng làm tăng vẻ tự nhiên ung dung.



      Người đàn ông này hề kém con mình, đây là nhận xét đầu tiên của bà Kỷ khi nhìn Lục Thiếu Phàm, người che dấu cứng rắn, so với dáng vẻ sạch xuất trần bên ngoài khí chất bên trong giống nhau làm người ta thán phục.






      ngờ, nhanh như vậy Mẫn tiểu thư tìm được ý trung nhân?”



      Bà Kỷ tuy cười nhưng gương mặt gian xảo, chế giễu, đôi mắt bộc lộ thinh thường miệt thị.

      Bàn tay Mẫn Nhu giữ lấy tay Lục Thiếu Phàm liền căng cứng, nhìn về phía bà Kỷ cười đắc ý, lay lay Lục Thiếu Phàm, sẵn giọng: “ , sao chào hỏi bác Kỷ ?”



      Lục Thiếu Phàm đeo kính râm che khuất rửa gương mặt, Mẫn Nhu cũng thể nhìn thấy mắt , tự nhiên cũng biết Lục Thiếu Phàm suy nghĩ gì, chỉ có thể tiếp tục diễn.



      Lục Thiếu Phàm , khóe môi nâng lên, trầm mặc khiến Mẫn Nhu bất an, khỏi kề sát Lục Thiếu Phàm, sợ bà Kỷ nhận ra diễn.



      Bà Kỷ phải kẻ ngốc, sao lại để Mẫn Nhu chơi bà, phát hành động cả hai cứng ngắc, nhịn được mỉa mai : “ hổ là đại minh tinh, diễn xuất…”



      Lời bà Kỷ chưa xong, bị giọng nam réo rắt đầy thu hút cắt ngang.

      “Chào bác Kỷ”



      Mẫn Nhu ngẩng đầu, đập vào mắt là Lục Thiếu Phàm tươi cười để lộ hàm răng trắng sạch , giống như có cơn mưa to rớt xuống khiến người ta cảm thấy thoải mái.



      Lục Thiếu Phàm là hoàn mỹ, Mẫn Nhu chưa bao giờ nghi ngờ điều này, người đàn ông này có thể khiến phụ nữ điên cuồng, giống như cây thuốc phiện khiến trầm luân biết từ lúc nào.



      gương mặt tuấn tú mang theo nụ cười sủng nịch, bàn tay thon dài nhàng vuốt trán , ôn nhu : “ lấy lễ phục đâu phải bỏ trốn, em lo lắng gì chứ?”



      Đối với hành động thân thiết đầy bất ngờ của Lục Thiếu Phàm, Mẫn Nhu sững sờ, để mặc sờ tóc , sau đó mới phản ứng lại, hai gò má ửng đỏ, xấu hổ dời mắt nhìn vẻ mặt cực kỳ khó coi của bà Kỷ lúc này.



      Trong lòng rất sung sướng, muốn tương kế tựu kế, gương mặt nanh cười tươi, ngượng ngùng quàng tay qua lưng áo của Lục Thiếu Phàm, lúc đó có thể cảm nhận được ràng .

      , em mặc váy này đẹp ?”



      Lục Thiếu Phàm thành nhìn Mẫn Nhu, gật gật đầu: “ tệ, nhưng nên cải thiện chút, màu đỏ vẫn hợp với em hơn”



      Khóe mắt Mẫn Nhu kéo ra, tận lực phối hợp, buông Lục Thiếu Phàm cúi đầu nhìn chiếc váy, cắn môi, uể oải : “Rất khó coi a!”



      “Rất đẹp, em mặc gì cũng đẹp”



      Những lời ca ngợi này lại từ miệng của người đàn ông tao nhã ra, ko6ng có chút nịnh nọt ngược lại rất phong độ và tự nhiên.



      Thái độ hờn giận của Mẫn Nhu dừng lại, vui vẻ kéo khóe môi, đôi mắt mở to, bỗng nhiên giữ lấy cổ Lục Thiếu Phàm, kiễng chân, hôn vào trán



      đối với em tốt nhất”



      Lục Thiếu Phàm thản nhiên cong môi, đôi mắt thâm thúy bốn bề dậy sóng, đầu ngón tay ấm áp ái muội lui dần xuống dưới: “ đối tốt với em, còn có thể tốt với ai?”



      Khóe miệng Mẫn Nhu co lại, may mắt là đưa lưng về phía bà Kỷ nếu sớm lộ tẩy

      “Hừ, trước mặt bao nhiêu người cũng biết chừng mặc, cha mẹ dạy lễ nghĩa sao?”



      Trước chỉ trích của bà Kỷ, gương mặt Mẫn Nhu lộ ra lạnh lẽo, tiếp tục cùng Lục Thiếu Phàm diễn cảnh thân thiết nữa, tức giận nhìn bà Kỷ, lông mày nhíu lại, bình tĩnh : “Cha mẹ cháu có dạy hay , bác Kỷ cũng đâu được xen vào, nếu nhàn rỗi quá có việc gì, bác nên quay về dạy con mình



      …”



      “Nếu còn việc gì, chúng cháu trước, chào bác”



      Bà Kỷ vẫn chưa kịp giáo huấn Mẫn Nhu, Lục Thiếu Phàm mở miệng phá vỡ cục diện bế tắc của cả hai, ôm chầm lấy Mẫn Nhu, lễ pháp gật đầu chào bà Kỷ, kéo Mẫn Nhu rời khỏi chiến trường.



      Lục Thiếu Phàm che chở cho Mẫn Nhu trong mắt bà Kỷ càng Mẫn Nhu là thủy tính dương hoa (**), hừ nặng tiếng, cũng còn tâm trí dạo phố, xách giỏ, dậm gót giày thở phì phò bỏ .



      (**) Thủy tính dương hoa: Lẳng lơ



      Lúc qua khúc quanh, Mẫn Nhu giận đến đen mặt, bên cạnh Lục Thiếu Phàm vẫn ôn hòa, duy trì im lặng, nhìn về phía tủ kính xa xa.



      Kiềm chế lại cảm xúc nóng nảy, Mẫn Nhu hút sâu, mới nhớ đến Lục Thiếu Phàm vẫn còn bên cạnh, giương mắt mới phát nhìn mới thoáng an tâm.



      “Cám ơn”- buồn bã cám ơn, đây cũng phải chuyện gì đáng hãnh diện ngược lại còn mất mặt.



      đỉnh đầu truyền đến tiếng cười êm ái, nhạt nhạt hề châm biếm, chỉ là cười, Mẫn Nhu tò mò hơi nhíu mày, thấy khóe miệng Lục Thiếu Phàm dãn ra nhướng mắt nhìn .



      đợi Mẫn Nhu kịp trả lời, bóng người mang theo mùi hương bạc hà biến mất khỏi tầm mắt Mẫn Nhu.



      Mẫn Nhu nhìn ung dung rời khỏi, trong lòng cảm thấy như vừa trải qua giấc mộng, Lục Thiếu Phàm người đàn ông này khiến cho cảm thấy như ảo ảnh, nhìn thấu đoán ra, rất bí , thể hiểu được.



      Cúi đầu mới nhận ra bản thân vẫn còn mặc lễ phục, đồ đạc vẫn còn để trong cửa hàng.



      “Mẫn Tiểu thư, quay lại rồi, đồ của chúng tôi đều bảo quản”



      Nhân Viên lịch dẫn Mẫn Nhu vào, lúc qua tủ tính, Mẫn Nhu dừng bước.



      “Mẫn tiểu thư?”



      Người bán hàng khó hiểu nhìn theo mắt Mẫn Nhu, trong tủ kính là bộ y phục hở vai dài đến gối màu rượu đỏ, dưới ánh đèn của cửa hàng dưới người mẫu cao gầy càng làm cho bộ trang phục trở nên quyến rũ và thời thượng.



      “màu đỏ….”
      B.CatChris thích bài này.

    2. Màn Thầu

      Màn Thầu Trái tim đã lạc lối, vô tâm với thiên hạ (✿◡‿◡) Trial Moderator Editor

      Bài viết:
      1,092
      Được thích:
      5,974
      @Nhã Linh Chào bạn, mình là BQT của box Ngôn tình Trung Quốc.

      tại truyện này được đăng từ năm 2014 nên mình chuyển phần truyện bạn đăng sang Thùng rác.

      Link truyện đăng: https://cungquanghang.com/threads/luc-thieu-pham-em-yeu-anh-cam-tu-luu-nien-104c.20175/

      tại các truyện được đăng được update thường xuyên trong list truyện đại sưu tầm, bạn Ctrl + F để tìm xem truyện đó được post chưa bạn nhé.
      https://cungquanghang.com/threads/list-truyen-hien-dai-suu-tam-update-29-04-2017.21077/

      Cảm ơn bạn nhiệt tình tham gia hoạt động trong cung.

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    Trạng thái chủ đề:
    Không mở trả lời sau này.